Monday, August 17, 2015

"Ước gì hồi ấy em cố gắng hơn"

"Ước gì hồi ấy em chăm chỉ hơn" (hồi đại học). Đây có là sự hối tiếc lớn nhất của cuộc đời tôi tới thời điểm hiện tại. Bởi vì nếu chăm chỉ hơn, bây giờ tôi đã có nhiều cơ hội được cất nhắc, đề bạt, được cử đi học và công tác nước ngoài, được ngồi chiếu "trên" cùng những người thành đạt khác mà tôi ngưỡng mộ muốn làm việc cùng. Do tôi không chăm chỉ như tôi đáng lẽ phải, giờ đây, tôi nhìn những người bạn thân đi học tiến sĩ, định cư ở nước ngoài, nhà cao cửa rộng, còn ít nhất thì cũng có một tương lai vô cùng sáng lạn. Tôi nhìn như vậy mà ước ao, mà mừng cho họ pha lẫn ghen tị, mà trách bản thân mình đã không cố gắng nhiều hơn hồi đó.

Có những điều không thể làm lại. Ở Việt Nam không phải là Mỹ mà có thể học lại đại học, và bắt đầu lại từ đầu. Có lẽ đã quá muộn để tôi tính đến việc đó. Có lẽ tôi không còn cách nào khác ngoài bước tiếp con đường đã chọn và tiếp tục nỗ lực để vươn lên - theo một cách khác mà nếu cố gắng hơn, con đường của tôi đã ngắn hơn, ít chông gai hơn.

Nhưng tôi cứ tưởng đây chỉ là hối tiếc thầm kín của mình tôi thôi, hóa ra, nó còn của nhiều người khác. Vài người bạn đồng sự của tôi cũng đôi khi không ngăn nổi mà nói với tôi rằng lí ra họ phải khác.

Và rồi, ngày hôm qua, trong khi đang đàm đạo với một người bạn là Trưởng khoa một một đại học tại HN, bất ngờ có 1 em là sinh viên cũ của chị, đi ngang qua nhìn thấy cô giáo nên quay lại chào. Và thật bất ngờ, câu đầu tiên hai người chào nhau sau khi "Em làm ở đâu" lại là: "Ước gì hồi đấy em cố gắng hơn" (Hiện em nhỏ này đang là một điều phối viên của Samsung").

Cuộc sống có nhiều điều hối tiếc. Có những thứ nằm trong tầm tay, nhưng cũng có những thứ khác nằm ngoài tầm với. Mong rằng tình cờ có ai đó qua đây, đọc thấy bài này, nhận ra chút gì đó để rồi không còn phải hối tiếc như tôi.

No comments: