Monday, May 25, 2015

Ừ thì thể diện

Béo đi học, hội thảo một thời gian, tự dưng có phản xạ nhìn cái biết ngay đâu là người Hàn, người Nhật, đâu là người Việt. Tụi Tây mắt xanh mũi lõ khác hẳn rồi, nhưng nhìn châu Á cũng biết luôn. (Tỉ lệ đoán đúng 95%). Đố các bạn biết nguyên nhân là sao vậy?

Người Nhật với Hàn bây giờ không như ngày xưa đâu, dân ta ngày xưa cứ chê "Nhật lùn", có mà lùn khối. Bây giờ nhìn anh chàng nào anh nấy (kể cả chú bác luôn), đẹp như tài tử điện ảnh, mắt sáng như sao, người nhỏ nhắn, tác phong nhanh nhẹn. Còn người ta ư, không phải nói quá đâu, nhưng thường thì mắt hay đảo vòng quanh, lưng hay gù và bụng hay phệ, nói năng hay lắp bắp. Hỏi ra mới biết, các bạn Nhật và Hàn chăm sức nước hoa vuốt gel chải tóc lắm, chưa kể rất chú ý tập cơ ở gym nha. Còn người mình thì cứ chiều về đi tập cơ bụng bằng những tràng cười ở hàng bia hơi! Đừng nghĩ Béo khoa trương nhé, cứ nhìn ngoài đường xem có phố nào không có hàng bia ôm/ hơi không? Chưa kể các showroom làm ăn đói kém mấy năm vừa qua giờ chuyển sang kinh doanh bia hơi suốt rượt! Các cửa hàng to, hoành tráng, đẹp, nhất định đó là hàng bia! Cứ nhìn hàng Cheering với Vuvuzela thì biết.

Nhìn đi thì ngẫm lại. Nâng cao năng lực thì đã đành là cần thời gian, không bao giờ thừa, nhưng chưa đủ. Nâng cấp diện mạo mất ít thời gian hơn, nhưng cấp thiết hơn! Để làm gì ư? Giữ thể diện chứ còn sao nữa??!! Chưa cần đi vào câu chuyện, mới nhìn mà trông mắt mày sáng sủa, miệng lưỡi nhanh nhẹn là người ta đã yêu rồi. Sách self-help tây ta nào cũng nói tới điều này. 30 giây đầu tiên tiếp xúc quyết định 90% nhận định về người đối diện. Do vậy, thầy má ta mới dạy ta: "Học ăn, học nói, học gói, học mở".

Hồi đại học, Béo được dạy môn "Văn hóa ứng xử". Bao năm đi làm rồi mới thấy, những cái mình dùng sau này mình dùng để được việc toàn là những cách nói năng sao cho đẹp, ăn uống sao cho lịch sự, cư xử sao cho văn minh chứ không phải tích phân, đạo hàm, lịch sử Đảng gì cả. Béo nghĩ chắc môn này nên phổ biến tất cả các trường đại học quá. Chưa kể các học trò bé phải học giao tế từ nhỏ, từ nhà trường và đầu tiên, từ chính gia đình mình. Có như vậy, thì đi ra ngoài, người ta mới nhìn mình, và bảo: Người có văn hóa.

Đấy, nói thế lại nhớ, không nên bắt chước gái Paris mà đi giày bệt đi làm nhe Béo. Người mình lùn, nên đi cao gót cho nó soang choảnh :D

Sunday, May 24, 2015

Phong cách của loa phường


Hàng sáng, cứ ra khỏi ngõ là ad nghe thấy tiếng loa phường rí réo trên tài. Người đầu ngõ nghe đến nhức hết cả tai, đâm ra ghét. Đâm ra không thèm để ý đến viêc nó nói cái gì nữa, kể cả các thông tin là thiết yếu. Nhưng một khi cứ nghe thấy tiếng "roẹt roẹt', thì tự khắc, lập tức như có công tắc trong đầu, có hệ thống ngắt mạch, không nghe nữa. Thực ra, quan điểm của ad là đồng ý, cho rằng chiếc loa phường chưa kết thúc vai trò, sứ mệnh của nó. Dân ta còn nghèo, ngay đến cả dân thành phố thì đến một nửa vẫn sinh hoạt, buôn bán ngoài phố. Vậy nên việc cập nhật các kiến thức về quy định, văn bản pháp luật vẫn còn cần đến chiếc loa phường. Nhưng vấn đề là loa thì nên nói cái gì và như thế nào? Bài viết này chỉ đơn giản muốn chiếc loa phường thay đổi "phong cách" của nó.
- Thời gian: 07 giờ sáng bắt đầu. Tất nhiên bật sớm hơn thì vẫn có người nghe, nhưng sớm hơn thì não của người dân vẫn chưa hoạt động đúng với tần suất của nó, vẫn còn ở trong tình trạng "lơ mơ", hoặc bận chuẩn bị bữa sáng, đưa con đi học, làm sao nghe đây?
- Nội dung: phổ biến kiến thức và đồng thời, giải trí.
+ Phổ biến kiến thức: Điều này dường như loa phường đã làm khá tốt. Chỉ có điều các nội dung nên cô đọng, súc tích. Chứ độc trích yếu và căn cứ dài lòng thòng, mới bắt đầu nghe đã mỏi thì làm sao nghe được thấu nội dung đây, nhất là đối với dân Việt chỉ quen nói không quen nghe? Do vậy, việc quán triệt các công văn càng ngắn gọn càng tốt. Phát thanh viên cũng nên thay đổi cách đọc. Đọc sao cho nhẹ nhàng, trìu mến, ấm áp như không nên đọc điếu văn cũng không nên hùng hổ quá. Nhiều hôm, ad trà đá vỉa hè muốn nghe mà thấy buồn ngủ quá, không thấu nổi nội dung luôn!

+ Giải trí: Cơm ăn mãi cũng chán, tai nghe mãi cũng nhạt. Cớ sao cứ sáng dậy là phải nghe "Hà Nội mùa thu.. cây cơm nguội vàng... cây bàng lá đỏ" với cả "Giọng dân ca sao gợi nhắc Hồ Gươm" chi? Cớ sao cứ phải bài hát Việt? Sao không phải các bài hát được giải Billboard, MTV, Eurovision? Bao nhiêu Taylor Swift, One Direction, Shakira, JLo bật hết lên... Càng đa dạng càng tốt, đáp ứng được tất cả các gu âm nhạc.Giờ thế kỷ 21 rồi, cuộc sống gấp gáp lắm rồi. Vậy sao buổi sáng không nên phát các bài hát tươi vui, nhẹ nhàng hoặc sôi động? Giúp mọi người, tỉnh táo, phấn chấn bắt đầu chào đón ngày làm việc mới, vừa bắt kịp thế giới, chẳng phải tốt hơn sao? 

Làm gì cũng vậy, cần giữ một phong cách "cởi mở", đa chiều, nha loa phường!