Monday, December 20, 2010

Books of the year 2010

Giờ thì đến việc thực hiện lời nói lần trc, review mấy quyển sách năm nay. Bắt chước các bác, mình cũng vote 10 quyển, nhưng đặc điểm của mình k đọc theo thời trang lắm, thành ra có vẻ rất ít liên hệ với các quyển đc thiên hạ vote, hoặc do sở thích mình khác ng, hoặc kém người chăng ;;) :))

1. A whole new mind - Daniel H. Pink

Cuốn sách nói đến tầm quan trọng của não phải, khi mà mọi người đều chỉ quá chú trọng tới các chức năng thuộc về não trái, trong đó khả năng tư duy thuộc về chức năng của não trái, còn khả năng trực giác là thuộc về chức năng của não phải.

Theo tác giả, trong một xã hội hiện đại hiện nay, để thành công thì con người ngoài một tư duy logic sắc sảo còn cần một trực giác nhậy bén, tức là trong mỗi con người không chỉ cần là một nhà khoa học, mà hơn nữa, còn là một nghệ sĩ để đưa kết quả làm việc, cuộc sống lên đến hoàn hảo.

Trong cuốn sách, tác giả cũng đưa ra các phương pháp để phát triển bán cầu não phải: tập viết truyện, vẽ tranh, tham gia các cuộc nói chuyện ngoài trời, thiền... thậm chí chơi games! Ở mỗi phương pháp, tác giả cũng đưa các mục sách, chương trình liên quan để người đọc tiện tra cứu.

Quyển này được viết theo phong cách rất dễ đọc à nha.

2. Nguyệt Cung:

Thấy nhiều người nói quá rồi, nên cũng không nói thêm gì nữa. Nói chung mình thấy mình k cùng tông với các bác Mỹ lắm, nhưng quyển này đúng là 1 trong những quyển văn học Mỹ mà mình thấy thích. Nhưng thực ra thì trong truyện này, có bao nhiêu chất Mỹ ở trong đó nhỉ? :-??

3. Trinh tiết


4. Du hành cùng Herodotus

5. The art of Seduction - Robert Greene

Thật là tiếc là mình không đọc quyển này sớm, ví như hồi còn 18 tuổi chả hạn, để còn test thử xem hiệu quả của nó tới đâu :))

Dù sao thì đây cũng là q rất rất hay, nói về kinh nghiệm của các bậc tiền bối trong lịch sử cũng như huyền thoại về các phương pháp chài kéo. To seduce người khác, chưa chắc đã là xấu, chỉ đơn giản là để được việc của mình thôi nhá ;;) :))

Quyển này giấy và cách trình bầy rất chi pro và hiệu quả, theo phương pháp take note cho người đọc nào cần nghiên cứu thêm về các nội dung chưa rõ >:D< 6. Vô tri - Milan Kundera
Chả biết bình thế nào, mình chả đủ trình để bình bác í :))


7. Thằng điên và quỷ sứ - Sarkadi Imri

Mình đang nghĩ là hình như văn học mấy nước Đông Âu có điểm gì đó chung chung, vì mình thấy cách viết của bác này cứ có gì đó gần gần với Milan Kundera, ở khía cạnh phân tích nội tâm nhân vật. Đang đọc lại tác giả Henryk Sienkiewicz với q "Hana, tình yêu của tôi, nỗi buồn của tôi" (tác giả của Quo Vadis, Trên sa mạc trong rừng thẳm, Nàng thứ ba), thấy cũng hay như vậy đó!

Mỗi ngày một mê văn học Hung. Nhờ quyển này mình cứ nhìn thấy Hungary Book Foundation là phải tóm về ngay, mặc dù bìa sách thường rất lởm khà khà

Ý quên, quyển sách là về tình yêu, hơn cả tình yêu. Nhưng ai mà biết được, tình yêu đích thực nó là cái gì chứ?


8. Bệnh nhân người Anh - Michael Ondaatje


9. Chuyện nhỏ trong thế giới lớn - Gombrich

Chưa đọc quyển "Lịch sử nghệ thuật" của bác ý thiên hạ đồn có đúng không, nhưng quyển này theo mình là một quyển cực kỳ xuất sắc.

Viết dành cho các em nhỏ, nên cuốn sách tóm lược lịch sử thế giới kể từ có người tiền sử tới Thế Chiến II theo lối vô cùng dịu dàng và dễ đọc. Sách này hiệu quả hơn cả các quyển sách lịch sử dạy trong trường học nhiều vì tác giả miêu tả mọi thứ trong mối tương quan thời gian, không gian với nhau, chưa kể còn được cụ thể hóa bằng các bản đồ rất đẹp và rõ ràng. Lịch sử thế giới với diễn biến của những cuộc chiến tranh ác liệt nhất, gắn liền với nó là các tôn giáo, tín ngưỡng ra đời cùng sự phát triển của nghệ thuật, nhưng tất cả chỉ là "Chuyện nhỏ trong thế giới lớn" này mà thôi, bởi vì, tất cả chúng ta, tất cả mọi thứ đều chỉ là những bọt sóng nhỏ gợn lên rồi tan ra trong muôn vàn đợt sóng trồi lên, giập xuống của biển cả thời gian.

Cuốn sách này còn làm người đọc xúc động nữa, bởi tính khách quan và nhân hậu mà tác giả gửi gắm trong cuốn sách. Bởi lịch sử lòai người không chỉ là lịch sử của đấu tranh, mà còn là lịch sử của tự đấu tranh, trong từng xã hội, trong từng con người, nhất là với tư cách của một công dân Đức - công dân của một quốc gia đã từng cho mình là những con người siêu việt.


10. Một ngày mưa đẹp trời - Éric Emmanuel Schmitt
Cuốn sách an ủi những tâm hồn cay đắng!



Không biết truyện ngắn này được thiên hạ hoan nghênh ra sao, nhưng mình cho rằng những gì xuất sắc nhất trong "Nửa kia của Hitler" mình nghĩ đều đã được thể hiện trong tập truyện ngắn này.

Dù giầu sang, hay nghèo khó, nhưng ai trong số những phụ nữ ấy dám khẳng định là mình hoàn tòan hạnh phúc? Một phụ nữ với trái tim tan nát bắt đầu mất tất cả: tiền bạc, sự nghiệp sau 25 năm yêu đương, một người khác bắt đầu phát hiện ra cuộc sống hai mặt của chồng mình phía sau một hạnh phúc trọn vẹn, một người khác nữa luôn cố gắng tìm ra mọi điểm lạc quan nhất của mọi vẫn đề để nâng đỡ mọi người xung quanh... Và để "tất cả để được hạnh phúc", tác giả luôn có những câu trả lời cho các nhân vật nữ của mình.


Đọc q này xúc động vô cùng, không biết là mình rơi mất bao nhiêu nước mắt, hic hic...

Có điều là, tuyển tập truyện ngắn này ở nước ngoài có tên là Odette Toulemonde et autres histoires, nhưng về về VN lại có tên là Một ngày mưa đẹp trời, tức là tên 1 truyện ngắn khác trong tuyển tập này được lôi ra đặt thành tên tập truyện. Không hiểu là tại sao người ta lại cho phép làm như vậy nhỉ? Ấy là chưa kể theo quan điểm của riêng mình thì đúng là thấy Odette Toulemonde et autres histoires đúng là truyện hay nhất trong tuyển tập thật, mặc dù Một ngày mưa đẹp trời cũng là một truyện vô cùng xuất sắc.


P/S: Đã định viết cái review tử tế hơn, nhưng cảm xúc qua rồi, thôi làm mục điểm sách vậy. Thông cảm nhá :))

Sunday, December 19, 2010

Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang...






"Trái tim tan vỡ rồi tan vỡ sống bằng tan vỡ. Cần phải ra đi qua bóng tối rồi bóng tối dày nặng hơn và không quay lại."








Wednesday, December 15, 2010

Communication skills

Hôm rồi được cử đi đào tạo 1 cái gọi là ToT (training of trainer) về mảng việc mình (có lẽ) sắp làm. Cái mình định chia sẻ ở đây không phải là về công việc mình làm, mà mình định chia sẻ về cái kỹ năng training mình vừa được dậy kia, cụ thể là không nói về các kỹ năng khác, mình chỉ chia sẻ về kỹ năng giao tiếp và tương tác làm việc thôi.


Ai cũng biết rằng để quản lý công ty tốt, thì nhà quản lý phải có kỹ năng quản lý các điều sau:
- Quản lý con người
- Quản lý thông tin
- Quản lý tài chính
- Quản lý điều hành
(cái này mình không được dậy, chỉ mới GG thôi, nhưng cho là rất helpful nên lấy ra dùng để biện luận).

Khoan hãy nói về nội dung. Theo bạn, điều gì quan trọng nhất trong 4 nội dung này??





Quan điểm của mình là quản lý con người. Có lẽ con người là nhân tố đa dạng và phức tạp nhất trên cõi đời này, bởi chính con người làm cho cái xã hội này không đi theo cái trật tự logic nào hết bởi hành động người ta ngoài bị điều khiển bởi khối óc còn bị điều khiển bởi con tim nữa.


Vậy làm sao để quản lý con người?




Mình cũng không nói về các yếu tố khác. Mình chỉ nói về sự tương tác giữa người với người, cách giao tiếp thôi. Bởi giao tiếp là nguyên nhân chính dẫn tới mọi phản ứng của người đối diện, người cùng tương tác cùng. Các cụ bảo, "người khôn ăn nói dễ nghe, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" bởi chẳng những đôi bên đạt được ý nguyện, mà còn cảm thấy vui vẻ mà làm theo ý nguyện ấy nữa. Việc giao tiếp kém sẽ dẫn tới sự bất hợp tác, không lắng nghe, khó chịu, thậm chí nổi khùng điên của người nghe, làm cùng nữa.

Làm sao để có cuộc giao tiếp thành công?? Thì đây là điều mình được dậy, rất hay nhé:
- First Impression
Cái này thì ai cũng biết được tầm quan trọng của nó rồi.
Just to remind
. professional clothes and prepare good grooming.
. Appropriate gestures
. Cultural expression

- Consensus. Đồng thuận
Ý thức đồng thuận là vô cùng quan trọng để ngay từ đầu, hướng cuộc giao tiếp đến một objectives chung, không chệch khỏi hướng, chung quy là vì mục tiêu hiệu quả và tất nhiên, vui vẻ :d

Điều này cũng để hạn chế cái tôi lúc nào cũng to tổ chảng của bất kỳ ai, ai cũng nghĩ là mình luôn luôn đúng, nhất là những ng aggressive thì càng phải cãi cho bằng được. Nhưng vì tính tới hiệu quả nên tinh thần đồng thuận được nhân lên, họ sẽ chịu ngồi lại mà nghĩ tới cái objective mà họ sẽ đạt được.

Tinh thần này được biểu hiện bằng ánh mắt, nụ cười thân mật, cử chỉ thân thiện... Bởi khi bạn tỏ ra như vậy, chẳng có cớ j để người khác phải lạnh nhạt, phải không?

- Active listening

Mình học được câu này nữa từ bạn học. Hãy nghe bằng đôi tai, bằng khối óc và bằng trái tim.
Nghe bằng tai thì mọi người biết rồi. Bằng khối óc để đủ tỉnh táo để thực hiện phân tích các nội dung vừa nghe được, tổng hơp nó và lựa chọn các thông tin cho mình. Nghe bằng trái tim để có thể gần gũi nhất với quan điểm của người nói, để không quá lạnh lùng bằng khối óc của mình mà vội vàng bác bỏ những quan điểm chưa chắc đã là trái chiều.

Cách nghe là:
. Nghe và ghi chép
. Gật đầu khi đồng ý
. Pharaphasing khi cần thiết: cách pharaphasing này rất nên học, đó là đầu tiên là không bao giờ nên bác bỏ trực tiếp ý kiến của họ. Dù muốn hay không, đầu tiên là hỏi lại xem có thực ý kiến của họ có đúng vậy không, hoặc đề nghị họ giải thích xem tại sao họ lại nghĩ vậy, rồi sau đó khéo léo luồn câu của mình vào, và hỏi là bạn nghĩ sao, bạn có nghĩ rằng nó bổ sung abc cho câu của bạn.... để thằng kia nó nghĩ đấy là ý kiến của nó chứ không phải của mình (nhưng tất nhiên vẫn là câu của mình:d) -> đây là sức mạnh của thương thuyết, chứ không phải để chứng tỏ j ở đây cả.

- Ask questions!

- Sequencing: đưa câu hỏi của mình tới mức độ phức tạp hơn để hiểu sâu hơn về vấn đề được đem ra bàn bạc

- How to address conflict

Đây này, đây là vấn đề cực kì hay xẩy ra, mà cứ khi nào conflict xẩy ra thì y chang thì chẳng còn ai nghe ai nữa.
Cách address duy nhất là bình tĩnh ngồi lại vào bàn và tìm hiểu thật kĩ lại vấn đề. Như các cụ nói, một điều nhịn, chín điều lành. Sồn sồn, hùng hổ đập bàn đập ghế không giải quyết được gì hết mà chỉ dẫn theo các hành động y như vậy từ phía đối phương, mà đương nhiên nạn nhân là ta rồi. Thôi có kiêng có lành, tránh xa bằng cách thỏa hiệp là hơn.



Tóm lại là thế, chín chắn trước sau trong communication. Trong công việc, mà cuộc sống cũng vậy, không tránh khỏi mâu thuẫn, nhất là mâu thuẫn lợi ích, kiểu gì cũng xẩy ra xung đột. Có ý thức đồng thuận và lắng nghe nhau là đã giải quyết được 2/3 vấn đề rồi.





Mọi điều đều có lý do của nó, bởi vậy, xem xét lại bản thân, sửa đổi lại trước khi judge người khác cũng là 1 cách ;)

Wednesday, December 1, 2010

dream catcher

Hị hị, 1 tháng nữa mới hết năm, dưng mà biết chung kết rồi, chả trao giải đi cho xong, còn chờ j nữa :D

1. Học hành:

Năm nay rất rất rất VUIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! AHHHHHHHHHHHHHHHHHHH

hahaha, năm nay thi qua được mấy môn học hành cả mấy năm k xong, đỡ quá :)). Tất nhiên là còn lại toàn môn khó nhằn, cũng chẳng biết ra sao nữa, lo lắm. Cả môn này nữa, chỉ sợ không được thi thôi. Nhưng hy vọng là mọi chuyện sẽ ổn hihihi

2. Công việc:

Chuyển qua việc mới rồi. Công việc ao ước, chỉ tội ít tiền :)) =)) Vẫn đang chưa hết bỡ ngỡ hihi. Mặc dù 6 tháng đã trôi qua, mình vẫn k thể mê đc cái WC kinh hoàng và 1 vài điều nhỏ nhặt khác, nhưng tụi trung lại thì mình vẫn cho rằng, không có sự hoàn hảo cho mọi thứ, và sự hoàn hảo chẳng qua là sự không hoàn hảo trong hệ quy chiếu khác.

Ở đây với những ng mình thông minh, hy vọng mình được thông minh theo :)). Chuyên môn, nghiệp vụ, quan hệ xử thế... Thực sự là thấy mình còn phải học nhiều lắm. Nhất là đối nhân xử thế. Bây giờ thì mình bắt đầu nghĩ rằng thành công của một con người không còn quá phụ thuộc vào tài năng của người đó nhiều nữa, mà có lẽ chính cách anh ta xử lý công việc và đối ngoại, đó mới là mấu chốt vấn đề. Chung quy lại là học, vậy thôi.

Nhưng còn tiền... Trời ơi mình thèmmmmmmmm $$$. Cơm mốc bị rách rồi huhuhuhuhu năm sau mà cứ thế này thì đời tàn là chắc!!

3. Sách vở

Lấy đề mục là sách vở vì năm nay chả có hoạt động văn hoá thể thao j cả. Cùng lắm đầu năm đi tập thể dục được 1 dạo. Còn thì chả có lúc nào mà đi học nhẩy nhót hay phim phiếc j cả. Cứ thế này thì chắc tới 40 tuổi mình vẫn chưa biết nhẩy chachacha! :D

Được cái năm nay đọc được nhiều q hay phết. Tính tới hết năm, chắc mình sẽ hoàn thành đc tầm 45-50 đầu sách, hêhê. Con số này không nhiều lắm, nhưng cũng thấy an ủi phần nào vì thế là góp phần xóa mù chữ rồi. Được cái đọc nhiều sách hơn, ít truyện đi, mình cũng thực dụng dần với từng trang sách đấy :D

( Nhưng giờ mà bảo q j hay thì cóc nhớ đc, để nhớ việc khác ;;), lúc khác list/ review sau.)


3. Yêu đương

Tất nhiên là mình dành nhớ nhung cho công việc này rồi :))) Mình bảo Chồng là thảo nào mà tụi chân dài óc hay ngắn là vì thế. (Thực ra vẫn chưa được gọi là Chồng, nhưng mà thèm ghê hihi)

Chưa bao giờ mình nghĩ là các dòng sông cũ có thể qua đời. Mình cũng chưa từng nghĩ mình có thể gặp một vùng đất hứa. Nhưng đúng như em Trang nói, không có cớ j để mình là 1 người tử tế mà lại toàn phải gặp những điều bất hạnh :)

Tình yêu không chỉ là sự tuyệt vọng, không đơn giản là sự bù đắp của điểm này vào điểm kia, không nhất thiết phải căng thẳng để lần lữa và tha thứ. Tình yêu còn là sự chia sẻ và yên bình. Sự giống nhau chưa chắc đã đem lại sự tương thích. Bù đắp cho nhau, bảo ban nhau có khi tốt hơn. If I am a day dreamer, will you be my dream catcher?


Người ta bảo, mọi thứ at its bestest at its first. Nhưng mình nghĩ là mình k ảo vọng điều j cả. Mình biết Chồng mình rồi :)) Cuộc đời dài lắm, và còn nhiều việc phải làm ;)


Cảm ơn anh, và tất cả những điều tốt đẹp còn lại :) :x

Thursday, November 11, 2010

Greensleeves - Ayaka Hirahara

Love and hatred, forget and forgive.. May it all dust in the wind




語り合う人達 きらめく冬の街
見るものすべてに いつもあなたがいます

忘れられたら いつかまた出会えたら
Oh, What should I do to be strong?
...ただ そばにいるだけでよかった

なぜ記憶の闇に 心は捕われたまま
悲しみの中では 時に過去も今だから

それでも 夢を 捨てないで生きてゆく
あなたの音楽は今でも響いているから

願いを灯す月 震えてる指先
わたしを贈りたい
たったひとりのあなたへ

歌う風のように
まるで祈りのように
私はいつまでも
あなたを愛しています

あなたを愛しています


This song turns out to be a legend of England, a folk song, popularly known as a song by King Henry VIII to his heart mistress, Boleyn

Alas, my love, you do me wrong,
To cast me off discourteously.
For I have loved you well and long,
Delighting in your company.


Greensleeves was all my joy
Greensleeves was my delight,
Greensleeves was my heart of gold,
And who but my lady , Greensleeves.

Your vows you've broken, like my heart,
Oh, why did you so enrapture me?
Now I remain in a world apart
But my heart remains in captivity.


Well I will pray, I will pray to God
that thou my constancy mayst see,
For I am still thy lover true
Oh come once again and love me


Here is the whole story I was told

Handsome, gifted and recently married to Catherine of Aragon, King Henry VIII was the envy of Europe when he penned 35 royal compositions in the early years of his long and turbulent reign. (Thirty-five Compositions Ref: E1801 The complete secular works of King Henry VIII consisting of partsongs and instrumental consorts. Publisher Stainer & Bell)
Truly a Renaissance prince, he was also a gifted composer who excelled in portraying the pleasures of courtly life through words and music. His daughter, Elizabeth, inherited his gifts, and was a keen dancer and an excellent performer on the virginals.

"Greensleeves" is a traditional English folk song and tune, basically a ground of the form called a romanesca.

A widely-believed (but completely unproven) legend is that it was composed by King Henry VIII of England (1491-1547) for his lover and future queen consort Anne Boleyn. Anne, the youngest daughter of Thomas Boleyn, 1st Earl of Wiltshire, rejected Henry's attempts to seduce her. This rejection is apparently referred to in the song, when the writer's love "cast me off discourteously." It is not known if the legend is true, but the song is still commonly associated with Boleyn in the public mind.

Thursday, October 14, 2010

Tình yêu - Trần Dần

Bài này ngày xưa đăng ở Blog cũ rồi. Không hiểu sao chả thấy lại. Lại phải mang về đây giấu


Tình yêu
- Trần Dần -

Gửi em K, những ngày phải xa nhau
Em ơi
anh không ngủ được
bốn đêm rồi!
Nhớ em
đường phố Sinh Tử
đen cả mũi
mùi than
mùi bụi
Nhớ gian nhà
bây giờ
lùi lủi
một mình em
Em ạ,
Tình yêu không phẳng lặng bao giờ
Nó đè sóng,
đè mưa
nổi bão...
Tình yêu
không phải chuyện
đưa cho nhau
ngày một bó hoa
Nó là chuyện
những đêm ròng
không ngủ
tóc tai bù
như những rặng cây to
nó vật vã
những đêm trời lộng gió
Tình yêu
không phải là
kề vai mơ
sầu mộng dưới trăng mòn
mà phải sống
phải cởi trần
mưa nắng
phải mồ hôi
chảy đẫm
tận buồng gan
Tình yêu không phải
chuyện ngàn năm
kề sát má
mà bỗng dưng -
một quả tim chung
phải bổ nó
làm
đôi
người một nửa
người
ôm một nửa...
Tình yêu
không phải là
những chiếc toa đen
con tàu cuộc sống
tùy chuyến đi
mà cắt bỏ
hoặc nối thêm
Mà tự nó là
một ĐẦU TÀU HỎA
có nghìn toa
buổi - sáng
buổi - không đèn
Triệu mã lực
con tàu điên
tàu dại
nó đâm bừa
gãy cẳng
ngày đêm
nó hú chết
thời gian
khoảng cách
nó rú lên
trên trái đất
chưa người
chưa xã hội
chưa luân thường
ước lệ...
Tình yêu không phải
chuyện bạ sao yêu
cũng được
nó lạ lùng
như giữa một trời sao
triệu triệu ánh
Chỉ có anh
đã khản tiếng
kêu gào
mới gọi được
vì - sao - em
hay khóc
Và có em
đi mải đến mê
người
mới dừng lại
ôm mình anh
buồn tủi
vì - sao - anh
rốc lửa
xém bên trời...
Tình yêu
không phải
có hoặc không
cũng được!
mà nó như là
những vần thơ
những bắp thịt
những đường gân
tổ quốc
* * * * *
Em ơi
em lại khóc
em à?
Gian nhà vắng
con chó nằm nó rú...
Anh mới đấm lên trời
dăm quả đấm
bây giờ anh
ngồi
chết
một gian buồng
bốn bức tường
nó giữ chịt người
anh
để giáo dục anh về nhiều chuyện
và chuyện yêu
- là chuyện chúng mình...
Em đọc kỹ
trang thơ này nhé
Em đếm xem
bao chữ
bao vần
cũng tựa bao đêm
em ngắm sao trời
em đã thấy
một vì sao
ngất ngưởng
vì - sao - anh
nó chuyển bến bên trời
đuôi nó cháy - đúng là
vì sao dữ
Anh cho phép
em khóc nhiều
khóc nữa
Em ơi
tình yêu em
không có tuổi bao giờ
mươi thế kỷ
vì sao
anh
vẫn cháy...




Sunday, October 10, 2010

In the mood for what



10/10/2010.

It seems to be a day to remember. The vibrant time of the coldness in the morning, the peacefulness of the Cathedral and its surroundings at noon. The wheels are still kept running, running ..

Sometimes you dont know where your mind is roaming. Just like those wheels.

You just dont want to think of anything. But you cant help your tears from falling when getting the "Folklore for My Generation" re-read or imagining of the misty garden outside the white windows.

The windows are still kept closed.


Sometimes it's so hard to figure out what's wrong, or what's not wrong.

Friday, October 1, 2010

happily ever after

you carry me on the ride
so I dont have to walk
on my tired foot,

you carry me on the ride of roses
so I can smell your love
from those beautifully blooming,

you carry me in the morning
so I can breathe the best
fresh air of the days
in my life.


:)

Saturday, September 25, 2010

Garden of Love - Marcus Malte

Vườn tình - Marcus Malte

(Tên kêu thế thôi, chứ là trinh thám đấy :p)

Điên loạn không khác gì "Sự im lặng của bầy cừu".
Đầy những tội ác, sa đoạ, sa ngã, hoài vọng và bí hiểm.


Phải nói là đọc hết nửa quyển thì thấy chán lắm rồi, vì không hiểu gì cả. Các nhân vật chả liên quan gì tới nhau, kết cấu phi tuyến tính: không hiểu "tôi" cuối cùng là thằng nào và bây giờ đang là lúc nào. Những Astrid, Ariel, Flo, Marie là ai... Rõ của khỉ @_@

Phần thưởng dành cho những kẻ kiên nhẫn :D


Thật hiếm đọc quyển nào văn học nước ngoài mà có cấu trúc câu ngắn như thế. Những câu phức mà cả nửa câu chuyện sau mới là phần còn lại.

Câu chuyện gồm hai mạch chuyện: những chuyện đã xẩy ra cách "đây" 13 năm và tại thời điểm này. Câu chuyện là diễn biến hành động đồng thời của hai nhân vật chính: thủ phạm-nhân chứng và cảnh sát. Quá trình tìm đến hung thủ cũng là quá trình tìm lại quá khứ, tìm lại bản thân mình của chính vị cảnh sát này, và cũng là quá trình giằng co giữa hai phần thiện - ác của hung thủ hay đúng hơn, là ở mỗi con người. Cái ác có trong nó mọi mầm mống, và chờ ngày để biến thành quỷ dữ. Nhưng hơn ai hết, chính quỷ dữ, cũng mong muốn một cuộc sống bình thường, bình lặng, nơi người ta có thể trốn tránh được quá khứ, nỗi đau. Và một ngày, họ biết họ sẽ phải đối mặt, đối mặt với "Thời gian đã mất".

Từ bỏ quá khứ để mà tiếp tục sống. Sống tốt. Có lẽ chính là thông điệp của câu chuyện này.

So I turned to the Garden of Love
That so many sweet flowers bore.
And I saw it was filled with graves,

"Thế là ta quay về Khu vườn Tình yêu
Nơi ngàn hoa đang toả hương ngào ngạt
Và ta thấy đầy nấm mồ trong đó,"

Kiểu gì chả mấy hôm nữa, 1 bộ phim trinh thám mới ra lò mang tên "Garden of Love" :D

P/S: không thể chấp nhận được kiểu của NXB Văn học. Thời buổi này rồi mà không có lấy 1 trang web riêng, 1 cái a/c ở Facebook. Cũng không thể đặt mua truyện online từ NXB nào, trừ các nhà sách online (Nhã Nam cũng chưa có - chán chết!) Cậy to nên chả thèm quảng bá gì đây! Cái bực nhất là, NXB Văn học vẫn là lò ra các quyển có lẽ là chất lượng nhất, nhưng giữa một rừng Nhã Nam bóng bẩy xì tin bắt mắt thì Văn học làm ăn như là một cửa hàng xén. Bìa thiết kế sách gì mà toàn như truyện Shiedney Sheldon không bằng. Hoặc trông xấu xí không thể tả! :-<


Thông tin truyện:

Tên: Vườn tình (Tên nguyên gốc ở tiếng Pháp vẫn là: Garden of Love)

Tác giả: Marcus Malte

Dịch giả: Nguyễn Duy Bình

NXB Văn học 2010

Và đạt vô thiên lủng các giải.






Friday, September 24, 2010

mùa sang....


Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa


Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi



Mộng về một đêm xuân sang
Em thì thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh

Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho lòng mình về với dĩ vãng




Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa....~,





Monday, September 20, 2010

Khát vọng





Gió dạt dào cuốn trôi đi mãi, thổi bung lên từng cọng âm thanh
nhấp nhô trên triền đồi.

Hàng thông nối tiếp hàng thông
hàng lau tít tắp mây trắng bay về đỉnh tháp.

Chiều buồn mặt nước lặng câm
phe phẩy chuông gió gỗ.

lanh canh
lốc cốc
vó ngựa lưng đèo..




Chờ





Cầu gỗ ẩn mình trong nắng hoàng hôn
rực rỡ.

Đôi mắt rượi bỏ rơi

Bông hoa dại lần khân, đưa đẩy hương tịch mịch.

Gió vẫn tràn lan.
Từng gốc đại ngừng thở.

Quán cóc không đèn bị bỏ quên.


Trăng giăng mình trên nóc nhà thờ. Nhọn hoắt.






Friday, September 17, 2010

Warmth


Hope our hot chocolate will never be cooled off :x









Thursday, September 16, 2010

How to write a book review?

To write a book review is not just only to understand the book. It reflects your personal thinking about the book. It's a description, analysis, or evaluation of the meaning, quality of the book, not just a summary or retelling. It will need some evidence to support.


The principals always seem to be very simple to follow:
- Background of the time when the book was written
- Background of the author
- Who's the audience
- What's the book for?
- What do you think and Why does it matter? (what makes the book different from others)



But how to develop from these simple things? Some preparation need to be made first!
- Read the book. You cant write anything if you don't read the book, or sense nothing.
- Highlight and comment during reading. This's really helpful after you finish the book by skimming :d
- Write if you feel free to write. Don't let it become a burdensome. Writing, eventually, is a matter of subjective.
- Remember, it takes time to do some research about the author, theme..., which are also very necessary to write successfully.
- The more you write, the better your writing hopefully becomes :D



-----------------------------------

I find these procedures very detailed and helpful to follow:
Source: lavc


1. Write a statement giving essential information about the book: title, author, first copyright date, type of book, general subject matter, special features (maps, color plates, etc.), price and ISBN.



2. State the author’s purpose in writing the book. Sometimes authors state their purpose in the preface or the first chapter. When they do not, you may arrive at an understanding of the book’s purpose by asking yourself these questions:

a. Why did the author write on this subject rather than on some other subject?

b. From what point of view is the work written?

c. Was the author trying to give information, to explain something technical, to convince the reader of a belief’s validity by dramatizing it in action?

d. What is the general field or genre, and how does the book fit into it? (Use outside sources to familiarize yourself with the field, if necessary.) Knowledge of the genre means understanding the art form. and how it functions.

e. Who is the intended audience?

f. What is the author's style? Is it formal or informal? Evaluate the quality of the writing style by using some of the following standards: coherence, clarity, originality, forcefulness, correct use of technical words, conciseness, fullness of development, fluidity. Does it suit the intended audience?

g. Scan the Table of Contents, it can help understand how the book is organized and will aid in determining the author's main ideas and how they are developed - chronologically, topically, etc.

g. How did the book affect you? Were any previous ideas you had on the subject changed, abandoned, or reinforced due to this book? How is the book related to your own course or personal agenda? What personal experiences you've had relate to the subject?

h. How well has the book achieved its goal?

i. Would you recommend this book or article to others? Why?

3. State the theme and the thesis of the book.

a. Theme: The theme is the subject or topic. It is not necessarily the title, and it is usually not expressed in a complete sentence. It expresses a specific phase of the general subject matter.

b. Thesis: The thesis is an author’s generalization about the theme, the author’s beliefs about something important, the book’s philosophical conclusion, or the proposition the author means to prove. Express it without metaphor or other figurative language, in one declarative sentence.

Example

Title: We Had it Made

General Subject Matter: Religious Intolerance

Theme: The effects of religious intolerance on a small town

Thesis: Religious intolerance, a sickness of individuals, contaminates an entire social group

4. Explain the method of development-the way the author supports the thesis. Illustrate your remarks with specific references and quotations. In general, authors tend to use the following methods, exclusively or in combination.

a. Description: The author presents word-pictures of scenes and events by giving specific details that appeal to the five senses, or to the reader’s imagination. Description presents background and setting. Its primary purpose is to help the reader realize, through as many sensuous details as possible, the way things (and people) are, in the episodes being described.

b. Narration: The author tells the story of a series of events, usually presented in chronological order. In a novel however, chronological order may be violated for the sake of the plot. The emphasis in narration, in both fiction and non-fiction, is on the events. Narration tells what has happened. Its primary purpose is to tell a story.

c. Exposition: The author uses explanation and analysis to present a subject or to clarify an idea. Exposition presents the facts about a subject or an issue as clearly and impartially as possible. Its primary purpose is to explain.

d. Argument: The author uses the techniques of persuasion to establish the truth of a statement or to convince the reader of its falsity. The purpose is to persuade the reader to believe something and perhaps to act on that belief. Argument takes sides on an issue. Its primary purpose is to convince.

5. Evaluate the book for interest, accuracy, objectivity, importance, thoroughness, and usefulness to its intended audience. Show whether the author's main arguments are true. Respond to the author's opinions. What do you agree or disagree with? And why? Illustrate whether or not any conclusions drawn are derived logically from the evidence. Explore issues the book raises. What possibilities does the book suggest? What has the author omitted or what problems were left unsolved? What specific points are not convincing? Compare it with other books on similar subjects or other books by the same as well as different authors. Is it only a reworking of earlier books; a refutation of previous positions? Have newly uncovered sources justified a new approach by the author? Comment on parts of particular interest, and point out anything that seems to give the book literary merit. Relate the book to larger issues.



6. Try to find further information about the author - reputation, qualifications, influences, biographical, etc. - any information that is relevant to the book being reviewed and that would help to establish the author's authority. Can you discern any connections between the author's philosophy, life experience and the reviewed book?



7. If relevant, make note of the book's format - layout, binding, typography, etc. Are there maps, illustrations? Do they aid understanding?



8. Check the back matter. Is the index accurate? Check any end notes or footnotes as you read from chapter to chapter. Do they provide important additional information? Do they clarify or extend points made in the body of the text? Check any bibliography the author may provide. What kinds of sources, primary or secondary, appear in the bibliography? How does the author make use of them? Make note of important omissions.

9. Summarize (briefly), analyze, and comment on the book’s content. State your general conclusions. Pay particular attention to the author's concluding chapter. Is the summary convincing? List the principal topics, and briefly summarize the author’s ideas about these topics, main points, and conclusions. Use specific references and quotations to support your statements. If your thesis has been well argued, the conclusion should follow naturally. It can include a final assessment or simply restate your thesis. Do not introduce new material at this point.



----------------------------------
Some Considerations When Reviewing specific genres:

Fiction (above all, do not give away the story)

Character

1.From what sources are the characters drawn?

2.What is the author's attitude toward his characters?

3.Are the characters flat or three-dimensional?

4.Does character development occur?

5.Is character delineation direct or indirect?

Theme

1.What is/are the major theme(s)?

2.How are they revealed and developed?

3.Is the theme traditional and familiar, or new and original?

4.Is the theme didactic, psychological, social, entertaining, escapist, etc. in purpose or intent?

Plot

1.How are the various elements of plot (eg, introduction, suspense, climax, conclusion) handled?

2.What is the relationship of plot to character delineation?

3.To what extent, and how, is accident employed as a complicating and/or resolving force?

4.What are the elements of mystery and suspense?

5.What other devices of plot complication and resolution are employed?

6.Is there a sub-plot and how is it related to the main plot?

7.Is the plot primary or secondary to some of the other essential elements of the story (character, setting, style, etc.)?

Style

1.What are the "intellectual qualities" of the writing (e.g., simplicity, clarity)?

2.What are the "emotional qualities" of the writing (e.g., humour, wit, satire)?

3..What are the "aesthetic qualities" of the writing (e.g., harmony, rhythm)?

4.What stylistic devices are employed (e.g., symbolism, motifs, parody, allegory)?

5.How effective is dialogue?

Setting

1.What is the setting and does it play a significant role in the work?

2.Is a sense of atmosphere evoked, and how?

3.What scenic effects are used and how important and effective are they?

4.Does the setting influence or impinge on the characters and/or plot?

Biography

1.Does the book give a "full-length" picture of the subject?

2.What phases of the subject's life receive greatest treatment and is this treatment justified?

3.What is the point of view of the author?

4.How is the subject matter organized: chronologically, retrospectively, etc.?

5.Is the treatment superficial or does the author show extensive study into the subject's life?

6.What source materials were used in the preparation of the biography?

7.Is the work documented?

8.Does the author attempt to get at the subject's hidden motives?

9.What important new facts about the subject's life are revealed in the book?

10.What is the relationship of the subject's career to contemporary history?

11.How does the biography compare with others about the same person?

12.How does it compare with other works by the same author?

History and other Nonfiction

1.With what particular subject or period does the book deal?

2.How thorough is the treatment?

3.What were the sources used?

4.Is the account given in broad outline or in detail?

5.Is the style that of reportorial writing, or is there an effort at interpretive writing?

6.What is the point of view or thesis of the author?

7.Is the treatment superficial or profound?

8.For what group is the book intended (textbook, popular, scholarly, etc.)?

9.What part does biographical writing play in the book?

10.Is social history or political history emphasized?

11.Are dates used extensively, and if so, are they used intelligently?

12.Is the book a revision? How does it compare with earlier editions?

13.Are maps, illustrations, charts, etc. used and how are these to be evaluated?

Poetry

1.Is this a work of power, originality, individuality?

2.What kind of poetry is under review (epic, lyrical, elegiac, etc.)?

3.What poetical devices have been used (rhyme, rhythm, figures of speech, imagery, etc.), and to what effect?

4.What is the central concern of the poem and is it effectively expressed?





Tuesday, September 14, 2010

Lý thương nhau

Lý thương nhau
- Lưu Quang Vũ -

IMG_7724

Con cá rô nằm vũng chân trâu
Đồng mưa nước trắng
Bàn tay em mát lạnh
Bây giờ đâu?

Ngón tay xanh xao
Nắng chiều kẽ lá
Ngón tay gầy nhánh mạ
Anh không còn nắm nữa
Bây giờ đâu?

Lý thương nhau
Câu hát chiều dông trước
Gà con cỏ ướt
Chân vàng run run.
Đã trót thương em
Làm sao xa được
Thôi em đừng khóc
Đường dài nắng chang.
Muốn bỏ đi tất cả
Mặc trống đánh ngũ liên
Mặc quan sai xuống thuyền
Vứt bao vàng bẻ giáo
Anh ở lại cùng em.
Nếu đường đừng xa thế
Nếu em chẳng mạ xanh lá bé
Nếu anh không giếng thẳm rơi gầu.
Ích chi đâu
Đành ngoảnh mặt cúi đầu
Thôi đừng thương mến nữa
Thôi tiếng hát chớ nghẹn ngào trong gió
Lý thương nhau…

Sunday, September 12, 2010

Tiếng Việt - Lưu Quang Vũ

Tiếng Việt
Lưu Quang Vũ



Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.


Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thỏi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.
Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền gieo mạ lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.


"Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt..."
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.


Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.


Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.
Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.


Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.
Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.


Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý âm thầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.
Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay


Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.
Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.


Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu?
Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.


Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi tiếng Việt ân tình...






-----------------------------------------------


Các bạn í bảo là trong câu cuối, lúc đầu LQV viết là "Tiếng Việt ơi tiếng Việt xót xa tình", nhưng để được đăng, LQV đã phải sửa "xót xa tình" thành "ân tình".

Mình chả biết tại sao các bạn í lại phải nêu ra chuyện này, hay là đây lại là chi tiết để người ta có cớ nói về giám sát báo chí tại Việt Nam. Và nếu vậy thì LQV thực sự thích từ nào hơn? Nhưng mình thấy rõ ràng là, "ân tình" thì hay hơn "xót xa tình" trong kết việc kết thúc bài thơ, đồng điệu với âm hưởng của cả bài cũng như phù hợp cả về mặt nội dụng với những câu thơ trên nó.

Friday, September 3, 2010

Trời mưa thì đọc cái gì?

Kinh điển.

Tương tự như câu trả lời của Nhị Linh cho câu hỏi: "Khi không có gì để đọc thì đọc cái gì?" Điều này không có nghĩa là khi trời mưa thì không có gì để đọc, thậm chí là có quá nhiều thứ để đọc ấy chứ:d , nhưng mà đọc cái gì để mà không phí cả buổi chiều tuyệt vời ấy :D.

Akutagawa Ryunosuke. Một tác gia châu Á tuyệt vời nhất mà mình đã từng đọc... Và quyển mình đang đọc là Trinh tiết - tuyển tập truyện ngắn Akutagawa Ryunosuke.


Với những ai yêu văn học Nhật thì có lẽ chẳng ai còn lạ gì bác ý, bởi vì tên bác còn được gắn cho cả 1 giải thưởng văn học danh giá mà các tác giả đương đại đều đang cố để đạt được. Không hiểu sao mà trước đây mình đọc không thể vào, chắc do tác phẩm đầu tiên đọc lại là "cái mũi" :D. Mình vẫn yêu Milan Kundera và Chekov, nhưng b h mình yêu cả Akutagawa nữa. Nhứt nhứt nhứt!! Thôi thì tạm gác Haruki Murakami và chủ nghĩa siêu thực của bác sang 1 bên đã:d (chú thích rằng mình cũng là ng hâm mộ H.M :D).


Tại sao A.R lại hấp dẫn vậy nhỉ? Có thể là tính cách Nhật trong các tác phẩm của bác chăng?? Những câu chuyện tập hợp lại các điển tích trước đó, viết lại với bút pháp hiện đại và có thể biến tấu thành những câu chuyện hoàn toàn khác. Những câu chuyện về tinh thần võ sĩ đạo đã từ lâu trở thành tinh thần Nhật, tâm hồn Nhật, và có lẽ nhờ đó mà nó còn trường tồn giữa vạn biến. Câu chuyện về chiếc "Khăn mùi soa" ấy, bề ngoài tưởng chừng vô cùng giản dị: khuôn mặt thì tươi tắn mà chiếc khăn tay, chẳng ai hay, đã bị vò nát tự bao giờ.. Chủ nghĩa tân hiện thực (neo-realism), dùng khả năng của lí trí để phán đoán các hiện tượng xã hội một cách lạnh lùng, khách quan đã được bác sử dụng rất thành công trong các tác phẩm của mình. Ngọt ngào và sắc lịm.. Lạnh lùng và vô hình.


Nhưng cũng có thể, sự hấp dẫn nằm ở cái "sắc sắc không không, ác thiện - thiện ác" của đạo Phật mà tác giả mượn dùng để viết nên những cốt truyện của mình, trên cơ sở những phân tích tình cảm, hỉ nộ ái ố, được kết hợp với cái mà như Jame O’Brien gọi, "truyện có tính chất tựa như kịch bản phim (scenario like quality)". Đúng như dịch giả mượn lời khi viết về các tác phẩm của bác: "Nghiệp chướng do đâu mà có, tự lòng ta hay tại tha nhân?": làn gió ùa vào cùng ánh trăng và sự chờ đợi đã đến hồi kết của đôi tình nhân oan nghiệt ("Lòng đã trót yêu", hay đó là tiếng khóc ai oán, ân hận của người mẹ chồng sau cái chết của người con dâu ("Cục đất), giằng co nội tâm yếm thế của học trò Basho quanh gối ngài khi ngài hấp hối ("Cánh đồng khô")... Khi những vinh quang, đam mê, oán hận qua đi, và chẳng còn gì ngoài hư vô ở lại..

Cũng có thể, nguyên nhân còn nằm ở tính loạn trí, ở sự mơ hồ, ở sự ám ảnh không thể cắt nghĩa, những ảo ảnh không bao giờ dứt, những đêm mất ngủ và thuốc ngủ, sự lẫn lộn giữa mơ và thực trong những tác phẩm cuối đời của bác..


Có một chi tiết rất nhỏ nhưng mình cho rằng, nó đóng vai trò quan trọng trong việc khẳng định vị thế của NXB Văn học trong giới xuất bản, mà còn lâu các NXB khác, Nhã Nam đi chăng nữa, còn lâu mới lại được. Cụ thể là: đầu sách có 1 bài Giới thiệu, 1 bài Lời ngỏ, 1 bài Tiểu sử, và cuối sách có 2 bài thuộc phần Biên khảo; chưa kể lời dẫn, giới thiệu và ghi chú khác của dịch giả trong từng tác phẩm. Hiện nay, các quyển sách với những chiếc bìa mỹ miều và giấy tốt bắt đầu nhan nhản, nhưng để tìm một quyển sách dịch cẩn thận, hiệu đính đâu ra đấy đã khó, mà có hẳn những bài viết như này càng khó hơn.. Các trang bìa thứ 4 không có gì nhiều nhặn, ngoài vài dòng về quê quán, nơi ở của tác giả và các tác phẩm đoạt giải hay đem lại tên tuổi, cùng với những lời ngợi khen của Gallimard, NYtimes.. Có lẽ, các dịch giả của quyển sách này do học Nhật văn, nghiên cứu nó, sống trong văn hoá đó, nên cũng nhiễm tính cẩn thận, chỉn chu đó chăng? Nếu vậy thì tính cách này đáng được quảng bá và noi gương lắm..



Chung quy lại, lâu lắm mới thấy cái bìa thứ 4 nào đem lại lời quảng cáo đúng đắn: "Các bạn đang cầm trong tay những câu chuyện tuyệt vời nhất của văn chương". Tuyệt vời!!!! (Nếu đọc đến đây còn k thấy tuyệt vời thì là do tớ viết kém đấy:)) )

Sunday, August 29, 2010

cuối tuần

Ngày cuối tuần như mọi ngày cuối tuần khác: cả nhà tụ tập dưới bếp. Mẹ lúi húi nhặt rau, tôi pha cafe uống và bố chăm sóc mấy con chim. Tivi bật và cả nhà sẽ cùng thảo luận về các chương trình này.

Hôm nay hơi khác một tí, bởi vì bố phát hiện ra ở ngoài sân hôm nay có một con khướu lạ và mấy con chim cúc cu mới gia nhập vào cùng hội chim chích nhặt lá mâm xôi.

- Mẹ ơi, sao hôm nay chúng nó nhiều thế nhỉ?
- Chắc là vừa mưa xong, có nhiều con sâu siếc nó rụng xuống nên chúng nó rủ nhau đến đấy. Nhiều quá nhỉ... Dễ đến hàng trăm con...

Quả thật, hôm nay chúng nó ở đâu lũ lượt kéo về nhiều ghê. Bình thường chỉ dăm chục con, thi nhau nhẩy cóc, cùng phi lên đớp mồi. Rồi khi không, một con bay lên và cả đàn cùng lao theo..

- Tom, đi vào!!

Bố hét con Tom đi vào, cho rằng vì sợ con Tom nên con khướu sẽ không sập bẫy. Mẹ cũng bảo, nếu bắt được cả mấy con cúc cu nữa thì hay nhỉ, cho mấy con cúc cu ở nhà có thêm bạn nữa. Nhưng tôi phản đối, vì ở nhà làm gì còn nhiều chỗ để nuôi nhiều đến thế..

- Ở như thế này thì thích nhỉ. Chứ xây nhà 30 tầng thì làm gì có chỗ cho lũ chim này tụ tập..

Mẹ không trả lời. Có thể mẹ không cho đó là câu hỏi. Hẳn nhiên rồi, chúng sẽ không ở đó. Ở đó không có cây mâm xôi, không có sâu, và cũng chẳng có mảng mục nào.. Thế còn tầng thượng?..



Trời bắt đầu mưa. Và lũ chim đã bay đâu hết. Nhưng tôi biết rằng chúng sẽ trở lại khi mưa tạnh. Còn ngôi nhà 30 tầng, chắc gì đã giống những cơn mưa..

Monday, August 9, 2010

Norwegian wood

Now I'm listening to Norwegian Wood as it is raining heavily and harshly outside, I understand for the first time what the lyrics are about and how it could inspire Murakami to write such a great novel..

When it comes to the last sentence, I can feel the beauty of an old image: the changing, or moving of the disappearance when the bird's flown as we see it in Emily Dickinson's, Haiku or even Van Cao's..

I once had a girl, or should I say, she once had me.
She showed me her room, isn't it good, norwegian wood?

She asked me to stay and she told me to sit anywhere,
So I looked around and I noticed there wasn't a chair.

I sat on a rug, biding my time, drinking her wine.
We talked until two and then she said, "It's time for bed."

She told me she worked in the morning and started to laugh.
I told her I didn't and crawled off to sleep in the bath.

And when I awoke I was alone, this bird had flown.
So I lit a fire, isn't it good, norwegian wood.




I cant help imagining how beautiful the film would be...

Friday, August 6, 2010

Zui hao de shiguang (Three times)

I've just watched "Zui hao de shiguang" ("Three times" is maybe more correct, but I prefer this name which also contain the director's view). In no doubt, it'd become my favourite movie following Wong Kar-Wai's (these days others mention them as if there isnt any other director in this world - that really makes me sick!).

Anyway, Wong Kar-Wai's works seem to be made for loneliness.

Luckily, Hou Hsiao-Hsien isnt Wong Kar-Wai.


I love this movie's structure and I really believe I belong to the First Segment which is translated as Time for Love for its beauty of meaningfulness and simplicity.


Monday, August 2, 2010

Phía Nam chắc có mùa hạ?

Tháng 7 đã đi qua, để lại những cái nhất:

Mùa hè nóng kỉ lục kể từ 1983 tới giờ ở miền Bắc Trung Bộ

Mưa bắt đầu ở Pakistan và tới ngày hôm nay 2/8, đã trên 1,100 người chết..


Chưa kể các thiệt hại nhan nhản khác như mưa lũ ở TQ, hay cơn bão số 1 suýt vào miền bắc, thế nào mà lại lệch trục mới đổi hướng, không thì cũng không biết thế nào!!! Gớm thật đấy. Hôm rồi lại thấy bảo 2158 thì p, trái đất tèo. Cứ thế này thì có khi thế thật!!!

Trừ những ngày tháng nặng nề ấy ra, xem chừng thời tiết lại có dịu dàng hơn những ngày tháng 6 triền miên đại hải nắng như đổ lửa. Xen lẫn những cơn mưa chóng vánh là những ngày nắng nhẹ nhàng (nói nhẹ nhàng thôi, chứ cũng tầm 33-34oC), hehehe.. Vẫn không hiểu nổi tại sao ở Tibet người ta mặc áo bông và ở Nam Phi, nhiệt độ trên sân cỏ là 5oC. Sau này có con sẽ p học lại cùng nó môn địa lý thôi :)). Hihi, thời gian thích nhất trong ngày là những buổi sớm ấy, đi làm qua bờ hồ nhìn thấy hàng cây xào xạc gió dưới ánh sáng chênh chếch từ phía của Uỷ ban sang, lồng lộng lắm. Thảnh thơi và nhẹ nhàng. Thời gian duy nhất trong ngày để mà mơ ước không phải là cuối tuần. Cơ hồ rằng có lẽ sáng nào cũng chỉ vậy thôi. Ta nên bắt 1 chiếc xích lô, và có thể ôm con Tom vào lòng mà lòng vòng 1 tẹo ^^



Thế thôi, để mà kết thúc 1 tháng, không lại sa đà vào vòng cơm áo :))

Thursday, July 29, 2010

Du khách bất đắc dĩ - Anne Tyler

Lâu lâu không đọc 1 q dễ đọc, đọc nhanh ghê :))


Để tớ tóm tắt cho nghe ha:
Nội dung câu chuyện về giai đoạn khủng hoảng của cuộc hôn nhân Malcom và Sarah sau cái chết của người con trai của họ năm trước. Malcom quay trở lại sống với các anh em của mình, cuộc sống nguyên tắc và bất biến của những con người nguyên tắc và bất biến. Và rồi Muriel xuất hiện như "một cuốn sách để ngỏ" để mỗi ngày, từng dòng chữ reo vào anh lúc nào không biết.

Câu chuyện viết khá thật, chỉ tiếc là phần đầu dường như hơi dài so với phần sau, khi Malcom tự cật vấn và mâu thuẫn trong suy nghĩ của mình. Câu chuyện do vậy kết thúc hơi nhanh, đang ngon trớn thì chớ :))



Quyển này được anh Nhị Linh bảo là "oách", chả biết "oách" ở điểm nào, vì hay hay là dịch tốt? Hay thì k rõ nữa, k p type của mình. Hoặc do mình chưa có gia đình nên chưa đủ tầm để hiểu hết xung đột trong đó :)) Nhưng mà dịch thì thực sự không thích. Người dịch ở đây có vẻ như là thích dùng động từ, tính từ mạnh, có lẽ là hơi tùy tiện khi chọn từ để dịch nữa: thảng thốt, nhỏ nhoi, lao.... nếu dùng từ mềm hơn thì chắc cũng đỡ. Giờ đọc cứ thấy vênh vênh làm sao ấy...


Chị đồng nghiệp hỏi sao là mình thích đọc truyện hơi "nặng nề"? "đọc văn là để giải trí chứ?" có lẽ "nặng nề" là hơi nặng, nhưng đúng như chị ĐMP nói, không dễ để kiếm những quyển sách mà ta có thể trôi trong từng chữ, từng câu văn mà không bị một ham muốn thúc giục là đọc nhanh để biết cuối cùng thì kết quả câu chuyện ra sao. Sự khác biệt giữa: nhanh-chậm và kết quả-bản thân câu chữ. Cũng có thể do mình quá thích Coetzee với Paul Auster nữa nên chả còn hứng thú với người khác. Hơn nữa, Có điều gì đó, có phải là do tác giả là nam hay là nữ? để mà khi đọc, ta cảm thấy giới tính của họ ở đấy. Người phụ nữ giải thoát nỗi buồn bằng việc nói ra, còn nam giới thì ngược lại, nuốt ngược vào trong. Vì vậy, nỗi buồn trong tác phẩm của Paul Auster cứ đặc quánh lại, như kẹo mút ấy!!!!
-> dù sao thì kinh nghiệm là p găm các hàng kinh điển, thi thoảng mới đọc, k thì đọc xong thì chắc còn lâu lắm mới thấy ng khác cũng hay được đến như thế!!!

Friday, July 9, 2010

Matching


Will imperfect shoes make us a perfect match?







Sunday, July 4, 2010

Nhân đọc bài báo "đọc Tim O'rien ở HN"

Ý kiến mạo muội nên k dám post lung tung, đành p vác về đây post. Ai đó muốn mình post chỗ khác báo mình nhé ;))


Nhân đọc bài báo "Đọc Tim O'rien ở Hà Nội", với tư cách là người đã từng đọc cả The Things They Carried và The Quiet American, có mấy điều nghĩ về bài báo này:

- Tìm người thích Tim O'rien ở HN khó vì là các tác phẩm của bác í chưa được dịch sang tiếng Việt, bởi người Việt vẫn có thói quen đọc các tác phẩm văn học nước ngoài qua các bản dịch (tất nhiên trừ giới dịch giả). Do vậy mặc dù bác í có thể nổi tiếng ở đâu đó chứ người Việt có thể biết đến The things they carried cũng chủ yếu là qua các bản Review.

- Bài review có nói rằng dường như người Việt không chú ý tới các tác phẩm văn học nước ngoài về đề tài chiến tranh Việt Nam. Theo quan điểm của mình thì trong khi các tác giả trong nước chú ý tới việc tả thực cuộc sống trong và sau chiến tranh, thì các tác giả nước ngoài lại luôn khắc họa cuộc chiến này qua một màn khói sương mù dầy đặc của sự mông lung, khó hiểu, rậm rịt của núi rừng. Đối với họ, chẳng hạn như với O'rien, Việt Nam là một xứ sở bí ẩn, không thể hiểu được, cùng với những cảnh tượng kinh hoàng diễn ra ở đó thì không có bút pháp nào miêu tả hiệu quả hơn là bút pháp siêu thực, điển hình như The Things They Carried. Nhưng người Việt, đối với họ, cuộc chiến tranh là quá thực, thực đến tận bây giờ để họ có thể tiếp cận tính siêu thực của các tác phẩm nọ. Họ đã sống trong nó, sống cho nó, những dư âm của nó quá lớn để mà siêu thực hóa nó, vì vậy cái người ta cần là người nào đó thay họ khắc họa lại điều họ đã cảm thấy. Đó chính là nguyên nhân vì sao người Việt lại đọc "Nhật kí Đặng Thùy Trâm" nhiều đến vậy. Nhân vật Phượng trong "Người Mỹ trầm lặng" thì ngược lại, tính cách của cô quá mờ nhạt và (theo quan điểm của riêng mình) vô cảm để mà khắc họa tính cách Việt hay tính cách phụ nữ Việt.

- Người Việt đọc Murakami vì tác phẩm đầu tiên của ông này ở VN là Rừng Nauy tại thời điểm được dịch ra có thể coi như là tác phẩm mạnh mẽ nhất trong vấn đề xxx - điều mà người Việt chưa từng gặp trước đó. Lối viết mạnh bạo, phóng khoáng và kích thích nhiều trí tưởng tượng nhưng lại về các vấn đề thường ngày chính là điều mà ng Việt muốn tìm thấy trong tác phẩm văn học, vì vậy mà lần lượt hết tác phẩm này đến tác phẩm khác của ông được dịch ra đều bán veo veo.


Do vậy, nói "người Việt không thèm quan tâm tới chiến tranh" có là hồ đồ quá không?



P/S: nhà mình vẫn còn "The Things They Carried" với "The Quiet American". Bác nào muốn mượn đọc thì cứ hú nhé :)

Saturday, July 3, 2010

(chuyên mục) Thế giới tuần qua

1. Argentina - Đức (0-4) và sự trở về của Maradona:
Khỏi nói thêm, đây quả là đòn chí mạng không chỉ cho các cầu thủ, LĐBĐ, ban huấn luyện tuyển Argentina mà cho cả các cổ động viên và những người trung lập nhất. Các báo đài và phương tiện thông tin đại chúng nhân ngày này chắc hẳn tha hồ mà hốt bạc. Tại các diễn đàn, các cuộc thảo luận cũng không kém phần xôm tụ với dăm bẩy loại người vào ném đá nhau chết thôi. Một trong các vấn đề được dư luận quan tâm nhất là "Maradona nghĩ gì"?

Những ai theo dõi trận đấu ngày hôm qua hẳn có thể để ý thấy máy quay rất hay hướng về phía Ngài - cùng là huấn luyện viên, nhưng Cậu bé vàng nhận được sự ưu ái đặc biệt hơn nhiều so với vị HLV trẻ trung, điển trai nọ. Và cùng với mỗi lần lưới của tuyển Argentina rung lên, là khuôn mặt ấy thêm 1 biến sắc. Rồi thì với bàn thắng cuối cùng, ng ta không hướng máy quay về phía Ngài nữa. Có lẽ bởi quá thật vọng và cùng với nó, sự sụp đổ hình tượng người hùng tuổi thơ mình khiến người ta không khỏi nói những lời nặng lời với Ngài và lớn tiếng chỉ trích. "Không phải cầu thủ nào đã từng nổi tiếng đều có thể làm HLV tốt và có lẽ Ngài nên học tập lấy Pelé, để mà giữ gìn hình ảnh của mình."

Trước WC, có 1 chương trình nói về việc Maradona cai nghiện và trở về với bóng đá. Không biết rằng chương trình này có đưa ra được lí do thuyết phục về sự trở lại của Maradona hay không, và hẳn rằng Ngài phải đủ thông minh để phân định rằng: việc giữ gìn hình tượng thì tốt hơn hay là trở về, làm đúng những gì mình yêu thích, gắn bó và thuộc về thì tốt hơn. Hẳn là Ngài cũng phải nghĩ lung lắm chứ. Và bây giờ chẳng thể trách ai được cả, bây giờ là lúc Ngài phải đối mặt với dư luận. Nhưng có lẽ cũng cần hiểu cho rằng, một người dám đánh đổi cả hình ảnh của mình để được thoả mãn cái sở nguyện của mình, cũng đáng quý lắm chứ. Không đủ căn cứ để gọi Pelé là kẻ hàn nhát, và dù sao thì Maradona cũng đưa được Argentina vào tới tứ kết - cũng không phải là kết quả quá tệ như đối với các trường hợp của Anh, Pháp, Ý :D.

Vì vậy, Bravoooo Maradona ^o^

P/S: không hiểu sao mà mấy trường hợp ăn nói nhã nhặn trên Forum lại bị Thump down, trong khi mấy người gớm giếc lại chả bị sao cả. Hay tại mình vô forum không đúng lúc?

2. Tuần qua có 1 cuộc thảo luận trên Y! về vấn đề: "sinh viên có nên hay không nên QHTD".
Miễn bàn về quan điểm của mình, nhưng thấy lạ là mọi người cứ 1 điều Tây 2 điều Ta, rằng Tây được sao Ta không được?

Ừ thì Tây nó thế, nhưng mà khổ quá, các bác chẳng chịu nhìn nhận là ở Tây thì kiến thức về SSGT nó đầy đủ rồi, nó biết cách phòng tránh hơn mình nhiều ạ. Ở nhà mình thì cứ phứa ra rồi tha hồ đi nạo vét. Google thì thấy, lúc nào tỉ lệ nạo phá thai của nhà ta cũng là một trong những nước nghiêm trọng nhất thế giới. Khoan hãy nói về vấn đề đạo đức nhé. Qua số liệu này có thể thấy là kiến thức và ý thức phòng ngừa của ta kém đến mức nào. Hơn nữa, với một môi trường giáo dục kiểu bao bọc nhà ta - con làm cha chịu thì đương nhiên, sản phẩm của những cuộc mây mưa này sẽ để dành tặng những người vất vả nhất - bậc ông bà của đứa trẻ sinh ra ngoài mong muốn. Thứ 3 nữa - cũng xuất phát điểm từ nền giáo dục yếu kém - thì các anh chị bậc đại học nhà mình rồi mà vẫn suy nghĩ đơn giản, chưa có ý thức tự lập, mà như người ta vẫn nói người Việt ta đó "chậm lớn mau già", vậy thì làm sao có thể đảm đương được trách nhiệm lớn trong cuộc đời được?

Đôi điều Tây Ta, nhưng nói qua thì phải nói lại. Các bác cứ từ tốn là hơn. Còn nếu các bác máu thì hoặc trang bị đầy đủ hành trang vào đời đã!!!

3. Các em gái TQ "thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp".
Đây sẽ là kết quả minh chứng cho tác giả cuốn Outliers thì phải, có nhắc đến việc nếu dân chúng thiên về đẻ con trai (tỉ lệ nam/nữ>1) , thì người được hưởng lợi sẽ chính là những người con gái. Bởi vì với 1 số lượng ít hơn, các nàng được phép chọn lựa trong số đông hơn này những người mình ưng í nhất. Còn nếu tỉ lệ này thấp xuống, chẳng hạn 1:1, thì nàng cũng không có nhiều sự lựa chọn như vậy. Hẳn vì vậy, nên kết quả là đây!!

Mình nghĩ rằng có 1 hệ quả khác mà tác giả quên mất không nhắc tới: đó là khi người ta chỉ chăm chăm đẻ con trai, có nghĩa là những cậu ấm này sẽ được "cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa", yêu chiều quá mức và quen được phục tùng, đòi hỏi cũng như độc đoán và ích kỉ. Vì vậy, về mặt bằng chung mà nói, như vậy, mặc dù nàng có nhiều chàng hơn để lựa chọn, nhưng thực chất chất lượng con người các anh này lại giảm (so với người đời trước). Và điều này cũng có tác dụng ngược lại đối với các nàng, tức diễn ra 1 cuộc lên ngôi của vật chất và chủ nghĩa thực dụng và 1 sự suy thoái về nhân cách con người, và rồi các nàng sẽ sẵn sàng "thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp". Vậy đó!

4. Facebook: Viettel tiếp bước VNPT lại chặn Facebook. Ôi xời, bánh xe lịch sử mà quay thì các bác có khối mà dừng được!

5. Anh Lungvu.blogspot.com:
Thất vọng tràn trề sau entry mới nhất của anh í về Florist với flowers của anh í. Cũng có thể khi người ta quen sống trong một môi trường công bằng, dịch vụ chuyên nghiệp thì sẽ dẫn tới những phản ứng thái quá của anh í. Nhưng mà giống như kết quả mà lần trước đọc được ở Growth and Crisis (hay Arts and Letters gì đó - đọc lâu lâu rồi), chưa chắc những ng sống ở môi trường văn minh hơn lại kém tàn nhẫn hơn những ng sống ở môi trường kém văn minh hơn. Cũng có thể không nên judge người ta trong lúc người ta đang cáu giận. Vậy thì ngược lại, có nên punish những người trong hoàn cảnh lu bù, dù người ta có được trả tiền đi chăng nữa? Ừ thì người ta nói dối, nhưng mà trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn thế này.. Hazzzzzzz

Monday, June 28, 2010

Hà Nội ơi ngươi sẽ về đâu?

Hôm rồi vừa nói chuyện sau này có thể sẽ di cư thì lại đọc được bài mới của anh Linh. Vậy là cuối cùng thì đến lúc người với người lần lượt ra đi.

Thử xem xét các nguyên nhân khiến 1 con người gắn bó với 1 vùng đất:
- Gia đình của họ ở đó
- Họ có 1 khoảng thời gian đủ dài gắn bó ở đó
- Điều kiện sống, môi trường tốt
- Các yếu tố liên quan tới con người: hàng xóm, trường học.. tốt
- Dễ kiếm sống

Rõ ràng rằng nguyên nhân cuối cùng khiến cho HN mỗi ngày một chật, dân mỗi ngày một đông. Nhưng nguyên nhân này cũng rất mong manh đối với những người nào một khi họ muốn ra đi, bởi một khi có một nơi nào đó khiến họ cảm thấy thỏai mái hơn: trong sạch hơn, ôn hòa hơn, văn minh hơn, họ hẳn sẽ muốn lôi gia đình mình theo cùng.

Hà Nội còn lại gì? Chẳng còn lại gì ngòai ràng buộc tinh thần rằng người ta đã từng gắn bó với nơi đây.

Trong những ngày này, khi HN điên cuồng với những dự án "1000 năm Thăng Long", thì chính nó làm cho bản thân người ta phát ngán tới tận cổ cái cụm từ này. Nó trở thành nỗi ám ảnh, nỗi kinh hòang, và ghê tởm như là một phản ứng tự phát đối với những hành động, dự án liên quan. Có lẽ cần phải đợi tới sau 10/10/2010 thì mới biết được hiệu quả thực sự của việc làm này là tới đâu, nhưng có lẽ nó đang làm cạn kiệt cả những con người kiên nhẫn nhất.



Người ta không cần 5 cổng chào làm j cả. Chúng có tác dụng gì sau ngày 10/10 này không? Chẳng gì cả ngòai là một mô phỏng hời hợt và tốn kém. Những cái cũ mới là cái đáng trọng, cần tìm cách giữ gìn, bảo tồn nó.

Người ta không cần một thành phố đựoc mệnh danh là 1 trong thủ đô rộng nhất thế giới làm gì. Người ta chỉ cần một không gian quy củ và được quản lí tốt, chứ không phải là một mớ hổ lốn. Họ nói rằng điều này là chính sách giãn dân. Vậy tại sao đường mỗi ngày một đông, không khí ngày một ngột ngạt?

Đối với người HN, gạch lát mầu xanh hay mầu đỏ không quan trọng, miễn sao là đường xá được sạch sẽ. Người bộ hành chỉ muốn có vỉa hè phẳng phiu, không lồi lõm để gái Hà thành đi giầy cao gót không bất ngờ bị trật mắt cá.

Không phải đường nào cũng cần phải trải nhựa lại. Hãy dành tiền và nhựa của những con đường đó để xây dựng cầu cho những người dân Tây Nguyên chưa có cách nào để băng qua sông. Cát bị thất thoát trong đợt này sẽ là bn? Gái HN chỉ muốn được cài hoa lên tóc chứ không cần phải là những hạt cát quý giá này.


Người HN phải chờ bao lâu nữa mới thì con sông Tô Lịch mới được nạo vét, làm sạch tòan bộ? Tại sao lại phải đốn 1000 cây xanh vì cái ngày này????


Hệ quả tất yếu chăng, chẳng thể giữ mặt sạch trong một môi trường bẩn thỉu. Hà Nội chật hẹp, và lòng người cũng chật hẹp quá... Người ta quá bận rộn và cố gắng để không va trái, va phải, đâm trước đâm sau để có thể quan tâm tới người khác.


Nhưng có điều kì lạ hơn nữa, đó là tại sao tất cả đều chắp vá đến thế? Người TQ khi chuẩn bị cho Olympic đã ra quyết định phạt thật nặng những ai nhổ nước bọt ra đường. Tại sao ta lại không có một văn bản quy phạm pháp luật nào liên quan đến việc nâng cao ý thức người dân vì chính cuộc sống của mình?


Saturday, June 19, 2010

La òu je t'emmènerai


Ở đây tất cả đều tủn mủn
chỉ có nỗi nhớ là mênh mông

bungalow












Sunday, June 13, 2010

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa



dragon butterfly - Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.

Riêng lòng anh anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

Friday, June 11, 2010

Nhảm 3 (thì p)

Hôm nay gặp 2 vụ này

1. "đã đưa tiền rồi, không cần nói CÁM ƠN"!!

Đấy là lúc mình lấy lại xe và trả tiền gửi xe, thì cậu em trông xe bảo mình thế. Thế thì cuối cùng là có cần nói CẢM ƠN không nhỉ?

Đồng ý là tiền trao, cháo múc. Nhưng mà từ câu này hẳn là có thể suy ra: bình thường ít người nói cảm ơn em í, nên hôm nay em í mới cần dặn mình thế, chứ nếu ai cũng nói thì em í chả cần nhọc công mở mồm ra nói với mình làm gì.

Hôm rồi có thấy ai đó nói là người VN mình ít nói lời cảm ơn. Hình như thế thật. "Nhã" quá người ta lại lườm! Và hôm nay lại thêm 1 minh chứng. Nhưng nếu mình cũng thấy lạ là người ta tiết kiệm lời cảm ơn, nhưng mà lại quá hào phóng lời tục tĩu. Cũng chẳng biết người xưa nói hay nói đẹp với nhau thế nào mới được gọi là người "Tràng An", nhưng mà bây giờ già trẻ lớn bé ra đường chửi nhau như ngoé, nhẹ thì "điên à" (câu này hình như thậm chí còn không là 1 câu chửi nữa), nặng thì chắc cụ Nguyễn Công Hoan cũng phải phải gọi là cụ tổ!!!

2. SMILE SMILE SMILE UP YOUR LIFE!!!!!!

Tại sao nói vậy? Bởi vì hôm nay thằng bé bồi bàn rất toe toét! Nhìn thấy nó cười, mình cũng vui theo! Và mình thấy ấm áp. Không phải là nụ cười để chờ đợi những đồng tiền boa, mà là cái gì đó tuyệt vời hơn nhiều. Vì mình là khách quen? Có lẽ vậy. Không, hẳn là không phải là như vậy..

Nhưng ý mình muốn nói ở đây là: bạn có nhớ lần cuối bạn nhìn thấy nụ cười tươi thật tươi, vui thật vui của một NGƯỜI LỚN chưa? Thế đấy. Tại sao khi người ta về già người ta lại càng cáu bẳn và khó khăn để cười, để rộng lượng và chấp nhận người khác nữa?

Saturday, May 29, 2010

nhân đọc Vô tri - Milan Kundera

Đã đọc xong quyển này, tạm thời xoá cơn khát văn hoá khé hết cả cổ :>)

Nhìn chung là ngày một mê mẩn bác này hơn. Rất là tiếc bởi vì trước đây không chịu lớn nhanh hơn để có thể đọc mấy quyển của bác này trước đây đã được xuất bản tại Việt Nam. Bây giờ thì tìm không ra quyển nào ngoài 2 quyển gần đây được Cao Việt Dũng dịch x-(

Không ngạc nhiên mấy vì tri thức Việt rất thích bác này. Nhưng vấn đề là, sao mình thấy fan thì nhiều mà sao chẳng thấy mấy ai học viết theo style này. Tức là, những tác gia như vậy thì bao giờ cũng dẫn theo 1 trào lưu, như Balzac, Flaubert chả hạn.. Chắc là mình chưa biết (cái này Google được, nhưng bạn nào biết nói mình nghe thì mình vẫn vô cùng cảm tạ:D), hoặc mình nên take time, kiểu gì chả biết :D


Hẳn là nếu như ở nước ngoài, mình có thể chạy ra mấy bookstore khoắng sạch sách của bác này về. Mà cũng không hiểu cơ chế phát hành sách ở đây thế nào, mà sách cứ sau 1 thời gian thì biến mất dạng. Những quyển classic thì không phải lúc nào cũng có thể với tay là có, mà nhiều khi tìm hụt hơi cũng không thấy đâu. Thế mới ác!!!! Hay là HN đất chật người đông, các hiệu sách không có chỗ chưá cho những quyển mới ra lò nên hoàn trả lại cho nhà xuất bản??


Cách đây mấy tháng đọc được là các library ở Anh do người đọc đến ngày 1 ít đi, cũng không lại được với ebook nữa, nên đã hàng loạt nới thêm giờ mở cửa, gia tăng các dịch vụ tiện ích đi kèm trong thư viện. Không hiểu các bác nhà mình bao giờ mới thế đây? (để mình còn tới đó giăng mùng đọc Kun :)) )

Friday, May 28, 2010

Còn lại là im lặng

Có phải khi người ta già đi thì một điều tất yếu là người ta sẽ nói ít đi??




Đây sẽ là một điều tốt? Hẳn nhiên còn phải xem xét đó là vì người ta sẽ dành thời gian để lắng nghe nhiều hơn hay để lơ đi nhiều hơn..







Mình lười y chang Nobita rồi. Đến nói mà còn lười nữa!!!!

Sunday, May 23, 2010

Jump


"When you ask a person to jump, his attention is mostly directed toward the act of jumping, and the mask falls, so that the real person appears."



Audrey Hepburn


Ballet on Beach


Dean Martin & Jerry Lewis


Philippe Halsman & Marilyn Monroe

Duke & Duchess of Windsor




(Found in Sheleftonamonday)

Sunday, May 16, 2010

Hè hè khè khè

Nóng phát gớm. Sáng tắm. Trưa tắm. Chiều tắm. Tối tắm. Đêm tắm. Thế mà vẫn nóng!!!! Không chừng 2012 đại họa trái đất thật chứ chẳng chơi!!

Năm ngoái giờ này đã nóng thế này chưa í nhỉ. Chẳng nhớ nữa. Nói chung là kí ức về các mùa nóng ngày xưa rất chi là mơ hồ. Càng lớn thì càng thấy nóng. Không biết có thật là trái đất nóng lên thật 1-2oC/10 năm (thì phải), hay là do đọc báo chí nhiều quá nên sự ám ảnh cái nóng càng thêm hiện hữu, hay là bản thân người mình lúc nào tâm cũng k tĩnh muốn phát hỏa không biết :D


6732

Ngày bé, dù là giữa hè, mình vẫn nhớ là toàn chốn mợ ra sân trường chơi. Ngoài những bài toán mợ giao, (mợ mình dậy Toán, trc khi ra khỏi nhà thì giao 1 đống bài cho mình làm), mình còn lôi sách ra làm thêm nữa (hồi đấy sao mà chăm quá xá vậy nè!!!). Ối, mà mình chả thấy nóng gì sất, mình ngồi phía dưới sân khấu, phía trên là một cây phượng tán to thật là to, che hết cả cái sân khấu, giải toán chán rồi thì là tập gấp hoa phượng. Nói chung là mấy thứ khéo tay hay làm này mình cũng chẳng biết gì mấy, chỉ thấy bạn bè làm thì lúc đấy, có một mình chẳng biết làm gì, đành lôi ra loay hoay cho biết vậy. Xác hoa phượng đầy xung quanh mình, chỉ với tay là có. Và rồi là ve nữa, kêu oang oác cả sân trường. Trường thì rộng lắm, chẳng thấy gờ tường đâu, thế mà vẫn thấy thích, chơi hoài k chán, hè ơi là hè.


Giờ thì sợ mùa hè lắm rồi. Chỗ nào không có máy lạnh là giải tán luôn. Phượng ở HN này cũng không nhiều nữa. Lâu rồi không gặp cây nào. Bằng lăng giờ cũng nhiều hơn xưa, chắc b h là Điểm bùng phát của những cây bằng lăng HN :)) Có thể thấy bằng lăng ở bất cứ đâu: dọc đường nhà tới cơ quan, bờ hồ, gần vườn hoa Lý Tự Trọng, sân trường Mỹ thuật.... Chắc Hà Nội sắp đổi tên thành thành phố Bằng Lăng quá. Bằng lăng cũng thật đẹp, đẹp ngay cả khi rơi xuống, mình nghĩ là nó không chóng hỏng như phượng khi rơi xuống, trông nó vẫn đẹp, vẫn mơn mởn (hay đó chỉ là cảm giác?). Nói chung, mình chẳng thấy thích mấy khi cứ phải đè bánh xe lên xác bằng lăng tí nào. Giờ có lẽ chỉ còn mỗi tiếng ve là như cũ. Mình cũng quen dần với tiếng ve như dân HN quen dần với tiếng ồn xe cộ, nên chả cảm giác j. Hnay Thỏ già kêu sao ve nhà mày kêu điếc tai vậy nè, mới để í hehehe


Mùa hè thì làm gì nhỉ? Thèm đi bơi quá, nhưng lại sợ bẩn, ối giời. Giá HN là Đà Nẵng, hc Nha Trang, thế có phải tốt không. Với cả đừng có mà cúp điện, chết con nhà em!

Tuesday, May 11, 2010

Điều Ba không muốn nghe từ Con Gái

Con yêu dấu…

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…
Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.

Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu.’,

Ba yêu dấu..

Con hứa…

Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con

Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin

Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con

Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên

Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua

Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.

Một người bình thường đủ để nhấc Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.

Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…

Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…

“Em không thể sống nếu thiếu anh”

Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói

Người ta cười, cho lời Con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba


sưu tầm - blog BMM

Friday, May 7, 2010

^o^






Go girl, seek happy nights to happy days.” ~William Shakespeare






From Alicia











Thursday, May 6, 2010

Nản


Nản cái sự nghiệp ngồi không, ăn không ngồi rồi, tứ chi cũng chả vì thế mà phát triển được trừ vài tảng mỡ mỗi ngày một tăng thêm ở cái bụng phèo.


Nản cái điều thấy cái gì cũng nhạt toèn toẹt, cứ vào rồi ra, nước đổ lá khoai trồng mãi không nổi. Giá mà cái việc tích lũy nó dễ như việc quên đi.


Nản cái tôi con NGƯỜI của mình, cứ tưởng đọc nhiều sống tốt, suy cho cùng thì cũng chẳng bằng ai, vẫn cứ chen nhau mà sống.

Thursday, April 22, 2010

Mùa xuân đã qua bao giờ..

Những ngày này không hiểu vì sao.. buồn.. Bất kể trời mưa.. Bất kể trời nắng.. Bất kể có chuyện gì hay không có chuyện gì.. Đôi khi bật khóc vì một bài thơ, nhai đi nhai lại bài đó trong vòng 24h rồi thấy nó nhạt thếch (có thể 24 giờ tiếp theo lại thấy nó hay).. Người ta bảo khi buồn thì người ta hay đồng cảm với nỗi buồn của những nguời khác, có lẽ thế, nhưng dường như đây rốt cục cũng là nguyên nhân cho nỗi buồn khác: nỗi-buồn-bất-lực-tạm-thời, vì mọi sự thay đổi xem chừng đều cần thời gian mới phát huy hiệu nghiệm. Ấy vậy mà điều này cũng chẳng dễ mà có được, và khi ấy, ta lại buồn vì một nỗi khác: buồn vì chưa có được nỗi-buồn-bất-lực-tạm-thời ấy. Ta vô cảm quá.. Cũng có thể, ta buồn vì ta chẳng định vị nổi ta giữa cõi đời này..









Những ngày tháng tư.. Có những ngày hửng nắng sớm như ban hè, mặt trời ban phát những tia nắng đẹp rực rỡ, ta lại có thể nhìn thấy bầu trời xanh ngắt đã từ lâu vắng bóng trên những con đường nô nức, dộn dịp cưới xin.. Có thể rằng ngay tối đó, gió mùa đông lại kéo về, làm mình bất chợt nhớ mùi hoa hoàng lan đã phôi pha vào những con đường đêm từ tháng trước. Và nhớ "Dưới bóng hoàng lan"...