Saturday, December 12, 2009

Còn lại là sa mạc

travel

At least there are still some places left in this earth for me to go...

Thursday, November 26, 2009

Người tình của Brecht


"Những thành phố

Phía dưới là những máng nước
Bên trong chẳng có gì, phía trên là khói.
Chúng tôi đã sống ở đấy. Chẳng có gì vui thú.
Chúng tôi nhanh chóng rời bỏ nơi ấy. Và chầm chậm các thành phố cũng ra đi."

-Bertolt Bretch-


----------------------------------

Hôm nay thấy trên Bookaholic có đưa bìa quyển này như thế này. Nhưng mình thích bìa như in tại VN hơn (chắc cũng là cóp ở đâu đó về, thay mỗi tên sách bằng tiếng Việt).
Theo như trong truyện thì nàng hơi gầy, xanh xao, nhưng toát lên vẻ quyến rũ kì lạ. Còn người phụ nữ trên bìa kia thì nét quyến rũ quá ư là hiển hiện, và cũng không cảm thấy nó nét kín đáo của nhân vật chính.

Lâu rồi mới đọc 1 quyển Goncourt hay đến thế. Hay ít nhất là nó thuộc dạng truyện mà mình thích. Mặc dù thiên hạ ca ngợi những nét văn của phần sau, khi nàng ở Tây Đức, nhưng mình lại thích phần nàng ở Đông Đức hơn. Cái cách viết của nhà văn có gì đó kiệm lời, u ám, buồn, và xa cách, không thể chạm vào được. Trừ những đoạn tả về giấc mộng Hy Lạp, hay những bờ biển lấp lánh tuyệt đẹp mà nàng dành nhiều thời gian một mình, luôn có gì đó nặng chĩu như bầu không khí Đông Berlin. Cả những đoạn khi nàng và Hans gặp nhau, mặc dù rất ít, nhưng quá sức để có thể phô bày, để rồi mãi mãi nó chìm vào im lặng, nâng niu trong sâu thẳm quá khứ mỗi khi nhớ về.

Thursday, November 19, 2009

Nhảm

Tôi đã luôn luôn không hiểu tại sao phụ nữ lại là những người có nhu cầu được chia sẻ nhiều đến thế..
Bất kể người Đông, Tây, Nam, Bắc, bất kì xuân-hạ-thu-đông, những tiếng vọng đó luôn văng vẳng đâu đó, lơ lửng giữa những tầng không, hiện hữu trong từng quán ca phê, thánh thót ngay cả từng câu chữ đâu đây..

Người ta thường hay nhắc đến nỗi cô đơn của những người đàn ông, của những tham vọng, của những khát vọng to lớn mà chẳng người phụ nữ nào hiểu được..
Và với sự so sánh như vậy, những sự cô đơn của người phụ nữ thật tỏn mỏn với những điều tầm thường và nhỏ nhặt..

Nhưng liệu rằng có thể cân đong đo đếm được như thế nào thì nhiều hơn không? Có lẽ là không..
Tôi đồ rằng sự sẻ chia public ấy chẳng khác với việc xộc vào nhà vệ sinh nhẩy nhót gào thét tưng bừng rồi giật nước xả xối là bao.. Chỉ khác chăng là một cái không có thính giả, một cái thì - ít ra - vẫn có cơ may là giữa thinh không, bỗng bất ngờ có ai đó lắng nghe..

Xét ở khía cạnh này thì có khi đức tính rộng lượng, nhân từ, và thậm chí xuẩn ngốc của phụ nữ cũng từ đặc điểm này mà ra.. Những trái tim bao la rộng lớn có khả năng ôm vào trong mình xiết bao điều chỉ-phụ-nữ-mới-làm-nổi, cũng có thể là phần nào bởi họ có thể chấp nhận được từ những điều nhỏ nhặt nhất..



Hazzzz


Nhảm!!!
(Sau khi đọc bài này)



"Chỉ vì một câu hát

mà máu nhuộm đỏ sự cô đơn

chỉ vì một giấc mộng

mà ném đi cả giang sơn

chỉ vì một tấm lòng

yêu đến phân ly mới tương ngộ

Chỉ vì một giọt nước mắt

mà lẫn lộn ân thù

Ta dùng tất cả tình yêu để báo đáp

Nhưng chàng vẫn không trở lại

Năm tháng vẫn chia lìa đôi ngã

vĩnh viễn không gặp gió mưa

vĩnh viễn không gặp gió mưa"

Sunday, November 15, 2009

the Greatest - Cat Power

on my own
Ai có thể nói Điều tuyệt vời nhất nằm ở đâu?
Quá khứ hay thực tại?

Chẳng phải những cái thực tại mới là cái gần gũi nhất, chân thực nhất, và có thể nắm giữ nhất?

Hay nhờ lăng kính kí ức, chính quá khứ mới là những điều lung linh nhất, đáng giữ gìn hơn cả, thắp sáng cho những quyết định của hiện tại, và những điều còn chờ đợi ở tương lai..

Once I wanted to be the greatest
No wind or waterfall could STALL me
And then came the rush of the flood
The stars at night turned DEEP to dust

Melt me down
into big black armour
Leave no trace
Of grace
Just in your honor
Lower me down
TO CULPRIT SOUTH
Make 'EM WASH A SPACE IN TOWN
FOR THE LEAD
AND THE DREGS OF MY BED
I'VE BEEN SLEEPING
Lower me down
PIN ME IN
Secure the grounds
For the later parade

Once I wanted to be the greatest
Two fists of solid rock
with brains that could explain
Any feeling
Lower me down
PIN ME IN
Secure the grounds
FOR THE LEAD
AND THE DREGS OF MY BED
I'VE BEEN SLEEPING
For the later parade

Once I wanted to be the greatest
No wind or water fall could STALL me
And then came the rush of the flood
The stars at night turned DEEP to dust





Wednesday, November 11, 2009

Nam tước trên cây - Italo Calvino

Ngày bé thường hay thích trèo lên cây ổi, cây nhãn sau nhà, nhất là khi bị bố mẹ dọa đánh. Cứ trèo lên đó, và đung đưa chân, kệ bố mẹ gào thét dậm chân bịch bịch ở dưới, cho tới tận khi bị muỗi đốt nhiều quá không chịu nổi nữa mới thèm trèo xuống..


Thế nên khi nhìn thấy tiêu đề "Nam tước trên cây", lại là sống cả đời, mà lại là Nam tước, mình không thích lắm, có thể một phần là ghen tị, hai là không thể nghĩ ra một cái gì phi lý hơn việc một chàng Nam tước lại quyết định sống trên đó.. Có thể nó sẽ lại là một cổ tích kiểu một công chúa xinh đẹp chớp chớp mắt vài cái thế là ở đâu trên cây vù xuống một chàng quý tộc thơm trộm 1 cái, và hai anh chị sống trăm năm hạnh phúc. May quá chứ, câu chuyện không nhạt toẹt kiểu đó:D

Nhưng mà thực sự là, đây là một câu chuyện vô cùng đẹp, đẹp như thể một câu chuyện thần tiên. Xứ sở Bóng Râm - có thể đã, hoặc chưa bao giờ từng tồn tại bên bờ Liguria, nhưng chắc chắn nó đã đủ đẹp để khơi gợi nên ở nhà văn một khung cảnh đầy chất thơ và trữ tình như thế.. Không phải là những đồng cỏ mênh mông rộng trải ngút ngàn tầm mắt như trong Green Fields bên xứ sở Sương mù, mà đó là những rừng đồi cây sồi xanh, nhựa ruồi, rồi thông, dẻ, hay ô liu hướng thẳng ra bờ Vịnh, mọc lên chi chít, tạo thành vòm mái xanh tươi che chắn, nuôi dưỡng người dân ở đây, đặc biệt đó là chàng công tước.



Một ông bố luôn khép kín, khư khư những suy nghĩ về quyền lợi và bổng lộc, những mâu thuẫn với các tu sĩ dòng Tên, cộng với một người mẹ từ suy nghĩ tới hành động đều bị ảnh hưởng bởi những tháng ngày hành quân ròng rã hồi bé, một bà chị với đầy các ý tưởng quái đản bò lổm ngổm trong đầu, giữa một xã hội lúc này đã bắt đầu bộc lộ những phát tiết của buổi giao thời, có lẽ chính vì vậy nên một bữa ăn ốc sên chỉ là thêm cho một giọt nữa cho một ly nước đã đầy, đủ để chàng Công tước tự quyết định cho mình một tương lai, một lẽ sống, chỉ của cậu, của riêng mình cậu mà thôi. Một cuộc sống đầy phiêu lưu và thú vị, một cuộc sống không hề xa cách mọi người, mà nhờ có ở cao hơn, anh đã là một trong những người tiên phong, cấp tiến nhất đương thời.

Giọng văn hết sức trong sáng, uyển chuyển và điêu luyện, dường như có thể cảm nhận cả độ nhún, của những bước nhẩy từ cành này sang càng khác của nhân vật chính. :)

Friday, November 6, 2009

We're all alone



Close the window - calm the light
and it will be alright
no need to bother now
let it out, let it all begin
Owe it to the wind..


Saturday, October 31, 2009

..


trời sáng, nắng chang chang..

Gọi nắng..
nắng đưa em về miền cao gió bay
áo em bây giờ mờ xa nẻo mây..






Saturday, October 17, 2009

you say yes.. I say no...

Hãy còn một giờ nữa mới tới nơi, nhưng giờ cô đã quá hồi hộp và háo hức tới cái lúc ấy, khi máy bay vừa hạ cánh. Cô sẽ báo ngay cho anh tới đón và cô tưởng tượng ra cái cảnh lúc cô vừa bước ra lobby lounge, anh đã đứng ngoài thanh chắn, hớn hở và vẫy tay lia lịa về phía cô.. Nhưng mà lâu quá... Cứ chốc chốc cô lại liếc nhìn sang chiếc đồng hồ của cô gái đi cùng đoàn. Mọi người vẫn đang say ngủ.. chắc vẫn còn ít nhất 20' nữa thì đèn hiệu của phi trưởng mới bật sáng... Quyển sách đọc dở đã được cất đi từ lâu, và giờ cô chỉ chăm chăm nhìn ra cái bóng tối mờ xám bên ngoài cửa sổ máy bay. Vẫn chưa thấy những tín hiệu lấp lánh chào mời nào của thành phố bên dưới cả... Cô ước rằng mình có thể làm một cái gì đó để có thể phá tan cái thời gian đang kết băng lại này, như nhẩy dù chẳng hạn, và việc duy nhất lúc này đó là tận hưởng cái cảm giác tưởng tượng không trọng lực đê mê ấy...


Rồi cuối cùng thì đoàn người cũng đã lục tục lấy đồ đạc và chuyển xuống ô tô phía dưới. Thật là vô cùng bực bội khi đoàn ng cứ bị chặn lại bởi những người nhiều đồ đạc mà lại cứ đứng chắn giữa đường. Cô chỉ muốn nói họ hãy tránh ra, nhưng điều ấy còn có thể mất thêm thời gian cô gặp anh nữa, và cô vội vàng né qua đi tiếp. Cô chỉ sợ anh sẽ phải đợi cô lâu, nhất là trong cái giá lạnh mùa đông này. Cô không biết liệu có phải vì vội đến đón cô quá không mà anh sẽ quên không mang áo ấm.. Nhưng cô cũng không gọi lại cho anh, có khi anh đang trên đường...

Và giờ thì cô ba chân bốn cảnh chạy ngoài hành lanh, dáo dác nhìn quanh.. Sân ga đông nghịt người, liệu anh có thấy được cô hay không?? Những tốp người ngang dọc vội vàng cắt qua, những tiếng gọi í ới, những biển hiệu nhận người nhấp nhô chấp chới xen những tiếng thông báo của sân bay...


Anh không ở đó. Cô nhìn khắp lượt lobby lounge và quyết định sẽ đợi anh ở ngoài taxi stand. Nếu anh đến, anh có thể nhìn thấy cô ngay từ phía ngoài taxi mà không cần phải bước vào phía trong.. Anh đã nói là anh sẽ đến, và cô biết rằng anh sẽ đến, vấn đề chỉ là anh chưa hiện diện mà thôi. Cô gọi cho anh lần nữa, để chắc chắn rằng anh sẽ có mặt ... Anh dặn cô đợi ở đó, và anh sẽ tới ngay. Và cô phát hiện ra mình lại quên không dặn anh mang áo ấm. Trời bắt đầu lạnh thêm, và không khí trở nên khô cứng. Lấy hai tay chà mạnh mũi lấy hơi thở, cô phát hiện ra mình là một trong những người cuối cùng còn lại của chuyên bay muộn mằn này.. Mà không phải ai cũng đã chuẩn bị cho cái đến bất ngờ của mùa đông ở xứ nhiệt đới này, dường như họ vội vàng hơn và co ro hơn trong những bộ quần áo thùng thình của mùa hè... Từng người, từng người lũ lượt xếp đồ lên taxi, ríu rít ôm hôn gia đình và lướt đi, nhẹ bẫng giữa dòng khói xám nhạt nhanh chóng tan loãng, biến mất..

Anh vẫn chưa tới.. Cô bắt đầu thấy sốt ruột, và lo lắng.. Anh nói là anh sẽ tới ngay, vậy mà anh vẫn chưa tới.. Có con đường nào tới sân bay mà không bị tắc đường không? Cô không biết.. Ở cái thành phố xa lạ này, cô chưa biết gì cả. Tất cả những gì cô biết về nó, đó là anh.. Cô nhớ người ta có nói rằng, "dù có ở đâu, thì con người ta vẫn thấy lạnh. Ở quê hương, cái lạnh, đó là cái lạnh xuất phát từ con tim. Ở thành phố lạ, cái lạnh ấy là từ bên ngoài. Mà cái lạnh từ bên ngoài thì dễ chịu hơn cái lạnh từ bên trong.." Cô cũng không biết điều ấy có đúng không, nhưng cô tự nhủ, nơi nào có anh, nơi ấy con tim băng giá của cô sẽ được sưởi ấm. Chỉ cần vậy thôi. Có lẽ đôi khi cuộc sống hóa ra thật là giản đơn, vậy mà ta mãi cất công kiếm tìm nó.. Không phải ngẫu nhiên mà cô lại quyết định đến đây, với lí do khi nói với anh là tới công tác, kì thực là tât cả chỉ vì cái điều đơn giản ấy, vậy mà suốt bao năm cô đã không nhận ra. Cô cảm thấy quá mệt mỏi sau tất cả những ngày phiêu bạt cùng những chuyến đi bất tận, những ước vọng khám phá và tò mò tìm hiểu ban đầu. Đôi khi cô tự hỏi cô đang kiếm tìm điều gì trong tất cả những điều ấy. Rằng có có thật sự thích cái cô đang có hay không. Đó có thật sự là cái cô muốn thấy hay không, và rằng nếu nó chỉ thay đổi chút xíu thôi, thì thậm chí cô có quan tâm không? Nhưng những câu hỏi không thể dừng bước chân cô lại, và giờ đây, tất cả chỉ còn lại là một cái gì đó dường như đã quá xa xôi, giống như là ở kiếp trước, giống như là cô đang nghe ai đó kể chuyện, giống như là cái không gian bị bỏ lại sau khi cô nghiêng người cất bước..


Ôi thôi.. nhưng anh vẫn chưa tới.. Cô giậm chân không hiểu điều gì đang diễn ra. Cô thấy mình thật ngốc nghếch, sao lại có thể tưởng tượng rằng anh sẽ ở ngay đó mà đón cô được chứ? Và sự lo lắng dần chuyển sang cho tức giận. Cô không thấy có lí do nào để anh tới trễ như thế? Anh ở quá gần đây để có thể hỏng xe hay như thế nào đó, và nếu có chăng chắc chắn anh sẽ gọi cô bảo cô chờ thêm chút. Nhưng anh không hề gọi lại. Và giờ thì cô vẫn ngồi đây, thấp thỏm đợi. Cô thấy mình quá ngốc nghếch, và nghĩ rằng có thể mình đang đợi một người sẽ không bao giờ tới. Nhưng cô cũng biết rằng không phải thế, anh không phải là một người như thế, và rằng anh sẽ tới ngay thôi, chỉ cần cô kiên nhẫn thêm một chút thôi.. Cô biết rằng anh biết mục đích thực của chuyến đi này của cô, cũng giống như mọi điều khác thôi, anh luôn biết về cô, mặc dù anh không bao giờ hỏi. Anh vẫn luôn kiên nhẫn như thế, và cô tự hỏi liệu bây giờ có phải là lúc anh đòi hỏi cô phải kiên nhẫn giống anh..


Cô cảm giác như là cô đang trải qua cái 1h cuối cùng trên máy bay ấy. Cô lại quay lại với các giả thiết tại sao anh tới muộn như vậy. Anh chắc chắn hoàn thành xong việc từ lâu, vậy thì tại sao.. Có thể rằng cô không đủ quan trọng để anh phải vội vàng tới đây... Giờ thì cô không còn muốn đợi lâu thêm chút nào nữa, cô chỉ muốn về khách sạn, và ngâm mình 1 trận ra trò, và ngủ một mạch tới sáng. Nhưng cô cũng không hiểu sao cô vẫn không bước đi như ý muốn ấy, và vẫn chứ di đi di lại trên nền xi măng lạnh toát này..







Cuối cùng thì anh cũng đã tới... Cô không nhận ra anh ngay, chỉ mờ mờ nhìn thấy người như anh hướng về phía mình, vẫy vẫy, và cô biết đó chính là anh, cô không thể nhầm được. Cô những muốn nói điều gì đó với anh, nhưng tất cả những gì cô có thể làm đó là nhoẻn miệng cười, và lên thẳng xe.. Anh mải miết lái xe, thi thoảng nhìn cô mỉm cười, còn cô cố gắng quan sát anh một cách kín đáo, liệu anh có thực sự vui khi đi đón cô như thế này hay không... Trong cái ánh sáng đèn đường thoảng hoặc này, cô không thể thấy rõ được những nếp gấp trên khuôn mặt anh, chiếc gương chiếu hậu lạnh lùng chẳng chiếu gì hơn ngoài những ánh sáng lòe phát từ những chiếc xe đi sau đó.. Nhưng dù sao thì cũng chẳng còn gì quan trong nữa, giờ thì anh đã ở đây rồi, ngay bên cạnh cô đây... Tất cả những gì cô chờ đợi, đó là đây, là con người này.. không phải là những bóng hình nhỏ bé phía xa xa đang giặt đồ bên giòng suối lạnh, không phải là cái lắc lư ầm ào của đoàn tầu, mà là cái êm dịu của từng bước xe chạy dẫn cô dần vào giấc ngủ chập chờn..


Anh đưa cô tới nơi anh ở. Đó là một nơi ngăn nắp và sạch sẽ, nhỏ nhắn. Ánh sáng bên ngoài mở vào phía trong một hình tam giác vàng nhạt, mờ dần và lẫn về phía cuối phòng. Anh hỏi cô muốn uống gì, và một cách vô thức, cô nói cafe. Và giờ thì cô thấy hối hận. Cô cảm thấy hoàn toàn xa lạ ở cái nơi này, nơi cô chưa từng đặt chân tới. Giờ thì anh đang nhìn cô dịu dàng, và đang nói điều gì đó, như là xin lỗi về chuyện anh tới đón cô trễ. Nhưng cô chẳng thế nghe thấy điều gì nữa.. Đó là những âm thanh nào đó vang dội lại, cô không nghe thấy gì cả. Và cô cũng không muốn nghe thấy gì cả. Cô tự hỏi mình đang làm gì ở cái thành phố lạ này, ở phòng một người mà quá lâu rồi cô không còn gặp nữa. Cô đã hy vọng rằng, nơi đây, cô sẽ có một cuộc khởi đầu mới, một công việc mới, một hạnh phúc mới. Nhưng giờ thì, cô nhận ra thậm chí cô không dám chắc cô có còn yêu anh như ngày xưa.. Cô biết vấn đề không phải là anh, vấn đề chỉ là cô mà thôi. Tại sao anh không đưa một thứ gì khác cho cô, như một ly cocktail, hay cognac, hay là bất kì một cái khác, trừ cafe.. Họ sẽ nhẩy một điệu valse như là ngày xưa và rồi mọi chuyện sẽ ổn... tại sao lại là cafe? Cô chỉ muốn nói rằng anh hãy đừng nói nữa, đừng nói gì nữa. Hãy tới đây và ôm cô thật chặt, và rồi mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng anh vẫn ngồi phía bên kia phía tam giác ánh sáng nhợt nhạt, kiên nhẫn chờ đợi.. Cô những muốn vươn tay về phía anh, muốn nói với anh rằng, anh hãy đưa cô qua cái chiều dài mỏng mảnh ấy .. Nhưng cô biết rằng mình không thể..


Rồi từ từ, cô đứng dậy, đi về phía khung cửa hẹp khép hờ..




Friday, October 16, 2009

HN mùa thu, cây cơm nguội vàng..

Khi mình post bức này lên, mình muốn dành nó cho ai đó đã - đang và (có thể) sẽ xa HN. Nhưng mà post rồi mới nhớ ra, có khi cóc ai quan tâm, trừ một người.

nhà thờ lớn Hà Nội


Hehe, nhưng mà người ta hỏi sao không có ảnh mùa đông HN à..

:-|

Cuối cùng thì...

Chậc...



Vậy như thế này thì có giống như mùa đông HN không? :-)



:-)

Wednesday, October 14, 2009

dont touch me with your fire..

Don’t touch me with your love
I’m all thin ice.

Do let me die
Untouched by the cold of your fire.

Đừng chạm vào em
Bằng tình yêu của anh
Em là băng mỏng

Hãy để em chết
Không biết đến
Lửa tình anh giá lạnh


Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

she and her cat



Cô tôi vẫn ngồi đó.
Còn tôi vẫn lặng lẽ nhìn cô..

Cô không còn gõ nhạch nhạch trên bàn phím nữa. Cô chỉ trân trân nhìn màn hình. Tôi không biết cô đã ngồi như thế bao lâu rồi. 30 phút.. Có lẽ lâu hơn thế.. Trong cái ánh sáng leo lét chênh chếch từ chiếc cao áp bên đường vào căn phòng, tôi chỉ có thể nhìn thấy một phần khuôn mặt cô lẫn vào những lọn tóc xoà xuống, chấm chấm trên đầu gối gầy guộc..
Tôi chậm rãi nhẹ nhàng liếm vào đôi tay cô. Bình thường cô rất thích cái cảm giác ram ráp ấy, và rồi cô sẽ dỗ dành tôi. Nhưng cô vẫn chỉ ngồi im và nhìn vào cái màn hình mờ sáng ấy. Tôi cuộn tròn lại nằm gọn trong chân cô.


Mấy ngày rồi cô tôi đi vắng.. Những ngày mưa bập bùng.. Trừ thời gian với Mimi, bạn gái tôi, tôi ở nhà và đợi cô chủ. Nếu như cô ở nhà, cô và tôi sẽ cùng nhau nhìn ra trời mưa như thế. Tôi cũng không biết tại sao cứ trời mưa, cô và tôi lại hay cùng ngồi song song và nhìn ra cái màn mưa bàn bạc. Tôi đoán rằng cô thích ngắm mọi người trên những nhón chân bước vội, những chiếc xe xẹt qua và những bóng hình co ro dưới tán những chiếc ô mầu sắc thấp thoáng giữa phố phường xám xịt. Cũng có thể cô chờ đợi từ phía màn mưa, bạn trai cô sẽ xuất hiện và tới bên cô. Còn tôi, tôi luôn muốn ở bên cạnh cô và những lúc ấy, cô sẽ ôm tôi dịu dàng và nhẹ nhẽ gãi gãi cằm cho tôi, kiên nhẫn.. Nhưng mà luôn là như vậy, chẳng ai tới cả..

Tôi chưa bao giờ gặp cậu ấy. Bởi vì từ lúc tôi có thể nhận biết được, tôi đã không thấy cậu đâu. Cậu đi vắng. Tôi chỉ biết rằng hai người vẫn liên lạc theo những câu chuyện hàng đêm và giọng cười khúc khích của cô chủ. Tôi chỉ việc ngoan ngoãn mà tì vào chân cô.. Tiếng hai người rì rầm đưa tôi vào giấc ngủ êm đêm. Hồi ấy lâu rồi...

Những câu chuyện của hai người thưa dần hơn theo thời gian. Tiếng cười của cô cũng ngớt dần dần theo nhưng cơn mưa mùa hạ.. Những cơn mưa dài bất tận ấy giữ chân cô ở nhà, giữ đôi mắt cô nhìn sâu thẳm vào cái không gian dày đặc, ướt sũng ấy.. Có đôi khi thức dậy, cô vẫn tay nắm quyển sách, và nhìn thất thần ra cái khoảnh không ấy.. Tôi biết sẽ không có ai xuất hiện cả. Cậu ấy sẽ không xuất hiện nữa. Cậu không còn gọi về mỗi sáng đánh thức cố dậy nữa. Tôi làm hộ cậu công việc đánh thức cô dậy đó bằng cách khều chân cô cho tới khi cô tỉnh hẳn. Khi ấy, tôi biết cô vui lắm, và cô nựng tôi nhiệt tình rồi thả cho tôi nhiều hạt dẻ hơn thường lệ. Nhưng tôi lại không giúp được cậu với theo tiếng chân ngập ngừng bước xa dần theo cầu thang. Chỉ một tiếng xạch cửa, và thế là cô và tôi đã ở hai bên bức tường, hai bên thế giới và cả hai sẽ không còn chờ đợi một cuộc gọi ban sáng nào nữa..


Trước ngày cô đi vắng, tôi nghe tiếng cô mệt mỏi dần bước lên phòng và mở khóa. Không như mọi khi, cô không mở máy tính mà chỉ ôm tôi thật chặt. Tôi vỗ về cô như tất cả dịu dàng vốn có…





Giờ thì cô đã ở đây rồi.. Và tôi hiểu rằng tất cả những các cuộc gọi sẽ không còn nữa. Họ không nói chuyện với nhau đêm ấy, tôi chỉ nghe tiếng cô vội vàng gõ và quên mất tôi meo meo vì đói. Họ sẽ không còn nói chuyện với nhau nữa. Người tôi rung lên từng hồi theo từng tiếng nấc của cô. Tôi chậm chạp liếm hết chỗ nước măt cô. Nhưng cứ hết rồi thì cô lại tỉnh dậy và lại vùi vào tôi. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi hiểu rằng ngày mai tôi sẽ phải khác. Tôi sẽ có nhịp sống mới. Tôi biết rằng tôi phải chăm sóc cô chủ nhiều hơn. Tôi phải ở bên cô nhiều hơn.


Ngoài trời lại bắt đầu đì đụp sấm.. Ngày mai liệu cô có còn ngắm mưa với tôi chăng?

Saturday, September 26, 2009

Update 1 tí

Viết 1 tí cho nó đỡ cứng tay. Lâu lâu rồi mới cảm thấy muốn chia sẻ một điều gì đấy, mặc dù cũng chẳng hản lắm là có gì để mà chia sẻ. Cái có ý nghĩa của ngày hôm nay, có thể ngày mai đã mất đi rồi. Trở lại với hư không, tan biến như chưa hề tồn tại. Nên có lẽ, viết cũng là cách để thấy rằng mình vẫn còn tồn tại. I do, so I live. Có lẽ là đúng...

Đấy, nói vậy đã lại quên rồi. Cuối cùng thì mình muốn viết ra điều gì cơ chứ..



Thôi thì bỏ qua chuyện học hành và làm việc, còn chuyện đọc, thì gần đây đọc được mấy quyển này, cũng hay hay, có thể bổ ích nữa:

1. Phi lý trí: quyển này nói về các quyết định của con người được đưa ra đôi khi rất bất ngờ và chẳng theo logic nào cả. Nhưng đồng thời lại cũng chỉ ra rằng, chính cái phi lý trí đó, thực ra luôn có một động cơ nào đó ẩn chứa bên trong. Và việc của ta là nắm bắt được các quyết định tiếp theo của đối phương. Rất chi thú vị.


2. Truy tìm căn nguyên tăng trưởng: thực ra không nhớ là ở đâu, ai suggest q này, nhưng thực sự, q này rất chi là hay ho, không phải chỉ với ng làm công tác vĩ mô, mà ngay cả những đứa gà mờ như mình thôi, cũng sẽ biết thêm về cái thế giới mình đang sống, về con đường đi lên tìm đến sự tăng trưởng không phải mở ra với bất cứ ai.

Đọc quyển này back lại so sánh với kiểu nông thôn, thành thị ở đây, cùng các vấn đề tai nghe mắt thấy mỗi lần về quê, hazzzz....



Dù sao thì sự tích tụ về lượng cũng sẽ dẫn tới sự thay đổi về chất? So, who will I become?



Ngoài ra còn đọc hết bộ truyện tranh BasaraNỗi cô đơn của các nguyên tố. Tạm được. Được cái ôn lại về các quy luật của các con số. Ừ thì, chúng ta, tất cả chúng ta vẫn luôn cách nhau một nguyên tố chẵn, phải không nào? Có cách nào vượt qua không? Có bao nhiêu con số hữu tỉ sẽ làm cầu nối nhỉ..


Hehe, không biết, mà cũng không nghĩ nữa.. Thực sự là, I've always seen what I believe. Có lẽ không cần phải như thế. Rồi mọi chuyện sẽ mồ yên mả đẹp, và việc của mình là, một ngày nào đó, mình sẽ ra đi, đi tìm một ai đó, mà với ng ta, mình sẽ là Nữ thần mặt trời..




Sunday, September 6, 2009

..



"There were only me & a mosquito at home. Then I killed him ..."


-TTA-

Monday, August 17, 2009

Gone


sunset

where r u going, my little crazy thing?





Sunday, August 16, 2009

Cuộc đời của Pi

Không thể nghĩ ra là có đứa nào đọc truyện lại giống mình :))

Đọc đến trang 300 trang của "Cuộc đời của Pi" mới biết book cover nó là cái gì!

Cứ đinh ninh là người ta vẽ 1 chiếc lá vàng, gần kề nó là cành xương xẩu sao đó, rồi chung quanh chắc mẩm là các chiếc lá xanh rơi rớt, lả tả; kiểu kiểu như mình tưởng tượng ra chiếc lá cuối cùng... :))




Cơ nhưng mà thực sự là quyển này quá xứng đáng với những gì nó được khen ngợi, nhan nhản ở các bìa 1-5-6 chả hết :d Với tất cả những trí tưởng tượng phong phú, lối văn kể chuyện đầy hài hước, và ma thuật đó, mình nghĩ chắc là còn lâu lắm mới có câu chuyện phiêu lưu đầy hấp dẫn như thế này.


Không biết chuyện này có kém bình luận đi không, nếu như câu chuyện này không có yếu tố tôn giáo? Tôn giáo được nhắc đến không hoàn toàn như là một nguồn cứu rỗi, mà là một người bạn đồng hành sát cánh giống như chú hổ Bengal, cũng không phải là lý tưởng để lấy ra tôn thờ.. Pi có cảm ơn thượng đế nữa không nếu như k có chú hổ làm bạn đồng hành, hay chuẩn bị chết giữa biển khơi.. Chỉ thi thoảng trong những trang sau của tác phẩm ta mới bắt gặp Pi nói cảm ơn thượng đế, và ta đồ rằng từ Thượng Đế này có khi cũng giống với cách chúng ta (những nguời theo đạo ông bà) gọi trời khi có điều gì đó để kêu cứu. Hơn ai hết, Pi hiểu rằng chính lý trí mới là cái quyết định cuộc sống mình: kiếm thức ăn, áo mặc, chốn nương thân... Chắc hẳn điều này chẳng có gì là lạ với những người vô đạo, nhưng lại là có vấn đề với người đa giáo, đặc biệt là chỉ theo 1 tôn giáo, có lẽ ngay cả với con người của Pi trước khi rơi xuống biển khơi. Thật là báng bổ!

Dù sao thì theo quan điểm của mình, "Cuộc đời của Pi" tiếp cận với đạo giáo, hay chính xác là với Thượng Đế (nói chung) gần gũi và thân thiết với cuộc sống hơn nhiều so với "Đối thoại với thượng đế"..

Tuesday, August 11, 2009

"Do you like... pineapple?"

"Do you like... pineapple?"

Đây là quote of the day của Film Critic ngày hôm nay. Nhưng mình không thấy ai viết gì về nó cả. Với tiêu chí nào mà mọi ng chọn nó làm quote of the day, và cũng không thấy ai trong phần comment nói gì thêm về nó. Chỉ vote Like, like và like..

Đây là câu hỏi của anh cảnh sát 223, nhân vật nam diễn viên chính trong phần 1 của Chungking Express. Phải nói rằng theo ý kiến của mình thì phần một này mờ nhạt hơn phần hai rất nhiều, cả về nội dung cũng như các yếu tố nghệ thuật: cách quay, bối cảnh, diễn xuất của các diễn viên.. Nhưng điều đó không có nghĩa là phần một thiếu sức ám ảnh của nó.

Câu này là một trong những điều đó. Mặc dù ta không thấy nhiều lời thoại trong các film của Vương Gia Vệ (chủ yếu là âm nhạc), nhưng những lời thoại này có trong mình tất cả các sức nặng của nó:
"Do you like.. pineapple?"

Câu này được 223 nêu ra sau khi người yêu May của anh bỏ anh ra đi. Và anh đã quyết định sẽ ăn liên tục các hộp pineapple mà hết hạn vào ngày 1/5, 1 tháng sau thời điểm 2 người chia tay. Nếu cô vẫn không quay lại, anh sẽ move on..
Thế nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Vùng vẫy trong cô đơn và tuyệt vọng, anh càng cố gắng liên lạc với May thì càng hiểu ra rằng anh chẳng có cách nào kéo cô trở về được nữa.. Những cú điện thoại không ai trả lời, những cuộc hẹn gặp không ai muốn tới.. Có thể nói rằng 223 đã rơi vào hố thẳm sâu nhất trong cái bất hạnh của một con người: không có ai để đi cùng.

"Do you like.. pineapple?"
Nếu có thể so sánh, thì mình nghĩ rằng 223 thậm chí còn cô đơn hơn cả 663 ở phần 2 bởi vì, anh 663 khi được hỏi tới điều gì mà anh thích, dù rằng không công khai, cũng không ồn ào, nhưng ít nhất anh còn mạnh dạn thổ lộ: "Chef salad":

You like loud music?
yes, the louder the better. Then I dont have to think
So you dont like to think? What do you like?
Never thought about that. I'll tell when I've found out myself.
How about you? What do you like?
Chelf salad.


Còn 223 thì không, trong câu hỏi ấy, có đầy đủ tất cả những sự ngập ngừng của một người mất đi khả năng chia sẻ những điều riêng tư..
"Do you like.. pineapple?"

Ngay cả qua cách quay của VGV cũng có thể thấy 663 xuất hiện không phải chỉ im lìm trong bóng tối, mà anh bước dần ra ánh sáng, bước dần vào ước mơ California của Faye.



Có lẽ cũng bởi vì như vậy, nên câu hỏi "Is there anything in this world that wont expire?" là do 223 hỏi chứ không phải 663...






So, do you like.. pineapple?






P/s: chỉ viết theo cảm nhận, và trí nhớ từ lần xem đầu tiên cách đây 2 năm và cũng là duy nhất cho tới bây giờ, nên rất có thể là sai sót đâu đó. Sẽ tính sau


Saturday, August 8, 2009

autumn leaves - Eva Cassidy

The falling leaves drift by my window
The falling leaves of red and gold
I see your lips, the summer kisses
The sunburned hands I used to hold

Since you went away the days grow long
And soon I'll hear old winter's song
But I miss you most of all, my darling
When autumn leaves start to fall


Since you went away the days grow long
And soon I'll hear old winter's song
But I miss you most of all, my darling
When autumn leaves start to fall

I miss you most of all, my darling
When autumn leaves start to fall



Những chiếc lá rụng lọt qua khung cửa sổ
Những chiếc lá có mầu đỏ, mầu vàng
Em thấy đôi môi anh, nụ hôn mùa hè
Đôi bàn tay cháy nắng em đã từng nắm giữ


Ngày tháng dài hơn từ khi anh ra đi
Và nhanh chóng, em sẽ nghe bài ca mùa đông cũ
Nhưng anh thân yêu, em nhớ anh hơn hết
Khi lá mùa thu bắt đầu rơi..


Ngày tháng dài hơn từ khi anh ra đi
Và nhanh chóng, em sẽ nghe bài ca mùa đông cũ
Nhưng anh thân yêu, em nhớ anh hơn hết
Khi lá mùa thu bắt đầu rơi..




Em nhớ anh hơn hơn hết, anh thân yêu
Khi lá mùa thu bắt đầu rơi....


Wednesday, August 5, 2009



Em ơi ! em đừng hát
Những tiếng hát Gruzi
Vị chua cay nhắc lại
Một bờ bên kia, một đời bên kia.


Nghe giọng em ta nhớ
Một đêm trên cánh đồng
Dưới ánh trăng trong
Một người con gái xa xăm đau khổ.


Cái bóng ấy đáng thương và bất hạnh
Mỗi lần thấy em ta quên đi
Nhưng khi nghe thấy tiếng em hát
Hình ảnh kia lại hiện về.


Em ơi ! em đừng hát
Những tiếng hát Gruzi
Vị chua cay nhắc lại
Một bờ bên kia, một đời bên kia.


1828

Tế Hanh dịch (Pushkin)





file âm thanh

Sunday, August 2, 2009

Người ta thường gửi gắm gì vào những giấc mơ?
Nhứng hy vọng, những điều ước, những dự tính, suy nghĩ thầm kín, những ý tưởng điên rồ, những điều vụ vặt không tưởng?

Tất cả những điều này nói lên điều gì?

Khoa học của những giấc mơ đã thành công chưa?



Vậy
Điều gì nếu như mơ thấy sự thật?
Những sự thật bỗng chốc mở ra toang hoác.
Thành thật như tất cả những gì vốn có.
Mạnh mẽ hơn cả lý trí.
Thuyết phục hơn cả tài hùng biện.



Còn điều gì để mà giải mã?


Used for Cooking
pic: Yoshiko


Có lẽ nó không còn được gọi là giấc mơ. Có lẽ nó là mộng du.
Hoặc cũng có thể là chưa bao giờ chìm vào giấc ngủ.




Nhưng ít nhất cũng đã có 1 thông điệp: chẳng còn điều gì để mà bám víu.










untitled

Dường như vừa mới có một cơn mưa đi qua đây.. bóng chiếc rèm cửa nổi bật trên cái nền màn đêm huyền đen mượt mà lay phần phật trong gió, chèn ngược chiều vào tiếng quạt thổi. Vẫn như còn nghe tiếng tí tách đâu đó.. nhưng không thể xác định được nó đến từ đâu.. từ những chiếc lá? từ mái nhà bên cạnh?..





Ánh sáng bắt đầu nhòe phía ngoài sân thì phải.. một mầu trắng bàng bạc nằm giữa tấm rèm.. Ở phía xa xa, có thể mờ nhìn thấy đồng hồ chỉ gần 5h sáng.. Tiếng tí tách vẫn đang đua nhau, và bồm bộp trong ấm nước tối qua để quên trên bậu cửa sổ..Ước chừng vận tốc nhé, 300k/h à... à không, có lẽ chỉ 200k/h thôi.. Mấy giọt nước ấy, lại tiếp tục xô nhau trong cái không gian hẹp ấy của chúng..





Ánh sáng ngoài trời không còn chen lấn nhau trên nửa tấm rèm để mở mà chiếu thẳng qua chiếc rèm còn lại. Cả căn phòng sáng lòa.. Chiếc bình hoa bạch yến lẫn vào đó, lẫn vào cả khung cửa sổ mầu xanh lá cây nhạt nhòa.. Không còn có thể nghe thấy gì nữa. Không tíc tắc. Không ro ro tiếng quạt chạy. Chiếc ti vi cũng im lìm. Nó đã im lìm bao lâu rồi? 1 ngày. 1 tháng. 1 năm.




1000 năm.








Sunday, July 26, 2009

Người trong bóng tối

"Tôi một mình trong bóng tối, đang quay cuồng vật lộn với một cơn mất ngủ nữa, một đêm trắng nữa trong chốn hoang mạc Mỹ vĩ đại. Trên gác, con gái và cháu gái tôi đang ngủ trong phòng của chúng, đứa nào cũng một mình. Miriam, bốn mươi bảy tuổi, đứa con duy nhất của tôi, đã ngủ một mình 5 năm qua, và Katya hai mươi ba tuổi, đứa con duy nhất của Miriam, trước đây vẫn ngủ với một thanh niên tên là Titus Small, nhưng giờ thì Titus chết rồi, và Katya ngủ một mình với con tim tan nát của nó."

Đấy là cách Paul Auster dẫn dụ người đọc bắt đầu với câu chuyện "Người trong bóng tối" của ông. Kể lúc đó thật là khó để có thể thoát khỏi sức hút của cuốn sách này, cuốn sách mà mình đã lần lữa bấy lâu khi biết người dịch là Trịnh Lữ sau những cú sốc bóp méo ông dành cho New York trilogy thành Trần Trụi với văn chương, Great Gatsby thành Đại gia Gatsby. Chưa kể những lời nhảm nhít của ông dành cho những trang đầu của cuốn sách này với hươu vượn American Typewriter với chả Times New Roman..

Ấy thế nào mà may quá, mình đã lượt qua mà đọc được những dòng trên. Một câu chuyện cảm động của những "trái tim tan nát" trong một gia đình "trôi lăn" giữa cái "hoang mạc Mỹ" này, sưởi ấm nhau trong cái đêm tối mịt mùng dầy đặc của những quá khứ, những mộng tuởng, những chua xót và những dự định huy hoàng dành cho buổi sáng khi thức dậy. Và cái buổi sáng ấy sẽ được đón nhận đầu tiên với nụ cười của Miriam..




Saturday, July 25, 2009

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời

Một câu chuyện không chỉ đơn giản là về mid-life crisis của một người đàn ông: thành đạt và hạnh phúc; một câu chuyện không chỉ đơn giản là hoài niệm về một tình bạn lúc thuở nhỏ mà hơn thế, đó là câu chuyện về nỗi cô đơn của mỗi con người, một câu chuyện của sự trống vắng mà không phải ai, nỗ lực nào cũng có thể lấp.


“Nghe này, Hajime, thật là đáng tiếc nhưng một số điều không thể trở ngược về sau được. Một khi đã đi về phía trước, thì dù có nỗ lực đến mức nào, người ta cũng không thể quay lại đằng sau. Khi đã có một chi tiết dù là rất nhỏ bị lỏng ra, tức khắc mọi thứ sẽ đứng im, và mãi mãi nằm im như thế.”


Có thể nói, trong tác phẩm này có những đoạn miêu tả nội tâm mà có lẽ, còn xuất sắc hơn ở "Rừng Nauy", "Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và Chốn tận cùng thế giới" hay các truyện ngắn khác của ông... (Còn 2 quyển vĩ đại nhất của bác í là Kafka bên bờ biển và Biên niên ký chim vặn dây cót thì chưa đọc nên chưa biết). Một câu chuyện của sự cô đơn, nỗi cô đơn bậc nhất mà một nhà văn có thể miêu tả. Đọc nó, và tự hỏi không biết là liệu đã bao giờ tác giả cảm thấy đầy đủ những nỗi hoang vắng đến thế, khát khao đến thế của Hajime:


“Nhưng trên thực tế, tôi không có khả năng: ảo ảnh vẫn còn ở đó, nó buộc chặt lấy tôi. Những ngày mưa thì còn tệ hơn nữa. Bởi vì, khi trời mưa, tôi bị đắm chìm trong ảo tưởng Shimamoto-san sẽ xuất hiện vào bất cứ lúc nào. Nàng sẽ mở cửa, mang theo cùng nàng mùi của cơn mưa. Tôi tưởng tượng ra nụ cười trên môi nàng. Khi không đồng ý với tôi, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nụ cười vẫn nguyên ở đó. Khi ấy từ ngữ của tôi mất đi toàn bộ sức lực và, như những giọt nước mưa đậu trên ô cửa sổ, chầm chậm trượt ra khỏi địa hạt của thực tại. Những đêm trời mưa, lúc nào tôi cũng thấy nghẹt thở. Thực tại bị bóp méo, thực tại lồng lên sợ hãi”…


Những cơn ác mộng ấy, những nỗi sợ hãi và ảo tưởng ấy sẽ kéo dài đến bao giờ nếu như không phải một ngày Hajime bất ngờ gặp lại Izumi với khuôn mặt không biểu cảm, “tất cả đều chết và lặng tờ như đáy đại dương”? Cũng giống như con người ta sẽ sống hoàn tòan một cuộc sống khác sau một lần suýt chết, và có lẽ, việc gặp lại Izumi cũng giống như việc gặp cái chết của Hajime. Nó đánh thức trong ông sự sống, tiềm thức sống. Nhưng liệu chăng đấy có phải cú hích đủ manh, nếu như Yukiko không thổ lộ về giấc mơ của cô? Câu chuyện kết thúc, để khiến ta băn khoăn mà tự hỏi rằng liệu cơn mơ có còn chăng? Ít nhất, thời gian hãy còn tồn tại. Và anh, dù rằng sau hơn 2 thập kỉ, anh vẫn không có gì khác hơn 1 cậu bé 12 tuổi: “được nuông chiều quá mức, yếu đuối, và thất thường đến khủng khiếp”.


Còn một điều nữa của quyển sách này, ấy là những giai điệu dặt dìu trong các bài hát của Nat King Cole - những âm hưởng đã làm nên xương sườn và sức sống của quyển sách này. Chúng không những đưa Hajime và Shimamoto-san đến với nhau và mà còn đưa người đọc vào câu chuyện tình không-thể-cứu-thoát nổi ấy...

Tuesday, July 21, 2009

to the moon


vắng.

nơi đâu
nơi đâu

vắng?


gầm gào
toang khung cửa...
vỡ
từng mảng
mảng
tróc

nơi đâu
nơi đâu


tràn trề gò má
thấm đẫm bàn chân
nơi đâu
nơi đâu
xối xả
ào ào bục

Friday, July 17, 2009

Socrates in love



Quan điểm về tình yêu có biến đổi theo ngày tháng không nhỉ? Minh không thể nhớ khi mình 16 tuổi mình đã nghĩ gì về vấn đề này..
Hay ít nhất mình cần xem xét lại quan điểm của mình về tình yêu..

Dầu sao đó cũng là những suy nghĩ đầu tiên của mình sau khi kết thúc truyện..


Một thế giới vô cùng lung linh, trong sáng hiện lên dần theo những trang sách dưới giọng kể của nhân vật chính nam có phần già dặn và tri thức hơn so với tuổi.. Phải nói rằng những trang đầu tiên không gây ấn tượng lắm, nhưng càng đọc, lại càng như cảm thấy cái tình yêu của hai cô cậu bé này như thấm dần vào mình.. Như thế, thế giới xung quanh của hai người, hay là nước Nhật, từ những câu chuyện học đường hay các dự định tương lai đều xoáy theo tình yêu đó, và mình đoán rằng đó chính là nguyên nhân mà Nhã Nam đã quyết định lựa chọn bìa được in ra ngoài hiệu sách thay vì bìa mình post ở trên.. Quả thực những bìa sách được Nhã Nam đưa lên lần đó mới thoạt nhìn rất bắt mắt, nhưng phải nói rằng chính cái bìa được lựa chọn mà lúc đầu mình cho rằng xấu hoắc này, lại có sức mê hoặc lớn nhất..



Không hiểu tên theo tiếng Nhật có nghĩa là gì, nhưng cả theo suy nghĩ cũng như căn cứ theo tên tiếng Trung của quyển sách, dường như từ "tiếng gọi" của tên sách không diễn đạt hết được cái trường độ, cường độ cũng như cung bậc cảm xúc đi kèm mà từ "huhuan" diễn tả.. Dù sao thì, có lẽ "Socrates in love" cũng đã là quá đủ..


--------
Không hiểu vì sao Sakuchan không cùng chọn cách giống ông mình: đợi mấy mươi năm sau khi mình lìa đời sẽ nhờ cháu để tro của người yêu và mình cùng chung một mộ, mà lại quyết định rải tro của Aki trên ngọn núi cũ? Có phải vì Sakuchan không tin ở kiếp sau? Nếu vậy thì tại sao vẫn luôn mang và quyết định rải ở đó?

"Đôi lúc, chính anh cũng không chắc liệu đó là mơ hay thực. Những chuyện trong quá khứ có thật đã xảy ra hay không? Bởi lẽ, người ta thường có cảm giác dường như một ai đó vốn chẳng tồn tại trên cõi đời này khi người ấy, dù biết rất rõ xưa kia, chết đã lâu."

Không biết nữa.. Cũng có thể, rằng mọi cái rồi một lúc nào đó, sẽ được đặt lên bàn cân của hư hay thực, và rằng Sakuchan nói đúng. "Thế giới này luôn có khởi đầu và kết thúc".. . Cũng có thể, một ngày nào đó mọi cái tưởng chừng vĩnh cửu ấy đều cũng sẽ bay nhạt nhòa như đám tro trắng lẫn vào giữa những cánh hoa đang bay lên trong ráng chiều tháng Ba hôm ấy..





Thursday, July 2, 2009

somewhere only we know

Một nơi nào đó

Ở một nơi nào đó

Vào một lúc nào đó

Hay trong một vùng kí ức nào đó

Đôi khi là tất cả những gì mà mà bạn có thể nhớ về một quãng đường đời..


Tối nay, bất thần sau cuộc nói chuyện, thấy nhớ bức hình này. Bức hình này, thực sự mà nói, nó chẳng có gì đặc biệt cả.
Hàng cây.
Mấy chiếc xe chạy.
Đèn đường.
Góc chụp cũng không có gì đặc biệt cả. Ánh sáng bình thường.
Nói chung là bình thường.





Nhưng mình vẫn như cảm thấy cái cảm giác của những ngày mình lang thang trên những cây cầu và nhìn xuống ở cùng một góc như thế này. Mình cũng không biết là mình đã mất bao nhiêu thời gian đứng như thế này, cảm nhận thấy từng đợt rung lên dưới chân mình.. Tiếp nối là cái cảm giác của những tiếng rào... rào.. của các phương tiện phóng nhanh qua.. của xì.. xì tiếng xe buýt bắt đầu sau tuyến đỗ. Mình vẫn như còn thấy cái biểu tượng cánh chim hòa bình của tòa nhà phía đằng sau lưng mình, và phía kia cầu, là một thánh đường hồi giáo.. Nhưng mình không cần đi tới thánh đường để tìm thấy sự bình yên, mà ở ngay nơi đây, trên cây cầu này, và nhìn theo những dòng xe.. Như thể là chúng ở một thế giới nào đó khác.. Còn mình thì ở đây, và những đợt gió thổi đến, xào xạc trên những tán cây và phe phẩy lọn tóc mai.. Ngay dưới chân mình đây, những dàn hoa giấy đang chen chúc mọc, vươn tới ánh sáng lấp lánh ngoài kia đang đậu trên những tán lá xanh muốt cả quãng hè..


Nhưng mình cũng không chắc lắm. Cũng có thể đã sự nhầm lẫn tai hại giữa vị trí địa lí của các sự vật..



-----------
Dường như luôn có điều gì đó ngăn cản mình đến với sự hiện hữu..





Saturday, June 27, 2009

có đôi khi..


Có những khi, nghĩ đã mất thói quen đợi ai đó ở quán quen. Và một ngày, không hiểu nổi tại sao mình lại có mặt ở đấy, và lóc cóc đi về..

Có đôi khi thổn thức vì một dòng status, của cái nhấp nhô của dòng thông báo in out. Thử thách nhau, phập phù như một lần lên xuống của một dòng nhắn.
Có đôi khi đời luẩn quẩn như những ngọn triều dâng..

Có những khi chờ đợi cái sáng lóe của màn hình điện thoại … Có đôi khi tự hỏi liệu chăng có hiện hữu thật sự 1 cái gọi là giác qian thứ 6… và không cần đợi đến lần rung thứ 2.. Không muốn cả lock keyboard.. ><(Pls say no to profile: Loud)

Không hiểu ai sáng tạo ra cái từ “chờ đợi”, nhưng quả thật mình cảm thấy nó mang trong mình hết tất cả những sức nặng của cái ý nghĩa kinh khủng ấy. Hai thanh bằng, và mặc dù không kết thúc bằng một âm tắc, nhưng lại có dấu nặng, độ cao rơi tự do 3-2-1, lọt thỏm.. Như có điều gì rơi tuột vào, mắc kẹt, chết đứng nơi lồng ngực..




Có đôi khi mùa đông tràn về vì đâu đó mùa hè đang tỏa rạng lấp lánh.




Có đôi khi nỗi buồn đi qua giống 1 phát kiến cắn. Đôi khi dài dẳng, đeo đẳng, rờn rợn như kiến bò..

Có đôi khi nỗi đau đi qua như một bài điếu văn mầu đỏ. Được kết thúc bởi mầu đen.


Thursday, June 25, 2009

Springtime




Cơm áo gạo tiền – Uớc mơ, câu chuyện muôn thưở. Phiên bản Đời Thừa ra đời năm 2004 này không ước vọng cao sang như thầy giáo Thứ, cũng không tài năng thiên bẩm như August Rush. Suy cho cùng thì cũng chẳng biết thế nào là thần đồng, khi mà cái từ này đang bị sử dụng nhan nhản, mà gần gũi hơn, mặt đất hơn kể về thầy giáo/ nghệ sĩ trumpet Lee trên con đường quyết tâm theo đuổi sự nghiệp âm nhạc của mình.

Nhưng đây không chỉ là tác phẩm thuần túy về nghệ thuật và giáo dục, mà còn hơn thế nữa, đây là một bộ film về những mối quan hệ trong gia đình. Đặc biệt xúc động là lúc thầy giáo Lee hỏi mẹ mình ước mơ của bà là gì. Bà nói rằng hồi bà trẻ, bà thích viết lách và âm nhạc. Và cô giáo bà khuyên bà nên theo đuổi sự nghiệp đó. Thế rồi bà lập gia đình, và ước mơ của bà là có một gia đình hạnh phúc. Và khi Lee theo ngành âm nhạc, bà nghĩ rằng vậy là một trong các giấc mơ của bà đã thành hiện thực. Ôi giấc mơ của một người đàn bà! Người đàn bà vĩ đại!


Một bộ film nhẹ nhàng mà cảm động. Nhạc trong film cũng ổn, nhưng hay nhất có lẽ là bài Jae thổi lúc ở bên biển, mặc dù theo mình thì không phù hợp lửa tuổi của em bé lắm. Dù sao cũng rất tuyệt! Nhưng mà mình không thích anh nhân vật chính béo thế, giá mà anh í gầy đi thì tốt. Mình cứ tưởng tượng mấy người làm conductor phải gầy xác xơ như Lão Hà Tiện í, thế là mấy lúc đến đoạn cao trào thì người cũng phải run lên bần bật theo cái que í :d.


Monday, June 22, 2009

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến





Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! Dù đau xót một lần thôi.

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa?

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào – nếu chán – gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi…

- Hoàng Nhuận Cầm -

Saturday, June 20, 2009

Ngày nắng không gió




rau muong bien,sea,Quang Binh,Vietnam,travel


Mấy ngày hôm nay HN nắng quá, nóng quá đi thôi.. Nghe bảo nhờ cơn bão số 2 j j đó nên hết tuần này sẽ mát, ấy thế mà chỉ còn 11h nữa là hết tuần, và mình thì ngồi ở đây, 1 chân thò qua cái cửa sổ, giơ thử ra cho trời nướng, 1 chân kia chĩa lên hướng máy lạnh mát lạnh, hé. Các bác nhà đài thì bảo nhiệt độ sẽ là 35, nhưng các bác nhà báo viết đã lên đến 41oC rồi.. Thây kệ cho các bác cãi nhau, mình phải đi cất cái chân, đóng cái cửa lại để hưởng niềm sung sướng của công nghệ Toshiba cái đã.

Không thể nào hiểu nổi là tại sao người miền Trung có thể sống quanh năm với cái nóng nước sôi lửa bỏng như thế. Nhớ vào tầm này năm ngoái mình đang ở Quảng Bình, nóng rẫy, và việc duy nhất mình làm là ngồi lì trong phòng tắm suốt ngày và đọc truyện, đến giờ cơm thì đành loẹt quẹt dép đi xuống nhà ăn, rồi lên lại chui vào phòng tắm tiếp. Có hôm thử ra khỏi phòng, ngồi ngoài biển vào chiều muộn, chân dẫm trên cát vẫn muốn phát bỏng, giống như những chiếc yên xe được phơi ngoài nắng suốt cả ban chiều.. Và niềm vui thú với biển và cát chỉ có thể đến sau 1am tĩnh mịch, hay lúc 5am, khi bầu trời bắt đầu chia thành các vệt, khoanh vùng hồng tía, mỡ gà, xanh thẫm, trắng, và liên tục, không ngừng nghỉ, chúng biến động và giao thoa lẫn nhau, chẳng chốc đã thấy đỏ lóe cả vùng trời...


Trong cuốn Thư Hà Nội lần trước, có thấy nhắc đến sự ảnh hưởng của miền khí hậu đến hoạt động của con người (trong tác phẩm có nhắc đến các nhà văn, họa sĩ, nhưng chẳng nhớ tên những ai nữa rồi), và gần như bây giờ mình mới có thể kiểm chứng. Không thể làm được cái gì ra hồn với cái thời tiết như thế này, không thể tập trung và người luôn luôn mỏi mệt như người thiếu Fe trong máu.. Ước ao một chút gió chuyển mình, mang theo hơi thở ngai ngái, nồng nồng chuyển mình của đất, mang theo những lọn tóc bay bay và những đám cỏ may rập rờn..

Những ngày tháng sáu, bước chân lang thang chỉ gây thêm những cáu bẳn khó kiềm chế, và sức chịu đựng cho một cộng đồng tạp nham nhở như một bức tranh vẽ dở đã trở nên quá sức. Quá xa xỉ để mơ tưởng đến bước chân trần trên những đồi cỏ xanh và hít hà cái trong lành mát lạnh của chiều tà..


Chỉ muốn được về nhà.. và yên ổn..




the Duchess



Film dựa trên cuộc đời làm chính trị cũng như đời tư của Dutchess of Devonshire, London, là vào thời kì thịnh vượng của thời Gorgian, và cũng là khi chính trị thay đổi, người ta bắt đầu lên tiếng cho sự tự do giữa người với người, nam - nữ..

Film này thời trang rất ác liệt, hợp người, hợp cảnh, hợp cả tình luôn, lúc gặp lại Grey í, chắc cũng đồng thời là vì Georgiana lúc đó là fashion icon nên việc ăn mặc ăn vào máu luôn.


Film này là film đầu tiên của cô KK này làm cho mình không thấy ghét, đặc biệt là sau cú sốc phản cảm trong film "Pride and Prejudice". Hehe, mặc dù trông vẫn kiêu sa như mọi khi, nhưng film này đồng thời KK lại thể hiện rất tốt sự vị tha, dịu dàng, nữ tính của một người phụ nữ tuyệt vời này ^.^


Xem film này thấy thương ghê gớm, hày hày người phụ nữ trong xã hội cũ.. Chung quy là dù sao, những ng phụ nữ vẫn luôn là ng phải chịu thiệt thòi hơn, khi chẳng có tiếng nói gì đối với các affairs của chồng, không được đuổi tình địch ra khỏi nhà, khi không có quyền gì cả chừng nào chưa sinh ra được một thằng con trai, thậm chí để giữ được người yêu mình cũng không nốt, khi mình vừa sinh cho nó 1 đứa con xong thì nó engage mất, làm cho mình ghét luôn nhân vật Grey (sau này trở thành thủ tướng Anh) sao mà bạc bẽo.. Cuối cùng vẫn phải sống cảnh chồng chung, eeeekkkk, thương quá, nhưng mà chẳng biết làm sao, Elizabeth có trong mình tất cả sự phức tạp, trải nghiệm của ng phụ nữ. (Rốt cục một câu: Đời mà!)

Cũng thích cả ông đóng nhân vật Duke. Xem ảnh ông này ngoài đời đầu trọc xấu hoắc, nhưng trong film này và nhận vât Heathcliff Wuthering Heights để tóc dài man dại luôn. Trong film này bác chàng cũng đóng rất tuyệt cú mèo, khi diễn tả sự thay đổi từ một người đàn ông độc đoán, ích kỉ, lăng nhăng sang một người chồng cũng biết cảm thông, yêu vợ. Dù sao thì trong các lí lẽ của bác í, cũng có cái đồng tình với nhận định của bác í: có nhiều kiểu tình yêu. Bác í thì không dream như G và Grey, bác í thực tế.
Buồn quá, bác này được Nominated bao nhiêu với film này, thế mà bị fail hết zzzz


Với cả film này quay cảnh nước Anh tuyệt vời luôn, thế nào là Bath, thế nào là các "green fields" ^.^

Hai tuần



Nghỉ học đã được tròn 2 tuần...

2 tuần, đủ để hiểu thế nào là cái sự nhàn cư vi bất thiện, để mà tiêu tốn thời gian vào những mối quan hệ xã giao khỉ mẹ, đủ để hiểu là cái sự học để quên đi trách nhiệm nghĩa vụ với gia đình thế nào, và khi quay trở lại cảm thấy bỗng dưng như một người xalạ, với bố mẹ, với anh chị, với chính bản thân mình. Rồi sao? Đánh đổi cái gì lấy cái gì? Đủ để tưởng là mình hay hớm lắm, thực ra vẫn chỉ là một con bé xuẩn ngốc, hời hợt và ngạo mạn không hơn không kém.

2 tuần, và thấy rằng mình ngày càng gần cái deadline phải quyết định công việc hay sự dĩ hòa vi quý. Vẫn đang tiếp tục lần lữa. Nhưng để làm gì.. Vẫn biết là cái gì đúng, cái gì sai, nhưng vấn đề không phải là đúng sai trái phải, mà là lựa chọn... Ranh giới mong manh mà khoảng lặng quá thừa..

2 tuần đủ để hiểu cái tình chị em và sự lấp liếm. Dù sao thì cũng cần quá nhiều sự vị tha và nhiệt tình, còn không, nó trở về con số 0, và ngay cả khi thỏa mãn được 2 điều ấy. Ai biết? Nói chung là không hiểu, mà chắc là không cần hiểu. Đã đến lúc không cần p hiểu, mà là cần chấp nhận. Vôi vữa đầy ra đấy, thích bôi j thì bôi thôi..


2 tuần đủ để hiểu thế nào là vừa đánh mất điều quý giá, và đủ để hiểu là tất cả những điều mình cần là sự dịu dàng. Không thể đương đầu, hoàn toàn quá sức với những mối giằng co, làm sao, làm sao, làm sao.. Không đủ tài để làm những việc ấy. Nhưng ít nhất, hãy còn là những điều tốt đẹp nhất. May mắn vừa đủ để giữ mọi chuyện ở mức vừa đủ, và ít nhất là vẫn đủ để giữ ấm cho một con tim.














rainy days and mondays




Saturday, June 13, 2009

Mất nơi ở






Không chỉ là chuyện làm tuyến đường sắt nối các thành phố, người dân bị đẩy ra khỏi nơi trú ngụ của họ.


Không phải chỉ đơn giản là chuyện đấu trí, thể hiện cái tôi của những người đàn ông.

Không chỉ là chuyện người đàn ông bị vợ bỏ, con gái bỏ đi, có nguy cơ bị tước bỏ chức vị..


Nếu như các bài viết Đoàn Minh Phượng được bao bọc bởi cảm giác của một người xa xứ và cảm thấy lạc lõng trong một thế giới khác, luôn ngoái đầu về một nơi được goi là “quê hương” nhưng chính mình cũng không cảm thấy hết cái gần gũi của cái từ thiêng liêng mà người ta vẫn nói đó, thì tác phẩm này nhắc đến khía cạnh ngược lại: đó là con người ta cảm thấy lạc lõng trên chính mảnh đất, quê hương máu thịt của mình.


Sinh ra trong đất nước có truyền thống tổ chức lễ hội hoa anh đào từ thế kỉ thứ IV, của ngọn núi chóp bị phạt ngang, của nền văn minh lúa nước, của những võ sĩ dũng khí vô song, đại úy Hizen giờ phải đối mặt với những logarite, Pythagore, với những con số vô tỉ không vươn tới sự tuyệt đối, những con chữ không mang trong mình dáng dấp của nước Nhật: Hoàn toàn lạc lối giữa suy nghĩ vừa khinh bỉ, vừa kính trọng pha lẫn tò mò đối với những kẻ “hoang dã” Da Trắng. Và ngược lại, ngay cả những kẻ đi khai hóa, cũng không khỏi cảm thấy bỡ ngỡ và "bị thuần hóa" trước những sự quyến rũ của phương Đông.


Được viết bằng một lối văn chương tuyệt vời, “Mất nơi ở” là câu chuyện vô cùng sâu sắc của sự lựa chọn, đấu tranh tâm tưởng, của sự làm sao có thể thích ứng: tiếp tục là võ sĩ hay trở thành một tướng lĩnh bộ binh, đó là sự giằng co, bức bối không ngừng nghỉ, một sự kiếm tìm lẽ sống của một thành viên đại diện cho một giai cấp đứng đầu, tiên phong và nhưng lại có xung đột quyền lợi sâu sắc nhất đối với nền văn minh phương Tây.


- “Nhưng Antell này, tôi sẽ là gì, cá nhân tôi ấy, còn lại là cái gì nữa trong tôi nếu tôi không đối sánh Viễn Đông với Viễn Tây.

Từ lâu vẫn được chôn chặt trong những góc khuất của tâm hồn tôi, suy nghĩ ấy bất chợt hiện hiện như một định nghĩa, như chính thực chất của cuộc phiêu lưu của tôi và hơn thế nữa, thực chất lý do mà tôi tồn tại, cũng là lý do của cả đất nước tôi, để Tây phương hóa hay không Tây phương hóa”.




Friday, June 12, 2009

Giông




Pic by sb




Sau một tá những ngày nắng nóng ồn ào, thì cơn mưa được mong đợi đã đến theo sau trận mù, và chấm dứt chỉ sau 1h điểm canh.


Mở đầu sẽ là những luồng khí mát tràn về, từng đợt, từng đợt, nhẹ nhàng, lúc đầu cách nhau xa xa, không đủ để làm ng ta cảm thấy mát hơn giữa cái oi nồng đang vây bọc.


Nhưng dần dà, từng chút một, các luồng khí theo nhau về, từng đợt, từng đợt, dồn dập, đâm vào cổ, vào ngực, vào bụng, vào bàn chân.. Người ta không biết là từ phía nào, trước, sau hay hông, hay là từ phía những tia chớp sáng lòe như những thanh kiếm sắc nhọn đâm thủng bầu trời sẫm xịt…


Kéo theo là những bông hoa điệp rụng nối tiếp, nối tiếp, như tạo thành một dải sáng mầu vàng, lấp lánh trong cái tranh tối tranh sáng của bóng đèn đường, của những lùm cây, giống như những con đom đóm lập lòe ẩn hiện, bỗng chốc đã lấp đầy vìa đường rồi từ đó, xâm chiếm cả lòng đường..



Nếu để ý kĩ, bạn sẽ thấy lẫn trong dải vàng đó, còn có những chiếc lá vàng nho nhỏ nữa. Nếu so về sắc đẹp, thì còn lâu những chiếc lá này mới sánh được với các bông hoa điệp nhỏ nhắn, mịn màng kia, nhưng vũ điệu buông lơi của chúng thì có vẻ như hấp dẫn hơn nhiều.. Hai cánh chĩa sang hai bên của cái đài nhỏ, như để lấy thăng bằng.. Và thế là ngay khi rời cành, chúng đưa đẩy cùng với con gió, chấp chới, lững lờ, xoay những vòng ngoạn mục khi với chiếc xe nào đó ngang qua, khiến mình tưởng tượng như những cô gái trong chiếc váy đỏ, xếp tầng, tung những vòng quay ngoạn mục trên không trong các vở ca kịch, để rồi sau đó lại chấp chới, và là là chao qua chao lại, ép sát mặt đất trước khi ngừng lạị.. Điều này bản thân nó với vũ điệu lấy gót chân làm trụ và quay tít trong môn trượt băng nghệ thuật có gì liên quan không nhỉ? Và rồi bỗng chốc, một vài chiếc xe tốc độ cao đi qua, thế là cuộc phiêu lưu của chúng lại được tiếp tục, ngoe nguẩy, say sưa trong điệu Valse giã từ..



Trong khoảnh khắc, bạn không còn cảm thấy cái âm ẩm, dinh dính, ngạt ngào của cái mùa hè nhiệt đới này nữa, hơi thở bạn bỗng chốc nhẹ bẫng, và bạn như nghe thấy tiếng crack cựa mình của những thanh gỗ đang cố gắng thu vào mình từng luồng khí phả lại từ những phiến đá sắc lạnh..



Và mưa ập về…

Sunday, June 7, 2009

Abandoned

purple afternoon


"Life isn't measured in minutes, but in moments."







- Quote from "the curious case of Benjamin Button" -

The Curious Case of Benjamin Button




Không kể hôm nọ xem review trên tivi film Titanic, còn thì đọc "Những cây cầu quận Madinson" cũng là mẹ viết nhật kí, rồi cho con đọc; hay là xem Big Fish về ng cha kể cho con trai nghe về các chiến công hiển hách ngày xưa, nhưng đều dựa trên các yếu tố cổ tích để dựng nên cây chuyện cả.



Dù sao thì, “Benjamin Button” theo mình cũng là một bộ film khá hay, film quay rất chi là đẹp, chưa kể hiệu quả đem lại từ màn ảnh rộng, và soundtracks cũng tuyệt cú mèo! Duy chỉ có điều là tính cách nhân vật Benjamin không được thể hiện sắc nét cho lắm.


Film kể về tình yêu của 2 người kể từ khi còn nhỏ, chính xác hơn là tình bạn thưở nhỏ nhưng phát triển thành tình yêu sau này. Có thể nhờ có vậy nên để vượt qua được các rào cản lằng cù nhằng, khó khăn khác để đến được với nhau và do vậy cũng cần nhiều thời gian. Đổi lại, những tình yêu này có sức bền bỉ, dẻo dai và ám ảnh mà các quan hệ tình yêu khác trong đời khó có thể đạt đến.


Mình tự hỏi câu chuyện sẽ dẫn đến đâu nếu như Benjamin không phải là người con trai, và Daisy không phải là người con gái? Quả thật, có thể Daisy “không đủ dũng cảm”, và “mạnh mẽ” để nhìn Benjamin quay trở ngược thời gian, nhưng có lẽ, phụ nữ vẫn luôn có khả năng chịu đựng như vậy, dưới sâu một bề ngoài hạnh phúc, đó là một niềm tin, một bất hạnh của riêng mình bị giấu kín.

Những người đàn ông, liệu họ có đủ rộng lượng?


Dù sao thì, film này cũng dựa trên một điều là cổ tích.




Có đoạn mình thích, đấy là lúc mưa rơi ở cuối film. Daisy đã từng nói mỗi lúc trời mưa, bà lại nhớ Benjamin. Và rồi bà nói: "chúc ngủ ngon, Benjamin.."


Nhưng trong film này, cái mình thích nhất lại là tình cảm của bà mẹ da đen đối với thằng con “già ngược” Benjamin bị bỏ rơi. Bà chẳng cần 18$, bà không cần nó phải khỏe mạnh, xinh xắn. Chỉ bởi vì nó mang một sinh linh con nguời, hơn là chỉ là “một tạo vật của Chúa”. Vô điều kiên và tuyệt đối, một tình yêu vĩ đại.


Soundtracks

Tuesday, June 2, 2009

June: Time to chase my own tail


bubble

I hate June!! But the rain in June is so GREATTTT!!! It's so powerful, dangerous, impulsive and intensive but desperate, innovative and passionate also :-)

The funny is: when it's a sunny day, I dream of gloomy days.
And when the gloomy days come, I recall the other colourful days I had =))

Sunday, May 31, 2009

nhóc Nicholas


Cuối cùng thì, thật là thích, mình đã mua đủ bộ nhóc Nicholas! Ôi hay muốn chết đi được í!! hí hí


Thực sự thì, truyện không hề viết về điều gì đao to búa lớn cả. hoàn toàn là về những mẩu chuyện vặt vãnh thường ngày ở trường và ở nhà của nhóc Nicholas, nhưng mà tất cả những điều hết sức bình thường, ngớ ngẩn, và đương nhiên rồi, TRẺ CON ấy, lại là điểm hấp dẫn kinh khủng. Không hề có các thông tìn rườm rà nào khác, hoàn toàn chỉ là các HÀNH ĐỘNG TIẾP NỐI HÀNH ĐỘNG của các nhân vật, nhưng thật không thể nào biết được câu chuyện sẽ kết thúc lúc nào. Và đúng như vậy, trẻ con vẫn luôn là trẻ con, và đó là chính điều mà gần như tất cả chúng ta, đều mong muốn trở về thời thơ ấu.


Các hình minh họa thì vẽ siêu đẹp, siêu phởn luôn.
Không có gì có thể chê bai được về Nhóc Nicholas này! >:D<

Papa, mình đi đâu thế?


Một đứa trẻ ra đời thì điều gì được trông đợi nhất? Đó là mẹ tròn con vuông.


Và sau đó? Đó là nụ cười.


Những điều tưởng chừng quá là đơn giản này lại là điều mà một người cha, hay moị người cha, có đứa con tật nguyền mong ước.

Đó là khi mà tất cả mọi thứ, từ việc mua các đồ chơi phù hợp, đọc sách cho con, cùng con cảm thụ âm nhạc, được cùng chia sẻ với con về việc học ở trường, được chụp chung các bức mình của cả gia đình.. thì đều trở nên vô nghĩa lí, thậm chí vô duyên, không có cách nào dung hoà được


Câu chuyện được viết dưới dạng một bức thư của người cha dành cho hai người con trai tật nguyền với tất cả niềm yêu thương, chua xót, những giấc mộng của người cha muốn chăm sóc các con của mình đã bị tan vỡ và nỗ lực của người cha ấy để có thể tiếp tục nở nụ cười sống chung với cuộc sống đó.

Chuyện con mèo dạy hải âu bay – Luis Sepúlveda




Nhan đề chuyện này quả thực quá ư là hấp dẫn và gợi trí tò mò, cộng với những minh họa vô cùng dễ thương của Bút Chì đã đủ để khiến người đọc háo hức muốn tìm hiểu ngay con mèo làm sao có thể dậy hải âu bay..

Một câu chuyện đơn giản, đẹp đẽ xoay quanh chuyện chú mèo Zorba và 4 chú mèo tận tâm khác thực hiện lời hứa đã cam kết với cô hải âu mẹ, đã nuôi dưỡng và chăm sóc cho hải âu con.. Cái chân lý “Chỉ những kẻ dám mới có thể bay” không phải tất cả. Và còn hơn thế, không chỉ là một câu chuyện về tình yêu thương giữa các con vật (bất luận nó – là – giống – gì) , hay con người – con vật, mà rộng hơn nữa, còn là một sự gắn bó với tự nhiên.. Một phần cũng nhộn không kém, đó là theo dõi cách đối đáp, chuyện trò của những con vật trong truyện, nhất là cách giải thích về việc tại sao con người lại yêu quý loài mèo đến thế :))


Chắc chẳn để có câu chuyện trong sáng và có hậu như là một câu chuyện cổ tích hiện đại này, tác giả phải yêu thương Zobra nhà mình lắm lắm í.. Thích cả cách dịch của truyện này nữa.

Khi tôi Mười Sáu


Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp “lần đầu tiên khi tôi 16”, đây là một câu chuyện về tất cả những “lần đầu” một cô gái nhỏ Hoch hay những cô gái khác có thể gặp phải vào độ tuổi này: bước vào cấp 3, độ tuổi dậy thì, về ban nhạc Jazz mới, bắt đầu có nhận thức sâu hơn về thế giới xung quanh và một khát khao tạo ra sự khác biệt, nổi loạn, đi kèm cùng những tìm cảm dịu dàng, sâu kín…

Có rất nhiều điểm chung giữa Hoch và cô bé sống trong khu chung cư với bà “Nhím thanh lịch”: cùng quyết liệt, sâu sắc, đi tìm chân lý (hay nói đúng hơn là hướng hết mình tới những điều tốt đẹp).. Thế nhưng vẫn có điểm khác biệt là: em bé kia – có thể do hoàn cảnh gia đình – bi quan hơn Hoch về cuộc đời, trong khi Hoch, giống như một ngọn lửa, sẵn sàng lao thẳng niềm đam mê của mình vào mọi thứ và đốt rụi.


Luôn bị ám ảnh bởi nguồn gốc Do Thái của mình, kết hợp với vốn sống New Jersey, tạo cho câu chuyện một sự hài hước và thẳng thắn đến ngạc nhiên khi nhắc tới (đôi khi đẩy tới giới hạn, và những sự lựa chọn) của những chuẩn mực đạo đức mà người ta vẫn không ngớt tranh luận: quan hệ gia đình, bạn bè, tình yêu, hàng xóm, thầy trò, và Chúa Trời.., và cả những khát vọng của cô gái 16 tuổi…


Như cô bé đã nói: “Vâng, trước khi từ giã tuổi 16, tôi đã thấy rõ chẳng có điều gì là dễ dàng cả. Song, dù có đàn contrabass bên cạnh hay không, thì cuộc đời – cuộc đời duy nhất người ta có – có lẽ rất đáng sống. :)

-------------


Xem xét về một số môn học tại trường của Hoch:
- Thể dục: đây không có vẻ là môn nội khoá mà tính vào môn ngoại khoá. Dù sao thì cũng không đến mức vì môn thể dục mà xếp loại kém hơn như ở VN
- Văn: tác phẩm này + các tác phẩm khác khiến mình nghĩ là có vẻ như ở VN, văn học VN quá được chú trọng, trong khi mình quá mù mờ về văn học thế giới, hay thơ thế giới. Ví dụ thơ Emily D. hay tác phẩm Jane Austen chẳng hạn, toàn là được góp nhặt sau khi ra trường hồi sau này:(
- Ngoại ngữ: tiếng Pháp, Tây Ban Nha, Trung Quốc -> j thế này? Đã từng này ngôn ngữ cho một học sinh cấp 3? :O
- Các hoạt động ngoại khoá: không thể nói hết tầm quan trọng của các hoạt động ngoại khoá của trường Hoch (mà như cô bé nói là chiếm 50/50 điểm):vũ hội, những cuộc tranh biện, đặc biệt là âm nhạc. Âm nhạc, một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Hoch. Giả như không có chiếc Contrabass, sẽ ra sao với nhữmg cuộc bỏ nhà, ban nhạc Jazz, hay ban nhạc nữ kia, và công cuộc đòi nữ quyền? Ở đây có cái câu lạc bộ khăn quàng đỏ nào dậy contrabass cho học sinh không í nhỉ:D

--------

Một vấn dề nữa khiến mình thích ở tác phẩm này: cách giáo dục và tình mẫu tử trong truyện. Một người mẹ tuyệt vời có vẻ như vẫn là những người bạn tốt nhất của con cái mình, gần gũi, và thấu hiểu, và giúp cho con mình hiểu rằng trong mắt mẹ mình, chúng vẫn luôn là những đứa tuyệt vời nhất. Thật hiếm có tác phẩm nào (hay ít nhất là trong số mình đã đọc) xuất sắc trong thể hiện mối quan hệ này, nhất là tình cảm giữa người mẹ - con gái, và đặc biệt là tình cảm của người con gái đối với mẹ. Và đây là một trong các tác phẩm hiếm có đó.

Những cây cầu ở quận Madison




Về truyện có những mối tình già, nhớ hồi bé có đọc Tây Thi. Bây giờ thì đọc quyển thứ 2, Những cây cầu ở quận Madison. Có lẽ còn có nhiều nữa, nhưng ấn tượng chỉ có 2 quyển này. Về mặt thực chất, Tây Thi không phải là một câu chuyện tình, chỉ đơn giản ở đó có nhắc tới chi tiết khi về già, Tây Thi và Phạm Lãi luôn luôn tay trong tay đi ngao du thiên hạ. Còn quyển sau này thì đích xác là một truyện kể về tình yêu.


Những cây cầu ở quận Madison từa tựa như môt cuốn hồi kí, khi mọi thứ được chọn lọc và đưa ra một thời điểm mấu chốt nhất, kể từ đó lan tỏa sang các chi tiết khác. Nó cũng giống như một bức ảnh với nội dung lịch sử của nó. Và do vậy, nó có khuynh hướng miêu tả tường tận thứ tự các thông tin được đưa ra hơn là tưởng tượng các thông tin đó sẽ diễn biến thế nào. Nhưng thật bất ngờ, cái bút pháp không hề hoa mỹ ấy lại đem lại hiệu quả khi minh chứng rằng, dù ở một xã hội hiện đại đến đâu, một cộng đồng thô ráp bao nhiêu, thì chất thơ và lãng mạn vẫn là cần thiết để gắn kết sự đồng điệu của những tâm hồn cô lẻ.

Người ta nói chuyện gì khi người ta nói chuyện tình - Raymond Carver


Tập truyện bao gồm 17 truyện ngắn nhỏ. Mỗi truyện tựa 1 câu chuyện phiếm người ta vẫn nói với nhau hàng ngày, hay chỉ đơn giản là những suy nghĩ tưởng chừng như là vô thưởng vô phạt. Và rồi chấm hết. Và rồi hóa ra câu chuyện không chấm dứt theo dấu chấm đó. Chút nào. Lạnh lùng.

Khác với lối văn truyền thống phương Tây, câu văn Raymond Carver rất ngắn, không hề tô vẽ và trực diện khi miêu tả về cuộc sống đương đại nước Mỹ, một nước Mỹ thiếu vắng tình yêu và nghi ngờ những giá trị đạo đức.. Khi đọc tập truyện với các nhân vật, những người hoàn toàn bình thường không nổi trội, người đọc đi qua những cuộc đời hiu hắt, lạc bước, những trái tim chai sạn,những quyết định sai lầm, những nỗi buồn và cô đơn kiếm tìm trong vô vọng. Có điều gì đó dường như là hoài nghi, là tứa máu..

Một xã hội hiện đại. Có thể đó chính là nguyên nhân vì sao RC không chỉ được đón nhận chỉ ở quê hương ông.

Con chim chết

Pic: moaan's


Sáng nay, mẹ và mình nhìn thấy một con chim bị chết. Trên lòng đường.

Nó có mầu đỏ.
Nhưng không phải là máu. Là màu lông.
Đó là một con chào mào.

Người nó bắt đầu cứng.


Mẹ muốn gói nó vào mang về cho con mèo. Nhưng mình bảo, mẹ hãy để nó lại. Trên vỉa hè.

Tí nữa sẽ có bà lao công đi qua?



Ước nó là con kiến.

Con chim bé bỏng dại dột tội nghiệp. Một con chó? Một đường dây điện? Một chiếc xe??

Saturday, May 30, 2009

My BlueBerry nights


(Viết tạm theo trí nhớ về bộ film trước khi xem lại)


Có khi, ước tình yêu tuyệt vời như những ly kem mùa hạ.



Trong film có hình ảnh của lớp kem bánh Blueberry chảy tràn ra, lan dần ra khắp chiếc bánh..


Bạn sẽ nghĩ tới điều gì?



Tôi nghĩ tới những nụ hôn.. Và tình yêu, tất nhiên rồi..






Câu chuyện kể về sự gặp gỡ của một cô gái với một anh chàng trong cửa hiệu của anh. Cô gái đến chờ người yêu mình, và một ngày cô chứng kiến cảnh mình bị phản bội. Đó cũng là sự khởi đầu cho tình bạn của hai người.

Anh ở lại, và cô ra đi. Đi tìm và thực hiện giấc mơ của mình. Với một cô gái mất mát tình yêu, thì sẽ chẳng còn gì nữa, chỉ còn giấc mơ mà thôi (và may thay mà có giấc mơ!). Và dần theo bộ film, người xem có thể thấy con gái tưởng như yếu ớt ấy, hóa ra lại đủ thông minh, dũng cảm, và cương quyết để theo đuổi những điều đó. Cũng nhờ có vậy để gắn kết hai nguời hơn, nhờ những bức thư.

Nhưng anh không bao giờ biết cô đang ở đâu cả.

Có thể, một người phụ nữ một khi mất mát đã quá nhiều, thì cũng đủ cảnh giác, đủ hoài nghi để có thể bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc mới.

Và anh đã ở đó, đợi cô, kiên nhẫn. Dịu dàng, lan tỏa như lớp kem kia vậy.



Dù sao thì, mình vẫn nghĩ ý tưởng để dựng nên film này chỉ đơn giản là bác Wong nhà mình sau 1 lần đi ăn bánh Blueberry:D


Wednesday, May 27, 2009

Ve




Những chiều dài
chẳng ai tới
Tất nhiên rồi, chẳng có hoa đâu!
Gió đã ngưng
tiếng li ti
nổ trong mũ

Muốn ùm xuống bể
ngụp sâu 5m
ngút ngát giữa phố phường đổ lửa

Chợt nhận ra phố quá đông người..

Có những chiều dài
Nắng cũng đã tắt
Nước cũng ngừng tuôn
Bạn thấy không, quả sấu già chua quá?
Chẳng còn là gì
Chẳng còn lại gì

Chỉ còn tiếng ve
âu sầu
rả rích..