Thursday, October 6, 2011

Ahhhhhhhh thèm trang trí nhà cửa quaaaaaaaaa

Vớ được em decal dán tường, máu me tiêu xài lại nổi lên cuồn cuộn rồi huhuhu

thích hình này

hình này

 

nhưng đang băn khoăn lấy hình này 


và chắc sẽ lấy hình này để dán cửa sổ hế hế


Thursday, September 8, 2011

Tuổi trẻ, tình yêu - Yêu sao cho vừa?

Hôm rồi có đọc 1 bài khá hay, nói về chuyện ng đàn ông yêu mình chụp ảnh mình từ phía sau: "Bỗng dưng cảm thấy, một người phụ nữ, chưa có bức ảnh nào được chụp tự phía sau một cách vô tình… là một người phụ nữ chưa bao giờ thực sự được yêu, được chở che, được vuốt ve và được đối xử như một người phụ nữ đúng nghĩa", ngẫm thấy đúng quá.

Một người yêu mình thật sự, sẽ không (chỉ) yêu ta bởi cái ta thể hiện ra ngoài, những điệu bộ ta làm dáng trước ống kính, cái make-up ta dùng để che đi khuôn mặt thật. Người chân thành với ta, sẽ yêu ta trong vẻ đẹp đời thường của ta, yêu cách ta đối xử với cuộc sống, yêu chính cái gear view tình cờ nhất trên vai ta khi ta không để ý. Nhưng mắt ta đâu có đặt sau đầu đâu để biết người nào đang lén dõi theo ta.

Và nữa, tuổi trẻ, mấy ai quan tâm đến điều đó? Chỉ cần biết, yêu người đàn ông mình yêu, và cứ mải miết đuổi theo, chạy theo mà không quan tâm tới việc họ có quay lại nhìn hay không, họ có lén nhìn từ phía sau hay không. Bất chấp tất cả, chỉ quan tâm tới điều mình kiếm tìm mà thôi, và cố gắng tự lừa dối mình, tự bịt mắt mình. Có lẽ, tuổi trẻ lãng phí tuổi trẻ là vì thế. Tuổi trẻ theo đuổi tình yêu, chứ chưa theo đuổi hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ có được khi đôi bên tìm thấy được nhịp đập của nhau mà thôi, chứ không có hạnh phúc 1 chiều bao giờ.

Có lẽ chính thời gian là liều thuốc. Nó giúp cho con người ta khôn ngoan hơn, tỉnh táo hơn. Nhưng tốt hơn hết, đó là hãy luôn dành cho mình một sự khôn ngoan, bất luận ở độ tuổi nào. Để từ đó, có thể  tự cho mình cơ hội để đến với hạnh phúc, dễ dàng tìm đến với hạnh phúc hơn, chứ không chỉ là tình yêu.

Linh tinh về sách, máy đọc sách và cửa hàng sách

Nhân chuyện chồng cứ ướm lên ướm xuống chuyện đã có Kindle r, thì hạn chế mua sách, mình thấy có mấy điểm so sánh giữa 2 loại hình này. Cái này thì nhiều người nói quá r, nên mình cũng k nói thêm nhiều nữa, mà chỉ chốt lại những điểm sau, để các bạn cân nhắc trước khi quyết định có mua Kindle/Nook/Kobo... hay không:
- Ưu điểm lớn nhất của Kindle hay các máy đọc sách là cân nặng của nó. Nói gì thì nói, mình đoán hẳn ng nghĩ ra máy đọc sách phải là ng hay vác sách lên giường lắm, thì mới nghĩ ra quả Kindle nhẹ đến vậy. Chứ cứ nghĩ mỗi lần vác mấy q như "Cái trống thiếc", "Sông Đông êm đềm" ra là nghĩ cũng thấy ớn r, đọc sách gì mà như tập tạ, chưa kể nếu mà ngủ quên thì thôi r, tỉnh giấc nồng dậy mà đi chườm đá nhé :))
- Với đặc điểm thấp bé nhẹ cân, nên máy đọc sách có thể dễ dàng theo ta đi du lịch, chứ kể cả có sắm vài quyển sách bỏ túi mà với đi bụi 1 tháng thì sức mạnh của ta cũng sẽ phải đáng nể đó :))
- Với dung lượng 2GB có thể nhét hơn 3,000 đầu sách vào đó, có thể thấy đây sẽ là kho lưu trữ đáng giá nhất là đối với hoàn cảnh đất đai đắt đỏ của VN :)). Chỉ có điều nếu ở nhà ta chỉ có 1 cái Kindle mà k có cái tủ sách nào thì lấy j mà đem ra khoe tri thức với thiên hạ :))



Tuy vậy, có những điểm mà máy nào thì máy k thể đọ được với sách thật.
- Ấy là cái cảm giác được sờ vào từng trang giấy, hít ngửi cái mùi giấy còn ép, lật từng trang mỏng dầy khác nhau, thi thoảng thấy con muỗi bay qua thì đập bẹp cho nó một phát, chứ máy thì làm sao mà dám đập. (Ầy, j/k:)) ). Ấy là chưa kể các sách có hình minh họa, thiết kế bìa sách hấp dẫn tới mức nhìn là đã thấy muốn mua rồi. Về điểm này thì máy thua là chắc, cũng giống như mua quần áo ol vậy, cứ phải tới cửa hàng nhún nhẩy ngoe nguẩy thì mới chắc là nó hợp với mình thật ;) 
- Thật không có gì thú bằng giữa những ngày mùa đông, khi mà được gối đầu, chìm đắm giữa những chồng sách cao ngất trong cái ánh sáng trầm ấm vàng vọt. "Book lovers never go to bed alone" ->  Thế này thì làm sao mà cảm thấy cô đơn được nữa :))

-> Bất luận báo chí có nói thế nào, có lẽ các cửa hàng sách còn lâu mới chết, vì ít nhất vẫn còn p tồn tại để phục vụ những đứa như mình :)). Nhưng có số điểm mình cho là các cửa hàng sách ở VN cần phải cải thiện:

- Các cửa hàng nên tích hợp thêm 1số dịch vụ, để có thể đáp ứng được tốt hơn nhu cầu, như mở rộng k chỉ là bán sách, văn phòng phẩm như bây giờ mà nên cả cho thuê sách. Vì đã có sẵn 1 khối lượng sách lớn vậy, nên nhà sách nên phát triển cả hình thức thư viện, cho thuê cho mượn các thể loại. Hơn nữa, trong cửa hàng sách, nên có 1 khu vực dành riêng cho việc đọc sách, vì muốn mua sách thì cũng phải được đọc qua, xem viết lách, nội dung ra sao rồi thì mới mua chứ, chứ như bây giờ đi mua sách mỏi chân chết thôi, vác thì nặng (nếu đã kịp mua dăm ba quyển trước đó), rồi lại cứ phải đứng chuyển hết từ chân này sang chân nọ làm thiên hạ cứ tưởng ta đang có nhu cầu WC :)). Khu vực này nên cung cấp cả dịch vụ cafe, bánh ngọt cho những ai muốn ngồi lâu ngâm sách nữa chứ hehe.
- Nhà sách thì phải được trang bị hệ thống điều hòa. Các hộ gia đình có thể giúp nhà nước tiết kiệm điện kiểu gì đó chứ, chứ mình thấy nhà sách mà tiết kiệm điện cũng chả khác đuổi khách đi là mấy. Xem sách thì p trong 1 không gian mát mẻ mới kích thích đc người mua, chứ chưa kịp mua mà mồ hôi mồ kê đã nhễ nhại đầm đìa thì những ng bán sách như chị Hoa có xinh thế xinh nữa thì cũng chả thấy hấp dẫn tí nào :))
- Các đầu sách cung cấp phải phong phú cả về thể loại lẫn niên đại, chứ cứ được vài hôm rồi biến mất dạng như bây giờ chán chết. Ngay cả các sách được gọi là kinh điển thì các hiệu sách b h cũng chỉ mới cung cấp ở dạng tối thiểu - vấn đề này mình đã từng nói ở Blog khác rồi. Nhờ Nhã Nam, tình hình này cũng đã được cải thiện đáng kể, nhưng với xu hướng chuyên đi vào các tác phẩm đương đại của Nhã Nam thì mình cho đây cũng k là 1 chính sách lâu dài hay. Các đầu sách của Hungarian Book Foundation đều rất hay, nhưng đúng là kiểu làm ăn của nhà nước, không chấp nhận được. Công tác đọc bông và biên tập tệ thê thảm, làm hỏng cả chất lượng q sách. Còn về sách được Trung tâm Văn hóa Pháp tài trợ nữa, cũng toàn cuốn hay, nhưng khủng hoảng kinh tế toàn cầu nên dạo này chả thấy bóng dáng đâu cả :(

Tóm lại, tình hình là thế. Giờ mình lại ước mình có tiền mở cửa hàng sách. Hay là bạn nào rủng rỉnh tài trợ mình đi... 



Wednesday, August 24, 2011

Những câu chuyện của ngày hôm nay: Vô vi & hữu vi

1. Con sứa

Xêko: Bây giờ chúng ta hãy biểu quyết chọn lấy một trò chơi cho cả nhóm!

Chaien: Tớ đề nghị trò vật Sumo, ai thua sẽ bị người thắng binh cho một đấm!

Xuka: Không, tớ không thích bạo lực. Tớ đề nghị bơi thi...

Đêkhi: Chúng ta sẽ chơi Kayak. Mỗi đội 1 thuyền, 2 người 1 thuyền, ai chèo về trước thì thắng.

Nôbita: Tớ muốn chơi trò "Con sứa"

Đôremon: "Con sứa" là sao?

Nôbita: Con sứa không làm gì cả, chỉ ngủ thôi. Cả ngày nó cứ nằm trên phao, cuốn theo dòng nước, mặc trôi đến đâu thì đến...

(Doraemon - Fujiko F. Fujio)


2. Lão Tử

Ngày xửa ngày xưa, ở Trung Hoa khựa, cùng thời với Khổng Tử có một nhà thông thái tên là Lão Tử. Ông này cũng giống như Đức Phật ở Ấn Độ, mãi băn khoăn đi tìm cách lý giải cuộc sống. Ông từng làm quan nhưng rất chán ghét cuộc sống quan lại. Thế là ông từ quan và bỏ đi lên một vùng núi hoang vu trên biên giới và suy ngẫm về sự đời.

Học thuyết của ông, lý luận rằng: Ở trên đời - gió, mưa, cây cối, muôn thú, ngày đêm, trăng sao đều thuận theo tự nhiên - đều xảy ra theo một quy luật chung. Ông gọi quy luật đó là Đạo, có nghĩa là con đường, lối đi. Theo đó thì mọi cố gắng, mưu đồ tính toán hay thậm chí là cầu nguyện, cúng tế đều đi ngược lại quy luật này, làm cho mọi thứ không lưu thông và trở nên hoàn chỉnh được.

Lão Tử dạy rằng, vì vậy, ta chỉ phải làm duy nhất một việc thôi: là không làm gì cả

(Chuyện nhỏ trong thế giới lớn - E.H.Gombrich)


3. Con chồn và chùm nho

Một con chồn muốn vào một vườn nho, nhưng vườn nho lại được rào dậu cẩn thận. Tìm được một chỗ trống, nó muốn chui vào nhưng không thể được. Nó mới nghĩ ra một cách: nhịn đói để gầy bớt đi.

Sau mấy ngày nhịn ăn, con chồn chui qua lỗ hổng một cách dễ dàng. Nó vào được trong vườn nho. Sau khi ăn uống no nê, con chồn mới khám phá rằng nó đã trở nên quá mập để có thể chui qua lỗ hổng trở lại. Thế là nó phải tuyệt thực một lần nữa.

Thoát ra khỏi vườn nho, nó nhìn và suy nghĩ: "Hỡi vườn nho, vào trong nhà ngươi để được gì? Bởi vì ta đã đi vào với hai bàn tay không, ta cũng trở ra với hai bàn tay trắng.

(St)


4. Nghe "Bèo dạt mây trôi" - Anh Khang v Quang Thắng





Tuesday, August 2, 2011

Tháng bẩy - mùa mưa, mùa bách nhật. Or my hubby is the bestest!

Trời u ám quá. Để chiều đi làm về, sẽ mua ít hoa bách nhật cắm cho nhà cửa rộn ràng nào ^^

Google tình cờ ra bạn này. Bạn ấy chụp hoa đẹp thật đấy, rất tự nhiên. Nhờ những bức ảnh ấy, mình mới biết bách nhật đẹp như vậy.








Hehe, thật là hay bởi k p lúc nào ta cũng có thể biết ngay vẻ đẹp của sự vật, mà ta chỉ khám phá ra sau khi nhìn, tìm hiểu thật kỹ.

Cũng giống như chồng mình vậy hihi

Cảm ơn trời đất vì có chồng dành cho vợ hihihi

Friday, July 29, 2011

...

Sáng sớm mùa hạ. Ngày đầu tiên sau những chuỗi ngày đằng đẵng oi bức của mùa hạ, khi cơ thể đã mệt nhoài để thích ứng với điều kiện khắc nghiệt, thế rồi, tiết trời đột nhiên đổ sang lộng gió, cứ tưởng như đây là cuối thu đầu đông mang theo cái se lạnh ở phía bên kia nhà rồi. Nhưng chưa, hãy chỉ là từng đợt gió thay nhau rượt đuổi từng bước chân, mang theo từng chấm mưa li ti gõ nhẹ vào từng mạch máu. Cảm ơn trời đất, vì những cơn gió mát lành và bầu trời nhạt mầu này góp phần làm cho con nguời ta cảm thấy yêu đời hơn, hiền hòa hơn, và tích cực hơn.

Muốn có một khoảng không rộng rãi, nhìn ra một hồ nước chẳng hạn, hay một vườn cây, và ở đó mình có thể thoải mái lắc lư chiếc võng và đọc 1 quyển sách thú vị , hay chỉ đơn thuần là đu võng theo nhạc. Nhưng tất nhiên rồi, ở HN thì làm gì có chỗ nào như thế, chắc chỉ có ở Continental thôi. Còn lại thì không gian bao giờ cũng hẹp, kín, ồn ào khói thuốc hoặc bụi bặm. Thế nên giải pháp của mình là bắc ghế ra hành lang hóng gió vậy.

Đã lâu rồi mới mới lại có được cảm giác này. Ung dung, tự tại, không vội vàng, không lo lắng, thậm chí háo hức mới tràn ngập như vậy. Mình không khỏi lên kế hoạch sẽ đọc nốt tài liệu cơ quan mang về hôm qua, và hoàn thành hết 1 cuốn sách cho 2 ngày cuối tuần. Mình không những chỉ cảm thấy cần phải làm như vậy, mà mình còn muốn làm như vậy, hoặc nhiều hơn thế. Một cảm giác của làm 1 người có ích.

Có lẽ, đây là cảm giác sau 1 tuần làm việc với LUX. Nhờ có tuần này, nó đã cứu vãn cho mình khỏi một tình trạng kẻ tầm thường vẫn đeo bám mình bấy lâu nay. Bạn biết là bạn không thích điều đó, nhưng việc đeo bám đó nằm ngoài khả năng kiểm soát của bạn, và bạn cần phải chấp nhận nó, và chừng nào bạn chưa chấp nhận nổi nó, bạn hãy còn đau lòng.

Chính vì vậy, khi mình được bận rộn, làm được việc có kết quả và mình toại nguyện với điều đó, nó làm cho mình như đỡ đi được một gánh nặng, vì mình đã đạt được kì vọng. Và mình lại nghĩ tới kì vọng mình dành cho con gái mình.

Trước đây, mình làm gì cũng cố gắng để làm sao cho con mình sau này thông minh, giỏi giang, để sau này con mình trở thành một người xuất chúng. Nhưng giờ mình hiểu rằng, ngoài mình ra, bố mẹ nào chẳng hy vọng von mình được như vậy, trong khi chỉ 1 phần trong số triệu triệu đứa chúng, có thể thành 1 đứa xuất chúng đây?

Vậy nên, có lẽ cha mẹ không nên kì vọng quá nhiều rồi áp đặt vào con cái, bởi nếu không, với chúng, điều đó cũng sẽ trở thành 1 gánh nặng, 1 gánh nặng sẽ ám ảnh và có lẽ, sẽ gây tiêu cực tới tâm lý, như những gì mình đã trải qua. Có lẽ, cái quan trọng hơn, là khuyến khích, giúp đỡ chúng, để chúng trở thành người có ích. Có lẽ, như vậy cũng là đủ.

Monday, July 11, 2011

Đã sinh hoạt là phải điều độ!

Còn đã không điều độ, thì đừng sinh hoạt nữa! :D

Bài học tổng kết rút ra sau 2 bữa liền tù tì đi bộ 20 vòng quanh chung cư, về đau lưng đau chân quá trời luôn!

Tuy nhiên, mẹ mèo béo sẽ tận dụng lúc bố tồ đi vắng để biến "không điều độ" thành "điều độ", với lịch dự kiến là đi 3 buổi/ tuần thôi, thời gian còn lại dành để đi học yoga bà bầu nữa. Chắc là không học được khiêu vũ rồi, bụng to quá rồi.

Mèo con giờ đã trải qua những ngày gay gắt nhất của mùa hè, những ngày vất vả nhất trong năm. Mèo con thật may mắn, vì mùa hè năm nay tới muộn hơn, cũng không nắng nhiều và dài như mọi năm, và mới phải trải qua có 1 lần mất điện. Dù sao thì, với mẹ mèo béo, mùa hè không phải lúc nào cũng đáng ghét, bởi vẫn còn những lúc được bơi lội tung tăng hay bật điều hòa nằm khều gác chân, đọc sách :d

Mặc dù mèo con được đọc 3-5 lần/tuần truyện Andersen thôi, nhưng vì mẹ mèo béo rất chăm đọc Lucky Luke, nên không biết sau này tính mèo con sẽ giống nhân vật nào, đừng giống Calamity Jane mà khổ bố mẹ :))



Tuần này mèo con 24 tuần, chắc là bắt đầu mọc mi mắt rồi đấy hehe, còn mẹ mèo béo tăng 5-6kg rồi. Nói vậy chứ chưa chi đã thấy như thể vác cả 10kg rồi. Tối về chưa học được mấy tí đã phải gác kiếm, kiểu này chắc đúng như bố tồ nói "kiểu gì chả trượt!". Hơi chán 1 tí, nhưng mẹ mèo béo vẫn lạc quan lắm, năm nay không thi, năm sau thi, nhờ !!! :)) Có lẽ mẹ mèo béo phải tậu quyển "What I talk when I talk about running" về để lấy lại tinh thần mới được :))

Tuesday, June 28, 2011

tam cá nguyệt 2

Thật háo hức là chiều nay có thể nhìn thấy rõ mặt con gái. Nghe nói 22 tuần là có thể nhìn rõ mặt con gái r, để xem là giống bố hay giống mẹ nào ^o^

Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào còn phát khổ phát sở, nằm một chỗ mà vẫn chỉ sợ con tụt ra ngoài. Thế mà bây giờ, lâu lâu mà không thấy con nhay nhay trong bụng là thấy lo lắng phết. Có vẻ con gái không thích đi họp, nên cứ mỗi lần đi họp là y rằng, chuyển động lung tung hết cả hihi...

Và thế là chiều nay nhìn được rõ con gái rồi, hy vọng đúng như lời đồn hihi...


Duy chỉ có điều vẫn quyết định được nơi khám và nơi sinh. Thật là nhiều vấn đề, phải tìm được bác sĩ giỏi, phòng khám gần nhà, bệnh viện cũng phải gần nhà, mà bác sĩ cũng không được lấy tiền cảm ơn quá nhiều. Ngày mai lại lóc cóc đăng kí hẹn khám ở chỗ bác sĩ mới, không biết có hơn gì không. Hic, thế mà chẳng biết những người ở quê thì đẻ đái thế nào nhỉ...

Monday, June 20, 2011

Đi chơi nào ^^

Lần đầu mèo con được bố mẹ dẫn đi chơi

From Meo con 20 tuan - lan dau di choi


Mèo con đã trải qua rất là nhiều mùa rồi: mùa hoa sưa, mùa mưa phùn, rồi mùa hoa loa kèn, mùa hoa sen nở, mùa lá xà cừ đổ... Nhưng mèo con chỉ được ngắm có tí teo dọc theo con đường mẹ đi làm. Còn bây giờ mèo con mới thực sự được đi chơi, và lúc này là mùa nắng....

Cỏ lá đã qua mầu xanh mướt từ hồi mùa xuân, giờ đã chuyển sang mầu xanh ngọc lục. Nắng chiều mặc dầu gay gắt, nhưng nhờ các tán cây xum xuê nên đã trở nên dịu hẳn, chỉ để lại những vệt loang lổ trên những thảm cỏ và ngọn đồi rộng ngát

From Meo con 20 tuan - lan dau di choi


Mèo con tha hồ cùng bố mẹ và anh Bi, chị Khoai thổi và đuổi bắt bong bóng. Người ta bảo bong bóng giống như những giấc mơ, nếu cứ để vậy, nó vẫn sẽ đẹp, lung linh, vương vấn mãi. Nhưng một khi bắt được, sẽ tan tành như mây. Không biết Bi, Khoai khi chạm vào những quả bong bóng - giấc mơ ấy, chúng cảm thấy điều gì?

From Meo con 20 tuan - lan dau di choi

Không biết Mèo con giờ đã phát triển các cảm xúc chưa nhỉ :)

Wednesday, June 15, 2011

God save the Queen

Hết tháng này là mẹ già nghỉ việc rồi. Mẹ già đang rất buồn, không chỉ vì đang quen đi làm mà phải nghỉ, mà còn già rồi mà vẫn bị người ta lợi dụng. Và quan trọng nhất (vì thực ra ở tuổi đấy, mình biết mình thế nào là được), là mẹ và gia đình sẽ mất đi nguồn thu nhập chính.

Nhìn mẹ già buồn mà con gái cũng chẳng vui được. 28 tuổi rồi mà vẫn chưa nuôi nổi bố mẹ ngày nào, mà thực ra nuôi thân còn chẳng xong. Giờ cũng chỉ chăm chăm nuôi chồng nuôi con còn thấy chật vật. Thật may mà không phải đi thuê nhà, không thì chẳng biết sống theo kiểu gì. Ây là còn chưa nói tới nghĩa vụ với nhà nội nữa. Nói như các cụ, "cờ tới tay ai, người đấy phất", rồi thì cũng lo được tất, nhưng mà chưa thử nên chưa biết được.

Lớn rồi, đáng lẽ phải kiên nhẫn, nhẫn nại hơn. Nhưng không thể kiên nhẫn với ai, ngay cả với bản thân, khi người đó không biết cách lo lắng, chăm sóc cho tương lai chính bản thân mình. Có phải cuộc sống khiến người ta cay nghiệt hơn không?

Giận mình không giỏi hơn, năng lực tốt hơn.

Hy vọng con mình sau này giỏi giang, sắc sảo để nó không phải chịu cảnh khổ sở như mẹ nó.

Thursday, June 9, 2011

V is victory!

Tuần 18 mèo con mới được 161g thôi, nên mẹ nghĩ mèo con hãy chỉ bé bằng nửa ngón tay thôi.

Hóa ra mèo con đã được hơn 10cm rồi :o
lại còn bắt đầu biết đạp nữa chứ hihi


Chúc mừng mèo con của mẹ nhé!!! :)

Sunday, June 5, 2011

28 rồi

Mặc dù chẳng chuẩn bị gì cho bản thân cả, nghĩ là lớn rồi chứ...

Nhưng mẹ già thì khăng khăng hỏi con gái thích gì thì để mẹ mua, mẹ nấu.

Bố già theo lệnh mẹ già, mua tặng con gái 1 lọ hoa loa kèn to đùng đoàng đặt giữa gian bếp.



Năm nay, nhà nội có thêm thành viên mới, em Tô tô. Để chúc mừng "tu Mà", bố Tô tô mua 1 chiếc bánh gataeu to ơi là to, "tu Mà" và bé Bông tha hồ thổi nến!!!

(Hình ảnh sẽ được upload sau hehe)

28 tuổi, mình bắt đầu thích ở nhà rồi đấy!!! :d

Tuesday, April 5, 2011

Những bức thư tình

(Trích "Thư tình gửi một người" - Trịnh Công Sơn)

Blao, ngày 2/9/1964

Dao Ánh thân mến,

Cơn mơ kéo anh trở dậy vào lúc 3 giờ sáng.

Bây giờ đồi núi Blao còn đêm mù sương và im lìm ngủ. Anh thắp nến trắng viết thư cho Ánh và trùm chăn quanh mình. Miền cao nguyên này lạnh suốt ngày.

Ánh ơi,

Anh hơi lạ lùng là suốt những ngày lên đây anh thường nằm mơ có Ánh. Có Ánh rất yên lành qua những con đường xa lạ của một mùa Hè đã qua mà phượng vẫn còn đỏ ngời. Hình như trời vừa qua một cơn bão lụt nên con đường có vẻ xơ xác. Ánh mặc áo nâu, tóc mềm như mây có cả chiếc nơ màu nâu nhạt cài lên rất huyền hoặc. Anh còn nhớ là suốt con đường đi đó không khí bỗng ấm áp vô cùng. Anh đã trở dậy trong sự trống vắng dai dẳng ở đây.

Đáng lẽ kỳ này anh vào dạy nhạc ở Sư phạm Quy Nhơn (1) nhưng Cường và Cung (2) bảo anh nên thử liều lên nằm ở miền Cao nguyên một lần xem sao. Ở đây mà chờ ngày vào Thủ Đức (3). Thế cũng xong Ánh ạ. Có điều anh không ngờ là vùng đất này buồn đến thế. Những ngày đầu anh lên đây anh ngỡ là mình vừa mang một bản án treo đày về một hoang đảo. Anh chưa bao giờ đối diện với một dáng buồn lạ lùng và bi thảm như thế này. Không thể kể xiết sự hoang vắng bủa vây quanh mình những chiều những đêm có mưa hạt nhỏ qua đây. Buổi sáng thức dậy sương muối xuống đầy cả vùng trước mặt, cây cỏ trắng xóa và những người Thượng đi lấy củi sớm ở những đồi chè xung quanh không còn nhìn thấy nữa. Buổi chiều, có những chiều khô, hay mưa cũng thế, ngồi ở căn phòng, anh nghe rõ cả tiếng kèn đồng thổi về từ một đồn lính ở trên đồi cao rất buồn rất buồn. Như tiếng kèn trong phim Tant qu’il y aura des hommes (4).

Anh có cảm giác mình là một hóa - thân - phiền - muộn treo lửng lơ trong một khoảng không nào đó. Không là đỉnh cao. Không là vực sâu. Một cái gì mang mang không rõ ràng.

Căn nhà anh ở nằm chênh vênh ở một triền dốc. Buổi chiều ở đây chỉ còn tiếng gió hú thật não nuột về ru anh ngủ mà thôi. Anh cảm thấy như mình càng ngày càng đi vào những bất lực và vô vọng to tát hơn. Càng cố vùng vẫy thì càng bị siết lại hay càng bị ngợp chới với hơn.

Bây giờ đã xa tất cả. Anh em. Người thân. Bạn bè. Vùng đất này như một miền bỏ hoang mà anh đã hiện diện ở đây làm loài củi mục.

Suốt ngày im câm như một số phần không tên, không tuổi, không còn dĩ vãng - tương lai. Ngôn ngữ nào của đô thị, của thành phố ở dưới kia mà anh ao ước được nghe lại, được nói lại vô cùng Ánh ạ.

Hôm nay anh lên Đà Lạt (trước khi về đây), gặp Kim Vui (ca sĩ) lấy xe đưa anh đi chơi quanh thành phố đến khuya. Buổi chiều sắp tối anh có thấy thoáng ai giống như Vũ - anh gọi mà không nghe.

Ở đây đi Đà Lạt và Sài Gòn rất gần. Nhưng anh vẫn thấy có gì cách biệt xa xôi như không liên hệ gì đến nhau.

Đêm ở đây anh thường vào ngủ sớm (9 giờ) bởi vì thành phố không có một sinh hoạt vui chơi nào.

Thành phố cũng chưa có số nhà - ban đêm thì tối mù vì chưa có đèn đường. Trông bi đát lắm. Chán lắm Ánh ạ. Suốt ngày, ngoài những giờ làm việc buổi sáng, anh ngồi nhìn chiều và đêm về trên những con đường dốc đất đỏ, mây thì xuống thật gần thật thấp. Chao ôi là buồn. Có lẽ anh cũng phải tìm cách nào để thoát khỏi nơi đây dù phải làm bất cứ gì để sống. Đời chúng anh phiêu bạt quá nên càng ngày càng tự du mình ra xa những yên lành cũ. Có lẽ một ngày nào đó Ánh cũng gặp lại anh như gặp lại một sự - xa - lạ, một inconnu, một étranger (5) của một thời nào chưa hề có tên để gọi. Đất đai của chúng anh ở dưới kia, vực thẳm bi đát vừa tráng lệ. Anh mong rằng một ngày nào đó con người sẽ căng nọc mình ra trước một tòa án công minh của trời đất để thú tội để trả lời với sự sáng suốt trước mặt... - Sau đó - sau đó sẽ không còn gì hay nếu còn con người thì những con người đó yêu thương nhau, yêu chân lý, yêu sự thật, không dối lừa, không gạt gẫm mình, không sống bằng phù phép ảo tưởng. - Mọi người bây giờ đang đánh lừa mình bằng ảo tượng. Không ai biết sống thực. Chưa ai biết sống cả Ánh ạ. Trên sân khấu rộng lớn vĩ đại của cuộc đời này anh đã bắt gặp được đủ loại người: già, trẻ, giàu, sang, hèn, ngu, giỏi. Tất cả đều chạy tìm ảo tượng. Từ đó đâm ra phỉnh phờ bởi vì phỉnh phờ là yếu tố chính của những cuộc bán buôn. Nhưng rồi anh nghĩ rằng mọi người đều đáng thương, đều là những tội nhân đáng được ân huệ, tha bổng.

***

Bây giờ là đêm lại. Tiếng hát Thái Thanh và Người ra đi (6) của Phạm Duy thật buồn. Thật buồn. Anh nhớ tất cả những người thân, nhớ vô cùng và thấy ấm ức vô cùng. Đêm đã mù sương ngoài kia. Anh không đủ can đảm để nói mãi chuyện buồn của mình. Ánh đã đi học lại chưa. - Mùa thu lá có rụng nhiều ở Huế không.

Làm sao không nhớ những vết tích đã qua. Ôi những gì êm ả đâu còn đâu còn. Anh mong nhận được thư của Ánh về vùng Blao này những mùa lạnh ở đây sẽ ấm cúng hơn. Anh còn cả bao nhiêu tháng ngày rộng mênh mông trải dài cuốn hút đằng trước mặt. Thật ghê rợn như một ám ảnh đen điu.

Bây giờ tháng 9. Anh gởi về cho Ánh sương mù và mây tháng 9 ở đây. Không có quà gì đẹp và buồn hơn nữa cho Ánh.

Anh cầu mong Ánh còn vui hoài và bình an vô cùng ở đó.

Anh không biết phải gửi về cho Ánh ở đâu nên gửi nhờ Thúy đem qua hộ. Đừng phiền. Mong tin Ánh và J’irai pleurer sous la pluie (7).

Trịnh Công Sơn

***

Ngày 3/9/1964

Ánh ơi,

Anh vừa thức dậy. Ngoài cửa sổ mây buổi chiều đã đen từ chân đỉnh đồi. Cơn mưa đã xuống đó. Thật to. Và gió cũng hú dài như một con thú hoang.

Buổi chiều nào cũng buồn như nhau. Cũng chừng ấy hoang vắng. Khung cảnh cũng là mây đen xám, con đường dốc đất đỏ và những bãi cỏ xanh. Anh đã sắp thuộc lòng vẻ buồn ở đây. Mỗi ngày anh tự nhìn rồi tự nhắc lại lầm nhầm như một câu kinh nhật tụng.

Đường dốc bây giờ đã ướt và trắng xóa vì mưa. Chốc nữa anh đi bỏ thư cho Ánh đường sẽ trơn vô cùng. Mưa to lắm Ánh ạ.

Huế chắc cũng sắp gần với những cơn mưa như thế này. Mùa Đông chắc buốt lạnh vô cùng. Anh không hiểu rồi những con đường Ánh sẽ đi học ngang lá có còn xanh như bây giờ không. Suốt hơn một tháng ở Sài Gòn trước khi lên đây anh vẫn hằng đêm vào ngồi ở dancing (8) đến sáng. Đêm nào cũng nghe LinhĐa hát Et j’entends siffler le train... (9) và tiếng hát cũng làm anh đã bao nhiêu lần nhớ lại tiếng hát của Ánh. Đôi lần trở về khuya, còn mang tiếng hát đó trên tóc, anh định viết thư về cho Ánh nhưng lại thôi. - Như hiện tại anh cũng dụ dự lắm vì không hiểu Ánh sẽ như thế nào. Nhưng anh nghĩ là dù thế nào thì điều đó cũng không quan trọng. Từ lâu anh đã quen xem thường những điều bất nhã và không hay đã xảy đến cho mình. Nên anh vẫn gửi thư đi vì lúc này, trong thâm tâm anh thấy là nhớ đến Ánh và cần viết vài hàng về thăm. Như thế là đủ.

Mưa cũng bắt đầu tạnh rồi đó. Trời hơi sáng hơn. Sự yên tĩnh ở đây làm mọi người có cảm tưởng là đang được nằm yên trong một nhà mồ. Yên đến ghê người. Và nỗi buồn thì căng như một sợi dây thòng lọng dài đen buộc lấy cổ. Siết dần. Siết dần. Đến ngột ngạt. Bi đát.

Auras tu jamais le temps de revenir (10). Anh đang hỏi thầm anh. Đang hỏi thầm về đời mình. Thành phố còn người - người thân ở đó. Anh ngại rồi mọi người thân thuộc đang đánh mất dần mình hay ngược lại. Nếu có dịp anh sẽ kể cho Ánh nghe nhiều chuyện vui suốt mùa Hè này. Đã qua. Đã qua, mà anh rất ít gặp Ánh. Chuyện vui của anh - thật lý thú vô cùng.

Thôi anh sắp đi bỏ thư cho Ánh đây. Nếu có thì giờ hãy gửi thư về đây cho vui. Rất mong đó Ánh.

Anh chúc Ánh đời đời quay về đó. Về đó.

Và xin mặt trời ngủ yên. Để Ánh là tournesol (11) mãi mãi. Anh tưởng tượng một khuôn mặt profil (12) mà một đường sáng hồng của mặt trời chạy dài từ chân tóc đến trán - mũi - cằm. Thật huyền thoại như tượng.

Dao Ánh. Dao Ánh. Dao Ánh.
Buổi chiều thật yên tĩnh. Anh đứng nhìn sự yên tĩnh đó rơi xuống từ một đầu cỏ, một con đường dốc, một nóc nhà rồi một thân anh. Hạnh phúc thật đơn sơ - Như một phép lạ thật mầu nhiệm bức thư Ánh đến ngay lúc này ném anh về một đỉnh cao ở đó, anh bàng hoàng nghe loài chim lạ hót. Anh xúc động như vừa tìm lại được một vẻ kỳ bí nào đã đánh mất.
Anh đốt lên điếu thuốc buổi chiều để ngửi mùi hoa cỏ dấy lên từ những tờ thư. Ôi hạnh phúc của một con người đã đi qua bao nhiêu con đường rộng, đã ướt bao nhiêu lần mưa, đã cúi đầu trên những con đường dốc sương mù. Sương mù. Làm sao anh có thể nghĩ được một buổi chiều như thế này lại cho anh có thư Ánh để đọc. Thật như một ân huệ của những ngày anh nằm heo hút ở đây mà nghe mình đánh mất dần tất cả.
Mây đã xuống thấp và tối mù trước mặt. Trời ở đây thật bất thường Ánh ạ. Những cơn mưa chiều đột ngột vô cùng. Bao giờ sắp mưa thành phố không còn biên giới. Trời, đất, núi, nhà, cây cỏ như dán liền với nhau. Anh ngồi nhìn và nghĩ mình như đang được nhốt vào một vòm chum đen nghịt. Thật buồn đó Ánh.
Bây giờ cũng biết được Ánh buồn ở đó anh còn biết làm gì hơn. Hay là anh bắt chước người hằng đêm lên đốt đèn ở những ngọn hải đăng cho tàu đến, anh sẽ mỗi buổi sáng thức mặt trời dậy cho loài tournesol trở lại huy hoàng. Anh đã một lần trót phạm tội xin - mặt - trời - ngủ - yên. Ôi người phù thủy đã nói với anh rằng: vĩnh cửu chỉ có trong cái chết (l'éternité est dans la mort) nên từ đó đã xin - mặt - trời - cùng - người vong thân.
Ánh ơi,
Anh cảm ơn Ánh nghìn lần đã yêu thích thiên - đàng - sương - mù của anh. Anh sẽ cố gắng yêu thích lấy nó đến bao giờ không thể. Ở đây có cái tự do của con người mỗi ngày chỉ thấy mình và trời đất. Nhưng Ánh có biết rằng thằng mọi trong rừng sâu nó cũng thế, làm sao không thấy mình bị hất hủi, bị đặt bên lề.
Anh tưởng tượng ra mỗi sáng, mỗi chiều Ánh đi qua những con đường lá xanh, cỏ thơm hai bên đường. Rồi đến trường đứng nhìn bạn bè vui chơi bằng khoảng cách. Từ đó anh cũng thấy được nỗi buồn của Ánh, của anh, của Cung (bạn anh), của những con người đã có thế giới của mình, trong một monde exclu (13) mà nhiều ngày nhiều tháng phải luôn luôn thấy mình đơn độc đi, ngồi, nằm, nghĩ.
Nhưng đó là chuyện không vui của bọn anh, đó là vực thẳm mà anh đã có lần nói với Ánh, được làm bằng bao nhiêu lần thất bại. Chúng anh ôm lấy nó, sống với nó như một tủi hờn. Ánh sẽ không ở lâu trong đó. Thế - giới - vực - thẳm đó đối với Ánh bây giờ chỉ như một thứ xa hoa. Rồi Ánh sẽ thoát ra. Ánh sẽ quên nó. Ánh sẽ có lần hồi tỉnh rồi cười lại thế giới buồn thảm mà đã có lần mình dấn thân. Chúng anh thì phải đời đời ràng buộc với nó bởi vì sự khắc nghiệt muốn thế.
Anh nghĩ rằng Ánh sẽ không buồn lâu đâu. Tất cả những ưu phiền của Ánh sẽ qua. Cuộc sống của Ánh phải là một cuộc sống bình thường như bao nhiêu người khác đã có, như Diễm, Dung, hay kể thêm Phương Thảo, Diệm My. Và cả xứ Huế đó, quê hương đó mà anh không còn mong quay về.
Anh chưa dám nghĩ rằng Ánh sẽ là một ngoại lệ nên không hồ đồ vui mừng có được một người thấy rõ mình hơn.
Chúng anh không trách ai cả. Tất cả một cuộc sống lì lợm đều đặn với ăn, ngủ, cười, nói, thứ hai, ba, tư, năm, sáu, bảy, đi học, đỗ đạt, làm quan, lấy vợ đẹp, gia đình,... đã làm nhiều ý thức chán mứa, buồn nôn. Nhưng con người đã lỡ bị giam hãm trong vòng đai đó như một đương nhiên nên không thể trách móc gì được. Có điều phải biết nhận lấy sự hèn nhát, sự bất lực của mình. Đó là sự can đảm tối thiểu còn lại cho con người. Vì thế anh ghét nhất điều dối gạt. Dù làm điều xấu cũng phải có can đảm nhận chịu, phải tự trách nhiệm lấy mình; đừng bao giờ phủ nhận hành động do chính mình vì như thế mình đã vô tình phủ nhận chính sự có mặt của mình ở đó.
Ánh ơi,
Điều đó thật buồn mà phải nhắc lại để Ánh thấy rõ hơn. Con - người - là - người phải cam chịu sự tầm thường của mình vốn sẵn. Đừng che đậy sự tầm thường bằng dối - trá - huy - hoàng. Khi người khác nhìn suốt được điều đó thì không còn gì. Hoàn toàn không còn gì nữa. Như Ánh đã thấy đó, đã thấy đó.
Ánh này,
Đêm đã đen như áo dạ bên ngoài. Ánh đang làm gì. Trời đã mưa ở đó rồi phải không. Anh nhớ có lần đưa Ánh về buổi tối đội áo mưa trên đầu. Con đường đen, điện vàng và những nhánh phượng có mùi hăng hắc. Bây giờ đã xa đã qua như một hình - vóc - đẹp - đẽ - cũ. Nếu Ánh lớn lên từ một loài hoa không có một ràng buộc thân thuộc nào thì anh đã mời lên vùng sương này để mỗi sáng sớm vào lúc 5 giờ trở dậy uống cà phê và mặc áo ấm đi quanh những vùng đồi cỏ non đất đỏ như những người hành hương ban đêm đi về vùng đất thánh. Nhiều đêm không sương thì mây sa xuống trắng xóa từng dải trông xa như một vùng lửa bạc thật hãi hùng.
Những chiều mưa ở đây anh thường mặc áo mưa đến một quán cà phê ngồi nhấm một filtre (14) và nhìn mưa giăng xám trên những đồi trà. Bây giờ thì anh đã hơi quen với không khí ở đây bởi vì ngày nào cũng đối diện với từng ấy khuôn - mặt - nỗi - buồn. Nhưng những buổi trưa thức dậy vẫn còn nỗi bàng hoàng khi nhìn con đường dốc đất đỏ lầm lì mà mình chưa bao giờ nghĩ là sẽ có lần mình gần gũi nó. Những giấc buồn thật khô. Thật thê thảm, Ánh ạ. Những giờ phút đó anh thấy mình không còn gì, một con bạc thua sạch vốn liếng. Ôi Thượng đế cũng phải có lần bị căng nọc như anh.
10 giờ đêm.
Anh vừa ra phố uống một tách cà phê về. Đồi núi bây giờ đã yên nghỉ. Chỉ còn dế mèn hát xẩm và loài sâu đất reo đêm.
Đọc tin trong báo bảo Huế nước dâng cao. Anh nghĩ đến Ánh đi về buổi chiều nước mưa đầy mặt. Anh lại còn nhớ thật rõ ràng hình ảnh một buổi chiều anh đi ngang nhà gió lạnh tràn về các con đường mà Ánh thì đứng sau những song tường vôi xám đen tóc bay xơ khuôn mặt thật lạ lùng như một loài hoa dại. Những hình ảnh đó anh sắp xếp trong một ký ức bền bỉ dù tính anh vẫn hay lãng quên.
Những buổi chiều này chắc Ánh thường ra đứng dưới lùm cây nhãn nghe gió đi về và trông con nước lên. Buổi chiều không còn mặt trời lặn đỏ óng ở cuối sông mà Ánh hay nhìn và bảo những vòm cây trở đen đẹp vô cùng. Ánh có nghĩ rằng anh tỉ mỉ đến độ nhớ như thế không. Ánh ở đó chắc đã phải mặc áo rét rồi. Áo len màu gì anh chưa bao giờ nhìn thấy. Anh còn tiếc một điều là tóc Ánh bây giờ không còn dài. Không phải vì lãng mạn, nhưng anh nhớ có lần anh bảo Thúy: Tóc Ánh đẹp như tơ. Kể thì hơi phí và cũng đáng bâng khuâng. Anh có câu thơ làm ở đây:
“Xin em tóc suối xuống gầnCho mây đỗ bến quanh hồn ảo hoang”.
Và anh cũng nhớ câu thơ của anh Cường:
“Những sợi tóc mun bay đầu gióCho anh làm giòng sông ...”
Hình ảnh tóc để búi của Ánh bao giờ anh cũng còn thấy rõ không lẫn lộn, trong sáng như một mảnh thủy tinh.
Anh lại làm công việc của một nhà quảng cáo mất rồi.
Ánh này, Anh không thể nghĩ là Ánh có thể buồn như thế được. Những nỗi - buồn - như - mây của thời con gái rồi sẽ qua đi. Đời sống thực tế sẽ hủy hoại tất cả. Không còn gì đâu. Rồi anh sợ có lúc nào đó Ánh sẽ cho chúng anh là loại lãng mạn vặt. Nhưng chúng anh thỉnh thoảng vẫn ngang nhiên kiêu hãnh vì mình còn đủ mơ mộng để len vào một đời sống thực - tế - đốn - mạt - và - mua - bán này. Đó là những gì đẹp đẽ còn lại trên đời.
(Đến đây đèn điện tắt anh thắp nến viết thư) Mưa đã xuống mù. Gió quanh nhà thổi vù như bão. Anh nghĩ đến con sông, dạ lan và vùng lá xanh ở đó với một nỗi bình - an - buồn. Mưa mà tiếng rơi xuống đó thật buồn. Et j’irai pleurer sous la pluie. Bây giờ Ánh là người con gái độc nhất gửi thư cho anh. Ánh viết thư hay và trưởng thành như một người lớn. Bon signe (15). Anh cám ơn một huyền nhiệm nào đã để Ánh còn nghĩ đến anh. Một vài “rumeur” (16) về Ánh anh tin là không bao giờ có. Trong tâm hồn Ánh một vẻ đẹp bao giờ cũng còn thắp sáng như vì sao. Niềm kiêu hãnh là quyền tối thượng của những người con gái đẹp. Một điều anh mong ở Ánh là cố gắng luôn chân thành. Mọi điều dèm pha và mắt nhìn soi mói sẽ thấp dần trước bức tường chân thành đó.
Bình hoa hồng trước mặt sắp tàn rồi. Anh nghĩ đến định mệnh của những gì đẹp, của những gì tài hoa. Anh ngắt một hoa hồng trắng cho Ánh. Về đến đó chắc đã úa rồi. Nếu không anh nghĩ Ánh cắm lên tóc chắc là đẹp lắm.
Ngày nay anh có ba điều vui: Thư Ánh - thư nhà - và dây thép của Trịnh Cung bảo sẽ lên thăm ngày thứ bảy. Có lẽ có cả anh Cường. Đó là những người còn lại trong đời anh ngoài gia đình. Những con người còn tim để xúc động, còn não để nghĩ đến những đẹp đẽ phù phiếm. Và không còn gì.
Mưa đã dứt rồi đó. Trước mặt anh, ngoài khung cửa, thành phố đã ngủ từ lâu. Những ánh đèn néon từ phía chợ mới hắt về đầu những ngọn cỏ còn ướt nước mưa. Thật buồn đó Ánh. Dế mèn còn hát xẩm. Một cuộc đời hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ. Chúng anh rồi cũng không hơn thế. Mong có ngày có người hiểu bọn anh hơn.
Mưa không còn. Bây giờ ở chân núi khuất về phía bên mặt không cần nhìn anh cũng biết rõ là mây đang cuồn cuộn dựng lên một bức tường trắng xóa mà dần dần sẽ che khuất đỉnh núi. Anh hay để ý đến những điều lặt vặt đó để mỗi lần di chuyển nhớ lại mà ngao ngán hơn. Từ một hòn sỏi, một gốc cây, một màu lá. Những phù phiếm đó đã xây quanh anh như từng đời sống nhỏ.
Chủ nhật này là Trung Thu. Anh không tìm thấy một món quà nào để gửi về Ánh. Chỉ có trà thôi. Không lý gửi trà về để Ánh nhấm thì kỳ quá.
Có lẽ anh sẽ ăn trung thu với Trịnh Cung ở đây. Ước gì Ánh ở Sài Gòn hay Đà Lạt để anh bay về thăm thì gần biết mấy. Ánh nhắc lại ngày sinh nhật của Ánh cho anh nhớ đi.
12 giờ 30 đêm rồi.
Thời gian như bay. Những gì mình dựng lên hôm nay, ngay cả lời nói, ngôn ngữ, cũng đổ vỡ nay mai. Những người còn lại với nhau là những người cùng chung ngôn ngữ, cùng chung đời sống.
Anh bỗng nhớ đến tiếng hát của Ánh đã bao nhiêu lần anh nghe. Tiếng nhỏ, ngắn và cao như dội vào vách núi bây giờ còn lãng đãng quanh đây như những échos, échos (17). Thỉnh thoảng anh vẫn nhớ đến những tiếng hát như thế, thật lạ lùng. Đôi lúc nghe được cả tiếng hát của Trang (em Tuyết Nhung) rất nhỏ, rất chim non.
Giờ này Ánh chắc đã ngủ yên. Dạ lan và hoa nhài thì thơm từ ngoài sân. Buổi sáng thức dậy khuôn mặt Ánh thật khô và lúc đến trường chắc Ánh mặc áo nâu nếu trời lạnh.
Ly cà phê đã đày anh ra ngoài giấc ngủ. Tiếc là anh không đủ sức để được ngồi viết suốt đêm cho Ánh mà không cạn ý.
Anh nhớ buổi chiều anniversaire (18) của Hằng ở của cà phê Dung. Ánh uống ly cà phê vào và buồn ngủ trông thật huyền hoặc. Anh có cảm tưởng từ đó rằng quanh Ánh như bao giờ cũng có tơ giăng. Trông flou (19) thật mờ ảo.
Bây giờ đã nhìn thật xa. Thật xa bằng đôi mắt sương mù thảm hại.
Trên trời trăng đã có mặt ở đó và những vì sao đã trở về. Tất cả những điều này anh đã có thể đọc thuộc lòng mà không cần nhìn ngoài trời cũng biết được.
Tin cuối cùng:
Trăng không còn. Trời đã mù đen cùng đất - cỏ - cây. Ranh giới là những chấm đèn sáng. Sương nhiều lắm.
Trông như một bãi biển hoang mà tiếng sóng gầm đã mất hẳn tự ngàn xưa. Chỉ còn có gió hú. Người đứng nhìn tự do trong một cô đơn đến gần như tuyệt vọng. Bonjour Tristesse (20). Anh xin mang trọn nỗi đơn - độc - tự - do này gửi về cho Ánh.
Những hoa hồng đã úa hơn. Tất cả những đồ vật khác nằm - yên - tĩnh - vật. Con người rồi cũng có một lần làm tĩnh vật như thế. Ôi một thế giới sẽ hòa điệu trong một symphonie des natures mortes (21). Nghĩ đến những điều này chỉ có một cái lợi duy nhất là làm mình buồn hơn.
Tất cả vùng sương muối này là của Ánh trong những ngày còn hắt hiu ở đó. Cả tiếng kèn đồng buổi chiều buồn chẻ tóc làm đôi. Anh còn thương yêu một tiếng - kèn - đồng - thổ - huyết và tên - mọi - da - vàng ôm lấy đóa hoa hướng dương hát bài số phần của nó. Tất cả. Tất cả. Duy nhất.
Ánh ơi, vừa mới thay chữ ký phải không.
Chắc anh sắp phải đi ngủ đây.
Những ngày lên đây thiếu cây đàn anh chưa làm gì được. Bao giờ viết được bản mới anh sẽ gửi về ngay cho Ánh hát. Et j’irai pleurer sous la pluie. Anh cũng mong nhận được những bản nhạc của Ánh chép.
Về bản Xin mặt trời ngủ yên hình như đã hát rồi. Anh không được nghe nhưng một người bạn bảo thế. Có lẽ sẽ có lần hát lại. Anh cố gắng những ngày ở đây sẽ làm được nhiều. Đó là những tiếng nói intime (22) nhất còn để lại cho mai sau, trong đó những dấu vết sẽ hằng hằng sống mãi. Những con người tự cho có cuộc sống cao hơn họ sẽ sống bằng chu kỳ quen thuộc của họ, chúng anh cũng chẳng cần thắc mắc đến điều đó. Trong những xó xỉnh nhỏ bé tối tăm của quê hương chúng mình, ôi nói làm sao cho hết lòng đê - tiện.
Anh gửi về cho Ánh như bao giờ bao giờ sương mù, mây, mưa, vẻ buồn và sự nhớ nhung ở đây.
Cầu mong bình an cho Ánh.
Rất mong tin.
Như thế đó Ánh.
Trịnh Công Sơn
***
Ngày 18/9/1964
Buổi sáng sớm đến nhà dây thép chưa mở cửa nên anh không gửi được.
Bây giờ là trưa. Anh vừa thức dậy. Sao bỗng dưng anh không còn thấy man mác như những buổi chiều khác. Còn lạ hơn là anh thấy vui vui không đâu. Anh ngồi chiêm nghiệm cả một buổi sáng này mà không ra. Thôi thế cũng là một điều mừng.
Nắng ghê cả trời.
Anh sẽ sửa soạn để đến nhà dây thép bỏ thư cho Ánh. Trước nhà dây thép có hai lùm hoa hồng. Lúc về thế nào anh cũng hái một cái. Nếu Ánh thích anh sẽ dành hoa hồng đó buổi chiều nay cho Ánh. Sẽ ngồi đọc thư Ánh lại. Bãi cỏ trước nhà cả một bầy chim sẻ đến đậu trên đầu ngọn.
Ánh muốn biết gì thêm ở thành phố này? Còn chơ vơ lắm.
Anh mong tin Ánh và những chuyện vui buồn ở đó, ở đó, ở đó. Không biết còn điều gì muốn nói với Ánh nữa không. Mây thì đã dày ở ngoài kia rồi. Anh đi bỏ thư đây. Không có một tiếng hát nào cho anh vào giờ này để đục thủng bớt khoảng không im và khô đến nghẹt thở.
Et j’entends siffler le train.
J’entendrai siffler ce train toute ma vie (23). Tiếng hát của chính anh bất chợt lên như thế.
***
Đà Lạt, ngày 19/9/1964
Ánh thân mến,
J’entends siffler le train quấn chặt cổ anh như một loài rắn, quấn chặt thân anh, quấn chặt ngực anh - anh co mình ngồi im, tiếng hát Khánh Ly thả xuống, trải dài, chạy quanh vùng bóng tối của Night Club, trói gọn anh vào một j’ai failli courir - vers - toi, j’ai failli - crier - vers - toi (24) và một tiếng hát khác nhỏ hơn, âm thầm hơn lôi phăng anh đi về một vùng cao hơn, xa hơn có tiếng đàn guitare rất đục và vùng lá xanh non buổi chiều trong con mắt đốt bằng lửa mặt trời. Xin một chút trầm hương cho cuối mùa hạ. Anh đã một phút quên đi những người bên cạnh Kim Vui - Đặng Tiến - Trịnh Cung.
Anh đưa Khánh Ly ra vùng đồi Đà Lạt. Mưa rơi nhỏ rồi Khánh Ly cũng mất dần trong khoảng tối trước mặt. Kim Vui lái DS 19 đưa chúng anh về. Trời Đà Lạt đã lạnh rồi đó Ánh.
Trịnh Cung lên đón anh ở Blao rồi cùng có mặt ở đây buổi chiều. Kim Vui lái Austin décapotable (25) đưa chúng anh đi suốt những vùng đồi ở đây, uống cà phê và ăn cơm trên một quán lạ lùng nằm vùi trong tận cùng thành phố. Cho bõ những ngày nằm dài - bị - hắt - hủi ở Blao - sương - mù. Anh thấy như mình có tội. Thoáng nghĩ như thế. Buổi chiều ở Blao đi bỏ thư cho Ánh, anh đã ngắt một hoa hồng vừa nở về cắm vào bình nhỏ để trên đầu nằm cho buổi - chiều - của - Ánh - như - đã - hứa.
Cả buổi chiều nay anh đã dùng lại ngôn ngữ của anh với bạn bè. Thấy thoải mái vô cùng, vô cùng. Ngôn ngữ đã mất đi với những ngày nằm co như một loài - sâu - chiếu ở Blao. Blao. Nhưng anh sẽ trở về đó ôn lại thứ tự - do - sương - muối - kèn - đồng của anh. Như một khắc nghiệt. Và cũng Ánh thích như thế.
Anh còn ở đây đến trưa mai. Căn phòng có hai đứa. Trịnh Cung đã ngủ. Một giờ rồi. Bên ngoài lạnh và im cứng. Nếu có người yêu để đưa đi nghe những chấm mưa rớt nhỏ trên đầu. Anh còn mừng một điều, trong những cơn buồn dai - dẳng - thường - trực, là còn có được tự do, còn biết được chọn lựa với ý nghĩa tròn đầy của nó. Ôi khi con người không còn sự chọn lựa thì tự do đã bị tước đoạt hoàn toàn. Anh van xin loài người hãy nới rộng vòng - đai - chăm - sóc - soi - mói ấy đi. Con người sẽ được một lần làm con - người - là - người cho đỡ tủi hổ số phần mình đã bị vứt ra đó. Ai cũng có số phần của nó. Xin cho mình được trách nhiệm lấy mình.
Đó là những điều nhảm nhí của anh. Anh mê sảng như thế, Ánh đừng tin. Rồi chỉ còn phù phiếm, chỉ còn ngụy biện phải không?
Ánh ơi,
Đêm đã khuya khoắt như thế này tiếng hát vẫn còn đuổi theo. Ngày mai Khánh Ly sẽ hát những bản nhạc của anh mà Ly đã thuộc. Anh cũng sẽ nhờ Ly hát lại J’entends siffler le train để anh mang về vùng Blao kể lể lại với sương mù ở đó. Hoa ở đây đẹp lắm nhưng anh không thể nào gửi về cho Ánh được. Tiếc cho những dịp đi như thế này.
Trung Thu ở Đà Lạt người ra phố thật đông. Con gái ở đây má hồng.
Ánh ơi,
Anh đang nghĩ đến mắt Ánh nhìn những lồng đèn của Bé và của Tí Tị. Ánh đang buồn ở đấy phải không. Khi biết được mình đang đánh - mất thì cũng là lúc mình sẽ có được những gì sắp có. Mọi giá trị khởi điểm từ đó.
Nước sông đã xuống thấp lại chưa Ánh. Anh mong mọi khắc nghiệt hẹp hòi bủa vây quanh đời sống cũng xuống như triều nước rút đi. Cho đá cuội nhìn thấy được mặt trời. Âu đó cũng là một ảo vọng mà thôi.
Ánh đang ngủ ngon ở đó, anh biết thế.
Ở đây cũng có loài sâu đất reo đêm. Anh đứng từ trên ban công tầng thứ hai của hôtel này nhìn cây cỏ im sững như tượng. Đêm đen mù mưa sợi.
Tất cả đã ngủ yên như thế.
Anh còn nghĩ đến Ánh giờ giấc lạnh buốt này thật là quý báu phải không.
Mong bình an cho Ánh. Anh chỉ biết cầu mong bình an trong giai đoạn thứ hai của đời anh cho mọi người thân yêu mà thôi.

Chủ nhật 20/9/1964
Dao Ánh,
Buổi sáng Đà Lạt mưa. Trời lành lạnh. Ở Đà Lạt chắc sẽ có rét Nàng Bân suốt mùa.
Những người đi lễ sớm đã băng qua khoảng đường anh nhìn thấy được từ trên này. Chuông nhà thờ đổ lúc anh còn nằm yên ấm trong mền.
Trưa này đã về lại Blao.
Chốc nữa ra phố mua bì thư - uống cà phê và loanh quanh những đồi dốc trải nhựa (không như Blao) - sao anh vẫn thích vẻ tráng lệ của những thành phố hơn Ánh ạ. Rồi ở đó tự đày ải mình vào cái buồn thú hơn. Mình cần phải góp ngôn ngữ của mình vào đám đông. Anh thấy tối cần đó.
Anh xin lỗi phải viết “Bic” vì những chuyến đi surprise[26] như thế này chẳng mang viết lách gì theo cả.
Ánh ơi,
Những lời nói từ Đà Lạt gởi về cho Ánh như thế này đây.
Xin gói những hương hoa ở đây về cho Ánh. Ngô Vũ Dao Ánh.
Trịnh Công Sơn
***
Sài Gòn 28/9/1964
Ánh ơi,
Anh viết thư cho Ánh luôn như thế này những ngày anh ở trong giai đoạn buồn bã nhất của tuổi anh. Khi anh nghiêng mình xuống một hình ảnh trong mát của Ánh anh bỗng thấy mình già nua - quá khứ đã chồng lên cao ngất. Anh thấy mình chưa có một may mắn nào từ khi vào đời. En moi, tout se réduit au minimum. Từ một niềm vui, một nỗi buồn. Từ bạn bè đến tình yêu. Rất đạm bạc, rất bé mọn đó Ánh. Chỉ còn mình Ánh để anh hàn huyên về những khoảng trống đau nhói của mình. Ngoài Cường và Cung. Đó là những "trous" những "hiatus"-vực-thẳm chôn mình bằng những cơn xoáy cuốn hút. Ánh rồi cũng làm loài chim di xám bỏ miền-giá-buốt này mà đi. Lúc đó anh chỉ còn ngồi nghe một lời bể động.
Thành phố đã ồn ào dưới kia. Căn phòng của anh Cung đầy những tranh, đĩa hát, sách báo, giấy tờ, mùng màn, quần áo. Chúng anh sống như thế đó, buồn phải không Ánh. Anh còn những chuyện sẽ kể cho Ánh nghe nếu Ánh thấy thích về những ngày chúng anh sống chuồi mình về phía trước vừa rực rỡ vừa hẩm hiu. Lắm chuyện để tạo dựng nên mình buồn thảm. Chốc anh sẽ ra nhà dây thép bỏ thư. Poste ở đây rộng và cao. Đẹp lắm. Anh nghĩ đến hai bụi hồng của nhà bưu điện Blao. Như một bé bỏng ấu thời. Rồi cũng trở về nằm cho hết những ngày bể dâu.
Anh muốn biết Ánh sáng nay làm gì. Đã có lần Ánh giận anh. Những hôm đó anh buồn và nghĩ là câu nói vô tình của mình mang đầy ích kỷ.
Cầu mong cho Ánh những gì Ánh hằng mong.
Phố sẽ nhộn. Anh sẽ uống một tách cà phê thật đậm ở Pagode. Chiều hôm qua đến tập B. Yến Xin mặt trời ngủ yên hát ở dancing.


Blao, 17/2/1965
Ánh,
Bây giờ là đêm Blao.
Buổi chiều anh xách valise trở về căn nhà thật hoang vắng.
Anh ngồi hằng giờ tưởng như vực sâu mở rộng quanh mình. Không thể nói là nhớ Ánh nữa mà cơ hồ như đã mất đi. Như Ánh đã chết và anh trở về sau những ngày tang chế. Ôi hư vô trên đời - sống - anh làm sao Ánh hiểu thấu. Ánh chưa có giờ phút nào gần anh để nhìn thấy được anh bằng con mắt chân thành. Bấy lâu Ánh chỉ... (mất một đoạn thư gốc).
Những ngọn nến còn sót lại của buổi chiều cuối cùng Ánh ngồi đó. Ôi hư vô là tháng ngày, là những ân - huệ - tình - yêu - hư - vô.
Anh trải chiếc khăn tay nhỏ của Ánh trước mặt và cũng chỉ còn đó là di tích duy nhất của những ngày mùa xuân. Cả cuốn La porte étroite[61]. Anh muốn bày biện những gì của Ánh để xua bớt sự vắng lạnh quanh anh. Mọi người đã ngủ yên.
Còn anh ngồi đây chong đèn nhớ Ánh. Cho anh bàn tay trái có năm ngón giá buốt để anh vào giấc ngủ đêm nay. Bàn tay vẫn thường lạnh băng như mùa đông đã về ngủ đó.
Ánh ơi Ánh ơi Ánh ơi Ánh ơi Ánh ơi Ánh
Anh mong một tai biến nào đó đến cuốn phăng tất cả mất hút đi để anh còn Ánh đời đời. Nếu Ánh còn đó thì một ngày nào anh cũng sẽ mất đi.
Đêm đã dày. Trăng sáng mênh mông trên vùng đồi đã ngủ mê. Anh mong vào giấc ngủ này có năm ngón tay dài giá rét. Ánh cũng đã ngủ rồi có lẽ thế. Bây giờ anh còn ai còn ai. Ánh đã xa rồi làm sao nghe được những lời kêu rêu âm thầm này, như ngôn ngữ của một loài kiến nhỏ. Anh gọi Ánh bằng niềm hư - vô - thần - thoại yêu dấu. Anh sẽ nằm nhắm mắt và ngủ, giấc ngủ có những chồi -non - ngón - tay - mùa - xuân - thần - thoại.
Ôi hư vô đã đầy một đời người.
Ánh ơi Ánh ơi
Đã hằn thù anh từ bao giờ mà xua anh về đày ải nơi đây.
***
Ngày 18/2/1965
Buổi sáng đầu tiên anh dậy trên miền cao này.
Vẫn còn thấy mình bị đày ải vì không khí đầm ấm vừa qua.
Buổi sáng có sương rất mỏng. Anh ngồi hong mình trước thềm nhà rồi đi qua những con đường đất đỏ như vẫn hằng đi.
Nắng cũng lên rồi đó.
Anh phải nói là đời sống mình bị xé rách mới phải. Trở lại nơi đây những ngày đầu thường bị mất thăng bằng. Mong cho nó chóng qua. Mỗi lần đi xa là mỗi lần đánh mất. Cho nên không thể nào khỏi lo lắng. Trừ những tâm hồn kiêu hãnh tuyệt đối mà thôi. Ánh có thể là một kiêu - hãnh - tuyệt - đối. Bạn bè thì ngàn năm vẫn thế. Nhất là nhóm chúng anh.
Những gì xem như tuyệt đối thì không thể biện bạch. Tình yêu cũng là một tuyệt đối.
Anh đang mong tin Ánh. Dĩ nhiên là mong tin vui.
Ánh ở đó dù buồn vẫn còn bạn bè. Anh ở đây thì tuyệt nhiên không có ai.
Càng sống nhiều thì càng độ lượng, càng độ lượng thì càng thấy mình già nua, càng già nua lại càng đánh mất. Bởi vì mỗi ngày mình đã di mình ra xa những nề nếp sống tầm thường. Đó cũng là một loại chu - kỳ - định - mệnh.
Anh nhớ buổi chiều Ánh viết những chữ Destin Destin [62] trong tập Paroles [63] và thấy se thắt.
Ex nihilo nihil fit
Du rien rien ne se fait.
Mỗi người đã đi từ một đời sống hư vô và sẽ trở về một cái chết hư vô. Ai sẽ đi từ một tình - yêu - hư - vô và trở về cô - đơn - hư - vô.
Ôi Ánh - hư - vô, Ánh - không - hư - vô những ngón tay anh giữ rồi có là mây khói. Thật tội nghiệp cho mỗi người. Rồi một ngày nào đó làm những kẻ lạ với nhau. Buổi sáng trước khi lên đây anh đi bỏ thư cho Ánh và ra ngồi một mình ở Pagode.
Thành phố như chìm chết. Hay anh chìm chết. Nhạc lên từ một góc nhỏ mais la vie sépare ceux qui s’ aiment tout doucement sans faire de bruit[64]. Có những lá me rất nhỏ lăn tăn như từng tích buồn bên kia công viên. Tất cả như muốn âm mưu, toa rập trên vẻ hư vô mênh mang anh đang chịu đựng. Anh bỏ đi và về nhà nằm úp mặt không còn lời nói. Chiều nay rồi Ánh ngồi một mình đốt nến với ai. Tóc đã cài hoa hồng chưa sao anh không nhìn thấy. Một ngày một tháng một năm buồn đi cho hết tuổi nhỏ.
Ánh ơi,
Buổi chiều. Anh vừa thức dậy nghe tiếng gió hú ngoài kia như một bầy sói rừng đến đánh thức. Buổi chiều vắng ngắt không còn nghe gì ngoài tiếng gió cũng không còn thấy gì ngoài bãi cỏ lao xao. Gió thổi những đám bụi đỏ đuổi nhau ngoài con đường dốc.
Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn [65]. Vẻ vắng lặng làm anh thấy bàng hoàng khó tin được mình vừa ở một vùng xanh non trôi nổi về một nơi cằn cỗi như thế này. Ám ảnh của những ngày tương đối êm đềm ở đó vẫn còn chan chứa trong anh. Anh như còn thấy Ánh bước đi, ngồi hát, như còn thấy những ngón tay với hình dáng quen thuộc mà anh hằng nhìn để nhớ trên mỗi buổi chiều. Bóng Ánh như xao động trước mắt anh. Tất - cả - Ánh còn đó còn đó. Anh đã bị đày ải thật rồi đây.
Ánh đã mất đã xa đi ngoài vạn dặm. Phải gọi là niềm chua xót chứ không phải là nhớ đơn thuần.
Nắng vàng đổ xuống và gió cuốn từng bóng nắng đi. Cho anh gọi thêm bao nhiêu lần tên Ánh nữa cho gió mang về.
Gió cũng buồn như mắt người yêu. Buổi chiều thứ năm. Ánh hình như không đến trường. Ánh ở nhà có thắp nến mà nghe gió xa về không.
Những ngày vui qua mau quá. Làm sao giữ nổi một ngày vui cho mình.
Dao Ánh Dao Ánh Dao Ánh
Ở đây anh còn có đâu hy vọng mỗi chiều Ánh sang. Mỗi lần đến là mỗi lần xa lạ hẳn lên. Bỗng nhiên anh lại có cảm tưởng lạ lùng thế.
Đã có bao nhiêu lần anh kể cho Ánh nghe về vẻ hoang vu của những buổi chiều ở đây. Mỗi lần trở dậy là mỗi lần thấy mình bị tước đoạt tất cả. Từ một tình cảm nhỏ đến một tình cảm lớn. Thấy không còn gì không còn gì, như đã bị hắt hủi và mình không còn là mình nữa.
Này Ánh của anh,
Hãy hát lại lời ca của những bài hát quen thuộc đó cho anh nghe.
Buổi chiều nay anh đã chẳng còn ai nữa. Một épave trôi giạt về đây nghe tiếng nói của mình, bước chân của mình, hơi thở của mình là anh đó.
Anh đã có tất cả để rồi không còn gì. Hư vô đã choán chật khoảng sống nhỏ. Từng espace vitale [66]. Ôi buồn là đó là từng sợi thạch nhũ rơi xuống âm thầm quanh đời sống anh có Ánh đứng nhìn như một vì sao buổi chiều, anh làm người chăn cừu trở về trong những tiếng chuông lục lạc. Anh chờ mong thư Ánh và những lời - nói - cho - ngày - tháng ở đây.
Nhớ Ánh - thần - thoại như bao giờ bao giờ.
Cho anh được ru những ngón tay mùa xuân vào thiên thu.
Ánh ơi Ánh ơi
Những ngày tháng còn nghĩa lý gì khi một người đã mất tài sản quí báu nhất của đời mình.
Anh nhớ!
Ánh nhớ Ánh nhớ nghìn năm yêu dấu vô cùng.
Bao giờ hư vô biến mất trên cuộc đời này trên đời anh hở Ánh.
Ánh ơi gió đã đầy cả căn phòng anh trọ. Nhớ Ánh rất thê thiết.
Trịnh Công Sơn
Copy từ Evan

Monday, April 4, 2011

Sunday, March 20, 2011

3 nights ago

Hiếm khi được thấy vẻ đẹp của trăng rõ rệt và gần gũi như thế.

Để thấy rằng không phải lúc nào mang theo máy cũng là sự lựa chọn đúng đắn. Bởi qua ống kính, mình không thể ngắm hết sự toàn vẹn của nó


Nhưng vì bạn đã không có được may mắn giống như mình, nên mình sẵn sàng chia sẻ :P. Vẻ đẹp của nó đẹp này này :P




Ngoài ra, Life.com cũng có 1 bộ sưu tập ảnh siêu trăng đẹp nhất trong các bộ sưu tập mình đã xem, nó đây

Wednesday, March 2, 2011

Điều Tốt Nhất Cho Gã Có Vợ - John O'Farrell

Câu chuyện kể về Michael bước sang tuổi ba mươi với đứa con thứ ba sắp chào đời.

Vợ của Michael, Catherine là một cô gái chấp nhận từ bỏ nghề diễn viên của mình, từ bỏ ước mơ của mình để đóng một vai diễn khác, mà như vai diễn của Michael, vai diễn thành công nhất trong đời nàng, người mẹ trẻ. Người mẹ ấy thích thu mình vào thế giới của các con, và không bao giờ biết đến cuộc sống bên kia thành phố.

Đây là điều kiện tuyệt vời để Michael ngoại tình. Ngoại tình với chính thằng tôi tuổi thanh xuân của mình.



Một cuốn sách hiện đại rất xuất sắc đi trúng "tim đen" của cánh đàn ông, "con mọn quả là tẻ ngắt!" dù cho có yêu vợ, yêu con đến mấy, những người phải tranh giành tình cảm của vợ với các con mình, và không biết làm thế nào để mình trở nên bớt thừa thãi trong "cái hộp" ấy.

Câu chuyện tưởng chừng sẽ kết thúc khi Michael quyết quay trở về, đương đầu và chấp nhận cuộc sống của mình. Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó, Catherine quyết định ra đi cùng 2 con.

Mỗi trang là mỗi bất ngờ, hài hước được tô điểm trên những phân tích tâm lý sâu sắc hiếm có khi John O'Farrell xây dựng một hệ thống nhân vật Michael từ khi còn là một cậu chàng 5 tuổi tới khi trở thành ông bố 30 tuổi, nhưng anh vẫn chưa thay đổi gì cả "có thói quen lần lữa đến khi biến nó trở thành thảm họa".

Một cuốn sách dễ đọc nhưng không dễ quên :)

Monday, February 21, 2011

President Obama's remarks on the State of the Union (extracts)

He reminds American pp of the achievement they gained in the past and makes them remember who the American really are. He makes them proud of themselves, what shapes their own destiny and the nation's.

He encourages pp to work hard and non-stopping change their own in order to lift the economy out of recession . "The future is not a gift. It is an achievement." According to him, the American's missions are "to out-innovate, out-educate, out-build the rest of the world". In order to do that, the American has to maintain their leadership in research and technology.

He also realizes the importance of education. That is to improve the downgrading American education, nurture the new generation and attract talented pupils/students no matter what color their skin is, no matter where they come from.


That really makes a President!



---------------------------------------

It's no secret that those of us here tonight have had our differences over the last two years. The debates have been contentious; we have fought fiercely for our beliefs. And that's a good thing. That's what a robust democracy demands. That's what helps set us apart as a nation.

At stake is whether new jobs and industries take root in this country, or somewhere else. It's whether the hard work and industry of our people is rewarded. It's whether we sustain the leadership that has made America not just a place on a map, but the light to the world.

We are poised for progress. Two years after the worst recession most of us have ever known, the stock market has come roaring back. Corporate profits are up. The economy is growing again.

But we have never measured progress by these yardsticks alone. We measure progress by the success of our people. By the jobs they can find and the quality of life those jobs offer. By the prospects of a small business owner who dreams of turning a good idea into a thriving enterprise. By the opportunities for a better life that we pass on to our children.

That's the project the American people want us to work on. Together.

We did that in December. Thanks to the tax cuts we passed, Americans' paychecks are a little bigger today. Every business can write off the full cost of new investments that they make this year. And these steps, taken by Democrats and Republicans, will grow the economy and add to the more than one million private sector jobs created last year.

But we have to do more. These steps we've taken over the last two years may have broken the back of this recession, but to win the future, we'll need to take on challenges that have been decades in the making.

Many people watching tonight can probably remember a time when finding a good job meant showing up at a nearby factory or a business downtown. You didn't always need a degree, and your competition was pretty much limited to your neighbors. If you worked hard, chances are you'd have a job for life, with a decent paycheck and good benefits and the occasional promotion. Maybe you'd even have the pride of seeing your kids work at the same company.

That world has changed. And for many, the change has been painful. I've seen it in the shuttered windows of once booming factories, and the vacant storefronts on once busy Main Streets. I've heard it in the frustrations of Americans who've seen their paychecks dwindle or their jobs disappear -- proud men and women who feel like the rules have been changed in the middle of the game.

They're right. The rules have changed. In a single generation, revolutions in technology have transformed the way we live, work and do business. Steel mills that once needed 1,000 workers can now do the same work with 100. Today, just about any company can set up shop, hire workers, and sell their products wherever there's an Internet connection.

Meanwhile, nations like China and India realized that with some changes of their own, they could compete in this new world. And so they started educating their children earlier and longer, with greater emphasis on math and science. They're investing in research and new technologies. Just recently, China became the home to the world's largest private solar research facility, and the world's fastest computer.

So, yes, the world has changed. The competition for jobs is real. But this shouldn't discourage us. It should challenge us. Remember -- for all the hits we've taken these last few years, for all the naysayers predicting our decline, America still has the largest, most prosperous economy in the world. No workers -- no workers are more productive than ours. No country has more successful companies, or grants more patents to inventors and entrepreneurs. We're the home to the world's best colleges and universities, where more students come to study than any place on Earth.

What's more, we are the first nation to be founded for the sake of an idea -- the idea that each of us deserves the chance to shape our own destiny. That's why centuries of pioneers and immigrants have risked everything to come here. It's why our students don't just memorize equations, but answer questions like "What do you think of that idea? What would you change about the world? What do you want to be when you grow up?"

The future is ours to win. But to get there, we can't just stand still. As Robert Kennedy told us, "The future is not a gift. It is an achievement." Sustaining the American Dream has never been about standing pat. It has required each generation to sacrifice, and struggle, and meet the demands of a new age.

And now it's our turn. We know what it takes to compete for the jobs and industries of our time. We need to out-innovate, out-educate, and out-build the rest of the world. We have to make America the best place on Earth to do business. We need to take responsibility for our deficit and reform our government. That's how our people will prosper. That's how we'll win the future. And tonight, I'd like to talk about how we get there.

The first step in winning the future is encouraging American innovation. None of us can predict with certainty what the next big industry will be or where the new jobs will come from. Thirty years ago, we couldn't know that something called the Internet would lead to an economic revolution. What we can do -- what America does better than anyone else -- is spark the creativity and imagination of our people. We're the nation that put cars in driveways and computers in offices; the nation of Edison and the Wright brothers; of Google and Facebook. In America, innovation doesn't just change our lives. It is how we make our living.

Our free enterprise system is what drives innovation. But because it's not always profitable for companies to invest in basic research, throughout our history, our government has provided cutting-edge scientists and inventors with the support that they need. That's what planted the seeds for the Internet. That's what helped make possible things like computer chips and GPS. Just think of all the good jobs -- from manufacturing to retail -- that have come from these breakthroughs.

Half a century ago, when the Soviets beat us into space with the launch of a satellite called Sputnik, we had no idea how we would beat them to the moon. The science wasn't even there yet. NASA didn't exist. But after investing in better research and education, we didn't just surpass the Soviets; we unleashed a wave of innovation that created new industries and millions of new jobs.

This is our generation's Sputnik moment. Two years ago, I said that we needed to reach a level of research and development we haven't seen since the height of the Space Race. And in a few weeks, I will be sending a budget to Congress that helps us meet that goal. We'll invest in biomedical research, information technology, and especially clean energy technology -- an investment that will strengthen our security, protect our planet, and create countless new jobs for our people.

Already, we're seeing the promise of renewable energy. Robert and Gary Allen are brothers who run a small Michigan roofing company. After September 11th, they volunteered their best roofers to help repair the Pentagon. But half of their factory went unused, and the recession hit them hard. Today, with the help of a government loan, that empty space is being used to manufacture solar shingles that are being sold all across the country. In Robert's words, "We reinvented ourselves."
That's what Americans have done for over 200 years: reinvented ourselves. And to spur on more success stories like the Allen Brothers, we've begun to reinvent our energy policy. We're not just handing out money. We're issuing a challenge. We're telling America's scientists and engineers that if they assemble teams of the best minds in their fields, and focus on the hardest problems in clean energy, we'll fund the Apollo projects of our time.

At the California Institute of Technology, they're developing a way to turn sunlight and water into fuel for our cars. At Oak Ridge National Laboratory, they're using supercomputers to get a lot more power out of our nuclear facilities. With more research and incentives, we can break our dependence on oil with biofuels, and become the first country to have a million electric vehicles on the road by 2015.

We need to get behind this innovation. And to help pay for it, I'm asking Congress to eliminate the billions in taxpayer dollars we currently give to oil companies. I don't know if -- I don't know if you've noticed, but they're doing just fine on their own. So instead of subsidizing yesterday's energy, let's invest in tomorrow's.
Now, clean energy breakthroughs will only translate into clean energy jobs if businesses know there will be a market for what they're selling. So tonight, I challenge you to join me in setting a new goal: By 2035, 80 percent of America's electricity will come from clean energy sources.

Some folks want wind and solar. Others want nuclear, clean coal and natural gas. To meet this goal, we will need them all -- and I urge Democrats and Republicans to work together to make it happen.

Maintaining our leadership in research and technology is crucial to America's success. But if we want to win the future -- if we want innovation to produce jobs in America and not overseas -- then we also have to win the race to educate our kids.
Think about it. Over the next 10 years, nearly half of all new jobs will require education that goes beyond a high school education. And yet, as many as a quarter of our students aren't even finishing high school. The quality of our math and science education lags behind many other nations. America has fallen to ninth in the proportion of young people with a college degree. And so the question is whether all of us -- as citizens, and as parents -- are willing to do what's necessary to give every child a chance to succeed.

That responsibility begins not in our classrooms, but in our homes and communities. It's family that first instills the love of learning in a child. Only parents can make sure the TV is turned off and homework gets done. We need to teach our kids that it's not just the winner of the Super Bowl who deserves to be celebrated, but the winner of the science fair. We need to teach them that success is not a function of fame or PR, but of hard work and discipline.

Our schools share this responsibility. When a child walks into a classroom, it should be a place of high expectations and high performance. But too many schools don't meet this test. That's why instead of just pouring money into a system that's not working, we launched a competition called Race to the Top. To all 50 states, we said, "If you show us the most innovative plans to improve teacher quality and student achievement, we'll show you the money."

Race to the Top is the most meaningful reform of our public schools in a generation. For less than 1 percent of what we spend on education each year, it has led over 40 states to raise their standards for teaching and learning. And these standards were developed, by the way, not by Washington, but by Republican and Democratic governors throughout the country. And Race to the Top should be the approach we follow this year as we replace No Child Left Behind with a law that's more flexible and focused on what's best for our kids.

You see, we know what's possible from our children when reform isn't just a top-down mandate, but the work of local teachers and principals, school boards and communities. Take a school like Bruce Randolph in Denver. Three years ago, it was rated one of the worst schools in Colorado -- located on turf between two rival gangs. But last May, 97 percent of the seniors received their diploma. Most will be the first in their families to go to college. And after the first year of the school's transformation, the principal who made it possible wiped away tears when a student said, "Thank you, Ms. Waters, for showing that we are smart and we can make it." That's what good schools can do, and we want good schools all across the country.

Let's also remember that after parents, the biggest impact on a child's success comes from the man or woman at the front of the classroom. In South Korea, teachers are known as "nation builders." Here in America, it's time we treated the people who educate our children with the same level of respect. We want to reward good teachers and stop making excuses for bad ones. And over the next 10 years, with so many baby boomers retiring from our classrooms, we want to prepare 100,000 new teachers in the fields of science and technology and engineering and math.

In fact, to every young person listening tonight who's contemplating their career choice: If you want to make a difference in the life of our nation; if you want to make a difference in the life of a child -- become a teacher. Your country needs you.

Of course, the education race doesn't end with a high school diploma. To compete, higher education must be within the reach of every American. That's why we've ended the unwarranted taxpayer subsidies that went to banks, and used the savings to make college affordable for millions of students. And this year, I ask Congress to go further, and make permanent our tuition tax credit -- worth $10,000 for four years of college. It's the right thing to do.

Because people need to be able to train for new jobs and careers in today's fast-changing economy, we're also revitalizing America's community colleges. Last month, I saw the promise of these schools at Forsyth Tech in North Carolina. Many of the students there used to work in the surrounding factories that have since left town. One mother of two, a woman named Kathy Proctor, had worked in the furniture industry since she was 18 years old. And she told me she's earning her degree in biotechnology now, at 55 years old, not just because the furniture jobs are gone, but because she wants to inspire her children to pursue their dreams, too. As Kathy said, "I hope it tells them to never give up."

If we take these steps -- if we raise expectations for every child, and give them the best possible chance at an education, from the day they are born until the last job they take -- we will reach the goal that I set two years ago: By the end of the decade, America will once again have the highest proportion of college graduates in the world.

One last point about education. Today, there are hundreds of thousands of students excelling in our schools who are not American citizens. Some are the children of undocumented workers, who had nothing to do with the actions of their parents. They grew up as Americans and pledge allegiance to our flag, and yet they live every day with the threat of deportation. Others come here from abroad to study in our colleges and universities. But as soon as they obtain advanced degrees, we send them back home to compete against us. It makes no sense. Let's stop expelling talented, responsible young people who could be staffing our research labs or starting a new business, who could be further enriching this nation.
...
(extracted)

Wednesday, February 16, 2011

Wednesday, January 26, 2011

nếu sau này mình có một ngôi nhà...

...
mình sẽ trang trí nhà mình bằng các bức hình của bác í

trong phòng khách

hoặc



trong phòng làm việc



trong bếp



trong phòng ngủ




hành lang dẫn ra vườn

:XXX

Friday, January 21, 2011

Rừng Nauy mọc tại VN

Bây giờ mấy thấy dư luận xem film về lằng lặng bớt xuống, chứ mấy hôm trước chảo lửa sôi động quá. Ai ai cũng kêu thất vọng để rồi lại thêm chừng bấy tiếng phản hồi, nào là về tính TAH so với H.M, về sex, về độ vênh điện ảnh và văn học... đứng cạnh bếp gas mà thấy như ngồi trên bếp than ấy :d

Nhìn chung thì với mình, nó đẹp như mong đợi, và hay đạt mong đợi :D. Dầu vậy, film này có những điểm đáng thất vọng. Trước hết nói về nỗi thất vọng:

- Diễn viên đóng Midori: mình vẫn nghĩ cô nàng ấy trông sẽ có vẻ trẻ trung, hoạt bát, trực diện, rock hơn cơ, chứ không lờ đờ và rõ ràng có ý muốn mồi chài Toru như thế.

Và cái đáng thất vọng nhất của Midori trong film, đó là vì cô nàng đã nhận điện thoại của Toru với một nụ cười.

Mình vẫn nghĩ là cô nàng cũng sẽ chờ đợi, chần chừ việc nhấc điện thoại, nhưng sẽ nhận điện thoại với cảm xúc dồn nén, phát khóc đi được vì mong chờ và lo lắng cho Toru cơ.. Đằng này, lại là một nụ cười thỏa mãn rằng, à, cuối cùng thì mi cũng về với ta. Hay ít nhất là do mình xuyên tạc thế :|

- Đã thế, TAH lại kết thúc film với câu: Cuối cùng thì cả Kizuki và Naoko đều là quá khứ. Mình cho rằng đây là một sai lầm, bởi vì cả bộ film là mối tình Toru-Naoko mà sau một khối đau đớn đặc quánh như thế, kết thúc film bằng câu nói như vậy, chẳng phải là nghe giống đoạn tuyệt quá khứ quá chăng? Mình nghĩ chỉ cần kết thúc bằng cảnh Midori nhấc điện thoại lên, và hướng máy quay về Toru, khi anh đang miên man không biết mình ở bờ cõi nào là đủ.

Còn nữa, nếu mình chọn để quay cảnh này, mình sẽ không quay nó ở giữa những bức tường. Mình vẫn luôn nghĩ Toru sẽ gọi cho Midori từ một bốt điện thoại đặt ven đường, giữa một cánh đồng mênh mông, một chiều xẩm tối và mưa ướt nhạt nhòa... (cũng chẳng biết sao mình lại nghĩ như vậy, chắc ngày xưa vừa đọc Rừng Nauy vừa đọc "Trên đường" cùng lúc :D)


Còn lại thì, bộ film này là tổng hợp của thành công
- Diễn viên đóng Naoko: hẳn nhiên, cô ấy là người nổi tiếng và cô ấy đã rất biết sử dụng tài năng của mình trong bộ film này. Một vai diễn kiệm lời, phải sử dụng biểu cảm khuôn mặt, nhưng lại thường xuyên được quay cận cảnh, nhưng cô ấy đã lột tả hết một Naoko bất an, bế tắc nhưng luôn dịu dàng.

- Diễn viên đóng Hatsumi: mình nghĩ đây là diễn viên phụ xuất sắc nhất. Mặc dù xuất hiện không nhiều, nhưng những điều cô để lại còn khiến người xem day dứt tới cuối film: kẻ không đếm xỉa tới hạnh phúc của chính mình, có lẽ kẻ đó sẽ phải chết. Chỉ với một đôi lần chuyển động xung quanh, cảnh quay bên bàn ăn, và khi ngồi với Toru trên taxi, cô diễn viên này đã khiến người xem đã được chứng kiến và không thể không nhỏ mắt thương cảm tình yêu nồng nàn, tình yêu vô điều kiện, tình yêu tuyệt vọng của người con gái ấy, và sẽ không khỏi thốt lên: tại sao lại như vậy? Thật vô lý, nhưng dù có thông minh, xinh đẹp mấy, thì Hatsumi cũng chỉ là một người con gái mà, luôn bị chinh phục bởi sự viển vông.

Tại sao lại viển vông ư? Vì đúng như Toru nói K "không đếm xỉa tới hạnh phúc của chính mình, huống gì hạnh phúc của người khác". Anh đọc "Thép đã tôi tôi thế đấy", nhưng thép không tôi anh thành một người bớt nhẫn tâm hơn đối với Hatsumi :(

Phải nói rằng, chỉ bằng một cú lia máy về hướng cổ tay xinh đẹp, cùng với chiếc cằm nhỏ nhắn của Hatsumi để nói về cái chết của cô, có thể thấy được độ tinh tế của TAH khi lột tả vẻ đẹp còn lại, cũng như nỗi tiếc thương con người ấy, vẻ đẹp ấy trong lòng Toru khi cô mất đi như thế...

hazzzz hồng nhan bạc phận, tội nghiệp quá..:(