Thursday, September 8, 2011

Tuổi trẻ, tình yêu - Yêu sao cho vừa?

Hôm rồi có đọc 1 bài khá hay, nói về chuyện ng đàn ông yêu mình chụp ảnh mình từ phía sau: "Bỗng dưng cảm thấy, một người phụ nữ, chưa có bức ảnh nào được chụp tự phía sau một cách vô tình… là một người phụ nữ chưa bao giờ thực sự được yêu, được chở che, được vuốt ve và được đối xử như một người phụ nữ đúng nghĩa", ngẫm thấy đúng quá.

Một người yêu mình thật sự, sẽ không (chỉ) yêu ta bởi cái ta thể hiện ra ngoài, những điệu bộ ta làm dáng trước ống kính, cái make-up ta dùng để che đi khuôn mặt thật. Người chân thành với ta, sẽ yêu ta trong vẻ đẹp đời thường của ta, yêu cách ta đối xử với cuộc sống, yêu chính cái gear view tình cờ nhất trên vai ta khi ta không để ý. Nhưng mắt ta đâu có đặt sau đầu đâu để biết người nào đang lén dõi theo ta.

Và nữa, tuổi trẻ, mấy ai quan tâm đến điều đó? Chỉ cần biết, yêu người đàn ông mình yêu, và cứ mải miết đuổi theo, chạy theo mà không quan tâm tới việc họ có quay lại nhìn hay không, họ có lén nhìn từ phía sau hay không. Bất chấp tất cả, chỉ quan tâm tới điều mình kiếm tìm mà thôi, và cố gắng tự lừa dối mình, tự bịt mắt mình. Có lẽ, tuổi trẻ lãng phí tuổi trẻ là vì thế. Tuổi trẻ theo đuổi tình yêu, chứ chưa theo đuổi hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ có được khi đôi bên tìm thấy được nhịp đập của nhau mà thôi, chứ không có hạnh phúc 1 chiều bao giờ.

Có lẽ chính thời gian là liều thuốc. Nó giúp cho con người ta khôn ngoan hơn, tỉnh táo hơn. Nhưng tốt hơn hết, đó là hãy luôn dành cho mình một sự khôn ngoan, bất luận ở độ tuổi nào. Để từ đó, có thể  tự cho mình cơ hội để đến với hạnh phúc, dễ dàng tìm đến với hạnh phúc hơn, chứ không chỉ là tình yêu.

Linh tinh về sách, máy đọc sách và cửa hàng sách

Nhân chuyện chồng cứ ướm lên ướm xuống chuyện đã có Kindle r, thì hạn chế mua sách, mình thấy có mấy điểm so sánh giữa 2 loại hình này. Cái này thì nhiều người nói quá r, nên mình cũng k nói thêm nhiều nữa, mà chỉ chốt lại những điểm sau, để các bạn cân nhắc trước khi quyết định có mua Kindle/Nook/Kobo... hay không:
- Ưu điểm lớn nhất của Kindle hay các máy đọc sách là cân nặng của nó. Nói gì thì nói, mình đoán hẳn ng nghĩ ra máy đọc sách phải là ng hay vác sách lên giường lắm, thì mới nghĩ ra quả Kindle nhẹ đến vậy. Chứ cứ nghĩ mỗi lần vác mấy q như "Cái trống thiếc", "Sông Đông êm đềm" ra là nghĩ cũng thấy ớn r, đọc sách gì mà như tập tạ, chưa kể nếu mà ngủ quên thì thôi r, tỉnh giấc nồng dậy mà đi chườm đá nhé :))
- Với đặc điểm thấp bé nhẹ cân, nên máy đọc sách có thể dễ dàng theo ta đi du lịch, chứ kể cả có sắm vài quyển sách bỏ túi mà với đi bụi 1 tháng thì sức mạnh của ta cũng sẽ phải đáng nể đó :))
- Với dung lượng 2GB có thể nhét hơn 3,000 đầu sách vào đó, có thể thấy đây sẽ là kho lưu trữ đáng giá nhất là đối với hoàn cảnh đất đai đắt đỏ của VN :)). Chỉ có điều nếu ở nhà ta chỉ có 1 cái Kindle mà k có cái tủ sách nào thì lấy j mà đem ra khoe tri thức với thiên hạ :))



Tuy vậy, có những điểm mà máy nào thì máy k thể đọ được với sách thật.
- Ấy là cái cảm giác được sờ vào từng trang giấy, hít ngửi cái mùi giấy còn ép, lật từng trang mỏng dầy khác nhau, thi thoảng thấy con muỗi bay qua thì đập bẹp cho nó một phát, chứ máy thì làm sao mà dám đập. (Ầy, j/k:)) ). Ấy là chưa kể các sách có hình minh họa, thiết kế bìa sách hấp dẫn tới mức nhìn là đã thấy muốn mua rồi. Về điểm này thì máy thua là chắc, cũng giống như mua quần áo ol vậy, cứ phải tới cửa hàng nhún nhẩy ngoe nguẩy thì mới chắc là nó hợp với mình thật ;) 
- Thật không có gì thú bằng giữa những ngày mùa đông, khi mà được gối đầu, chìm đắm giữa những chồng sách cao ngất trong cái ánh sáng trầm ấm vàng vọt. "Book lovers never go to bed alone" ->  Thế này thì làm sao mà cảm thấy cô đơn được nữa :))

-> Bất luận báo chí có nói thế nào, có lẽ các cửa hàng sách còn lâu mới chết, vì ít nhất vẫn còn p tồn tại để phục vụ những đứa như mình :)). Nhưng có số điểm mình cho là các cửa hàng sách ở VN cần phải cải thiện:

- Các cửa hàng nên tích hợp thêm 1số dịch vụ, để có thể đáp ứng được tốt hơn nhu cầu, như mở rộng k chỉ là bán sách, văn phòng phẩm như bây giờ mà nên cả cho thuê sách. Vì đã có sẵn 1 khối lượng sách lớn vậy, nên nhà sách nên phát triển cả hình thức thư viện, cho thuê cho mượn các thể loại. Hơn nữa, trong cửa hàng sách, nên có 1 khu vực dành riêng cho việc đọc sách, vì muốn mua sách thì cũng phải được đọc qua, xem viết lách, nội dung ra sao rồi thì mới mua chứ, chứ như bây giờ đi mua sách mỏi chân chết thôi, vác thì nặng (nếu đã kịp mua dăm ba quyển trước đó), rồi lại cứ phải đứng chuyển hết từ chân này sang chân nọ làm thiên hạ cứ tưởng ta đang có nhu cầu WC :)). Khu vực này nên cung cấp cả dịch vụ cafe, bánh ngọt cho những ai muốn ngồi lâu ngâm sách nữa chứ hehe.
- Nhà sách thì phải được trang bị hệ thống điều hòa. Các hộ gia đình có thể giúp nhà nước tiết kiệm điện kiểu gì đó chứ, chứ mình thấy nhà sách mà tiết kiệm điện cũng chả khác đuổi khách đi là mấy. Xem sách thì p trong 1 không gian mát mẻ mới kích thích đc người mua, chứ chưa kịp mua mà mồ hôi mồ kê đã nhễ nhại đầm đìa thì những ng bán sách như chị Hoa có xinh thế xinh nữa thì cũng chả thấy hấp dẫn tí nào :))
- Các đầu sách cung cấp phải phong phú cả về thể loại lẫn niên đại, chứ cứ được vài hôm rồi biến mất dạng như bây giờ chán chết. Ngay cả các sách được gọi là kinh điển thì các hiệu sách b h cũng chỉ mới cung cấp ở dạng tối thiểu - vấn đề này mình đã từng nói ở Blog khác rồi. Nhờ Nhã Nam, tình hình này cũng đã được cải thiện đáng kể, nhưng với xu hướng chuyên đi vào các tác phẩm đương đại của Nhã Nam thì mình cho đây cũng k là 1 chính sách lâu dài hay. Các đầu sách của Hungarian Book Foundation đều rất hay, nhưng đúng là kiểu làm ăn của nhà nước, không chấp nhận được. Công tác đọc bông và biên tập tệ thê thảm, làm hỏng cả chất lượng q sách. Còn về sách được Trung tâm Văn hóa Pháp tài trợ nữa, cũng toàn cuốn hay, nhưng khủng hoảng kinh tế toàn cầu nên dạo này chả thấy bóng dáng đâu cả :(

Tóm lại, tình hình là thế. Giờ mình lại ước mình có tiền mở cửa hàng sách. Hay là bạn nào rủng rỉnh tài trợ mình đi...