Sunday, August 29, 2010

cuối tuần

Ngày cuối tuần như mọi ngày cuối tuần khác: cả nhà tụ tập dưới bếp. Mẹ lúi húi nhặt rau, tôi pha cafe uống và bố chăm sóc mấy con chim. Tivi bật và cả nhà sẽ cùng thảo luận về các chương trình này.

Hôm nay hơi khác một tí, bởi vì bố phát hiện ra ở ngoài sân hôm nay có một con khướu lạ và mấy con chim cúc cu mới gia nhập vào cùng hội chim chích nhặt lá mâm xôi.

- Mẹ ơi, sao hôm nay chúng nó nhiều thế nhỉ?
- Chắc là vừa mưa xong, có nhiều con sâu siếc nó rụng xuống nên chúng nó rủ nhau đến đấy. Nhiều quá nhỉ... Dễ đến hàng trăm con...

Quả thật, hôm nay chúng nó ở đâu lũ lượt kéo về nhiều ghê. Bình thường chỉ dăm chục con, thi nhau nhẩy cóc, cùng phi lên đớp mồi. Rồi khi không, một con bay lên và cả đàn cùng lao theo..

- Tom, đi vào!!

Bố hét con Tom đi vào, cho rằng vì sợ con Tom nên con khướu sẽ không sập bẫy. Mẹ cũng bảo, nếu bắt được cả mấy con cúc cu nữa thì hay nhỉ, cho mấy con cúc cu ở nhà có thêm bạn nữa. Nhưng tôi phản đối, vì ở nhà làm gì còn nhiều chỗ để nuôi nhiều đến thế..

- Ở như thế này thì thích nhỉ. Chứ xây nhà 30 tầng thì làm gì có chỗ cho lũ chim này tụ tập..

Mẹ không trả lời. Có thể mẹ không cho đó là câu hỏi. Hẳn nhiên rồi, chúng sẽ không ở đó. Ở đó không có cây mâm xôi, không có sâu, và cũng chẳng có mảng mục nào.. Thế còn tầng thượng?..



Trời bắt đầu mưa. Và lũ chim đã bay đâu hết. Nhưng tôi biết rằng chúng sẽ trở lại khi mưa tạnh. Còn ngôi nhà 30 tầng, chắc gì đã giống những cơn mưa..

Monday, August 9, 2010

Norwegian wood

Now I'm listening to Norwegian Wood as it is raining heavily and harshly outside, I understand for the first time what the lyrics are about and how it could inspire Murakami to write such a great novel..

When it comes to the last sentence, I can feel the beauty of an old image: the changing, or moving of the disappearance when the bird's flown as we see it in Emily Dickinson's, Haiku or even Van Cao's..

I once had a girl, or should I say, she once had me.
She showed me her room, isn't it good, norwegian wood?

She asked me to stay and she told me to sit anywhere,
So I looked around and I noticed there wasn't a chair.

I sat on a rug, biding my time, drinking her wine.
We talked until two and then she said, "It's time for bed."

She told me she worked in the morning and started to laugh.
I told her I didn't and crawled off to sleep in the bath.

And when I awoke I was alone, this bird had flown.
So I lit a fire, isn't it good, norwegian wood.




I cant help imagining how beautiful the film would be...

Friday, August 6, 2010

Zui hao de shiguang (Three times)

I've just watched "Zui hao de shiguang" ("Three times" is maybe more correct, but I prefer this name which also contain the director's view). In no doubt, it'd become my favourite movie following Wong Kar-Wai's (these days others mention them as if there isnt any other director in this world - that really makes me sick!).

Anyway, Wong Kar-Wai's works seem to be made for loneliness.

Luckily, Hou Hsiao-Hsien isnt Wong Kar-Wai.


I love this movie's structure and I really believe I belong to the First Segment which is translated as Time for Love for its beauty of meaningfulness and simplicity.


Monday, August 2, 2010

Phía Nam chắc có mùa hạ?

Tháng 7 đã đi qua, để lại những cái nhất:

Mùa hè nóng kỉ lục kể từ 1983 tới giờ ở miền Bắc Trung Bộ

Mưa bắt đầu ở Pakistan và tới ngày hôm nay 2/8, đã trên 1,100 người chết..


Chưa kể các thiệt hại nhan nhản khác như mưa lũ ở TQ, hay cơn bão số 1 suýt vào miền bắc, thế nào mà lại lệch trục mới đổi hướng, không thì cũng không biết thế nào!!! Gớm thật đấy. Hôm rồi lại thấy bảo 2158 thì p, trái đất tèo. Cứ thế này thì có khi thế thật!!!

Trừ những ngày tháng nặng nề ấy ra, xem chừng thời tiết lại có dịu dàng hơn những ngày tháng 6 triền miên đại hải nắng như đổ lửa. Xen lẫn những cơn mưa chóng vánh là những ngày nắng nhẹ nhàng (nói nhẹ nhàng thôi, chứ cũng tầm 33-34oC), hehehe.. Vẫn không hiểu nổi tại sao ở Tibet người ta mặc áo bông và ở Nam Phi, nhiệt độ trên sân cỏ là 5oC. Sau này có con sẽ p học lại cùng nó môn địa lý thôi :)). Hihi, thời gian thích nhất trong ngày là những buổi sớm ấy, đi làm qua bờ hồ nhìn thấy hàng cây xào xạc gió dưới ánh sáng chênh chếch từ phía của Uỷ ban sang, lồng lộng lắm. Thảnh thơi và nhẹ nhàng. Thời gian duy nhất trong ngày để mà mơ ước không phải là cuối tuần. Cơ hồ rằng có lẽ sáng nào cũng chỉ vậy thôi. Ta nên bắt 1 chiếc xích lô, và có thể ôm con Tom vào lòng mà lòng vòng 1 tẹo ^^



Thế thôi, để mà kết thúc 1 tháng, không lại sa đà vào vòng cơm áo :))