Thursday, July 29, 2010

Du khách bất đắc dĩ - Anne Tyler

Lâu lâu không đọc 1 q dễ đọc, đọc nhanh ghê :))


Để tớ tóm tắt cho nghe ha:
Nội dung câu chuyện về giai đoạn khủng hoảng của cuộc hôn nhân Malcom và Sarah sau cái chết của người con trai của họ năm trước. Malcom quay trở lại sống với các anh em của mình, cuộc sống nguyên tắc và bất biến của những con người nguyên tắc và bất biến. Và rồi Muriel xuất hiện như "một cuốn sách để ngỏ" để mỗi ngày, từng dòng chữ reo vào anh lúc nào không biết.

Câu chuyện viết khá thật, chỉ tiếc là phần đầu dường như hơi dài so với phần sau, khi Malcom tự cật vấn và mâu thuẫn trong suy nghĩ của mình. Câu chuyện do vậy kết thúc hơi nhanh, đang ngon trớn thì chớ :))



Quyển này được anh Nhị Linh bảo là "oách", chả biết "oách" ở điểm nào, vì hay hay là dịch tốt? Hay thì k rõ nữa, k p type của mình. Hoặc do mình chưa có gia đình nên chưa đủ tầm để hiểu hết xung đột trong đó :)) Nhưng mà dịch thì thực sự không thích. Người dịch ở đây có vẻ như là thích dùng động từ, tính từ mạnh, có lẽ là hơi tùy tiện khi chọn từ để dịch nữa: thảng thốt, nhỏ nhoi, lao.... nếu dùng từ mềm hơn thì chắc cũng đỡ. Giờ đọc cứ thấy vênh vênh làm sao ấy...


Chị đồng nghiệp hỏi sao là mình thích đọc truyện hơi "nặng nề"? "đọc văn là để giải trí chứ?" có lẽ "nặng nề" là hơi nặng, nhưng đúng như chị ĐMP nói, không dễ để kiếm những quyển sách mà ta có thể trôi trong từng chữ, từng câu văn mà không bị một ham muốn thúc giục là đọc nhanh để biết cuối cùng thì kết quả câu chuyện ra sao. Sự khác biệt giữa: nhanh-chậm và kết quả-bản thân câu chữ. Cũng có thể do mình quá thích Coetzee với Paul Auster nữa nên chả còn hứng thú với người khác. Hơn nữa, Có điều gì đó, có phải là do tác giả là nam hay là nữ? để mà khi đọc, ta cảm thấy giới tính của họ ở đấy. Người phụ nữ giải thoát nỗi buồn bằng việc nói ra, còn nam giới thì ngược lại, nuốt ngược vào trong. Vì vậy, nỗi buồn trong tác phẩm của Paul Auster cứ đặc quánh lại, như kẹo mút ấy!!!!
-> dù sao thì kinh nghiệm là p găm các hàng kinh điển, thi thoảng mới đọc, k thì đọc xong thì chắc còn lâu lắm mới thấy ng khác cũng hay được đến như thế!!!

Friday, July 9, 2010

Matching


Will imperfect shoes make us a perfect match?







Sunday, July 4, 2010

Nhân đọc bài báo "đọc Tim O'rien ở HN"

Ý kiến mạo muội nên k dám post lung tung, đành p vác về đây post. Ai đó muốn mình post chỗ khác báo mình nhé ;))


Nhân đọc bài báo "Đọc Tim O'rien ở Hà Nội", với tư cách là người đã từng đọc cả The Things They Carried và The Quiet American, có mấy điều nghĩ về bài báo này:

- Tìm người thích Tim O'rien ở HN khó vì là các tác phẩm của bác í chưa được dịch sang tiếng Việt, bởi người Việt vẫn có thói quen đọc các tác phẩm văn học nước ngoài qua các bản dịch (tất nhiên trừ giới dịch giả). Do vậy mặc dù bác í có thể nổi tiếng ở đâu đó chứ người Việt có thể biết đến The things they carried cũng chủ yếu là qua các bản Review.

- Bài review có nói rằng dường như người Việt không chú ý tới các tác phẩm văn học nước ngoài về đề tài chiến tranh Việt Nam. Theo quan điểm của mình thì trong khi các tác giả trong nước chú ý tới việc tả thực cuộc sống trong và sau chiến tranh, thì các tác giả nước ngoài lại luôn khắc họa cuộc chiến này qua một màn khói sương mù dầy đặc của sự mông lung, khó hiểu, rậm rịt của núi rừng. Đối với họ, chẳng hạn như với O'rien, Việt Nam là một xứ sở bí ẩn, không thể hiểu được, cùng với những cảnh tượng kinh hoàng diễn ra ở đó thì không có bút pháp nào miêu tả hiệu quả hơn là bút pháp siêu thực, điển hình như The Things They Carried. Nhưng người Việt, đối với họ, cuộc chiến tranh là quá thực, thực đến tận bây giờ để họ có thể tiếp cận tính siêu thực của các tác phẩm nọ. Họ đã sống trong nó, sống cho nó, những dư âm của nó quá lớn để mà siêu thực hóa nó, vì vậy cái người ta cần là người nào đó thay họ khắc họa lại điều họ đã cảm thấy. Đó chính là nguyên nhân vì sao người Việt lại đọc "Nhật kí Đặng Thùy Trâm" nhiều đến vậy. Nhân vật Phượng trong "Người Mỹ trầm lặng" thì ngược lại, tính cách của cô quá mờ nhạt và (theo quan điểm của riêng mình) vô cảm để mà khắc họa tính cách Việt hay tính cách phụ nữ Việt.

- Người Việt đọc Murakami vì tác phẩm đầu tiên của ông này ở VN là Rừng Nauy tại thời điểm được dịch ra có thể coi như là tác phẩm mạnh mẽ nhất trong vấn đề xxx - điều mà người Việt chưa từng gặp trước đó. Lối viết mạnh bạo, phóng khoáng và kích thích nhiều trí tưởng tượng nhưng lại về các vấn đề thường ngày chính là điều mà ng Việt muốn tìm thấy trong tác phẩm văn học, vì vậy mà lần lượt hết tác phẩm này đến tác phẩm khác của ông được dịch ra đều bán veo veo.


Do vậy, nói "người Việt không thèm quan tâm tới chiến tranh" có là hồ đồ quá không?



P/S: nhà mình vẫn còn "The Things They Carried" với "The Quiet American". Bác nào muốn mượn đọc thì cứ hú nhé :)

Saturday, July 3, 2010

(chuyên mục) Thế giới tuần qua

1. Argentina - Đức (0-4) và sự trở về của Maradona:
Khỏi nói thêm, đây quả là đòn chí mạng không chỉ cho các cầu thủ, LĐBĐ, ban huấn luyện tuyển Argentina mà cho cả các cổ động viên và những người trung lập nhất. Các báo đài và phương tiện thông tin đại chúng nhân ngày này chắc hẳn tha hồ mà hốt bạc. Tại các diễn đàn, các cuộc thảo luận cũng không kém phần xôm tụ với dăm bẩy loại người vào ném đá nhau chết thôi. Một trong các vấn đề được dư luận quan tâm nhất là "Maradona nghĩ gì"?

Những ai theo dõi trận đấu ngày hôm qua hẳn có thể để ý thấy máy quay rất hay hướng về phía Ngài - cùng là huấn luyện viên, nhưng Cậu bé vàng nhận được sự ưu ái đặc biệt hơn nhiều so với vị HLV trẻ trung, điển trai nọ. Và cùng với mỗi lần lưới của tuyển Argentina rung lên, là khuôn mặt ấy thêm 1 biến sắc. Rồi thì với bàn thắng cuối cùng, ng ta không hướng máy quay về phía Ngài nữa. Có lẽ bởi quá thật vọng và cùng với nó, sự sụp đổ hình tượng người hùng tuổi thơ mình khiến người ta không khỏi nói những lời nặng lời với Ngài và lớn tiếng chỉ trích. "Không phải cầu thủ nào đã từng nổi tiếng đều có thể làm HLV tốt và có lẽ Ngài nên học tập lấy Pelé, để mà giữ gìn hình ảnh của mình."

Trước WC, có 1 chương trình nói về việc Maradona cai nghiện và trở về với bóng đá. Không biết rằng chương trình này có đưa ra được lí do thuyết phục về sự trở lại của Maradona hay không, và hẳn rằng Ngài phải đủ thông minh để phân định rằng: việc giữ gìn hình tượng thì tốt hơn hay là trở về, làm đúng những gì mình yêu thích, gắn bó và thuộc về thì tốt hơn. Hẳn là Ngài cũng phải nghĩ lung lắm chứ. Và bây giờ chẳng thể trách ai được cả, bây giờ là lúc Ngài phải đối mặt với dư luận. Nhưng có lẽ cũng cần hiểu cho rằng, một người dám đánh đổi cả hình ảnh của mình để được thoả mãn cái sở nguyện của mình, cũng đáng quý lắm chứ. Không đủ căn cứ để gọi Pelé là kẻ hàn nhát, và dù sao thì Maradona cũng đưa được Argentina vào tới tứ kết - cũng không phải là kết quả quá tệ như đối với các trường hợp của Anh, Pháp, Ý :D.

Vì vậy, Bravoooo Maradona ^o^

P/S: không hiểu sao mà mấy trường hợp ăn nói nhã nhặn trên Forum lại bị Thump down, trong khi mấy người gớm giếc lại chả bị sao cả. Hay tại mình vô forum không đúng lúc?

2. Tuần qua có 1 cuộc thảo luận trên Y! về vấn đề: "sinh viên có nên hay không nên QHTD".
Miễn bàn về quan điểm của mình, nhưng thấy lạ là mọi người cứ 1 điều Tây 2 điều Ta, rằng Tây được sao Ta không được?

Ừ thì Tây nó thế, nhưng mà khổ quá, các bác chẳng chịu nhìn nhận là ở Tây thì kiến thức về SSGT nó đầy đủ rồi, nó biết cách phòng tránh hơn mình nhiều ạ. Ở nhà mình thì cứ phứa ra rồi tha hồ đi nạo vét. Google thì thấy, lúc nào tỉ lệ nạo phá thai của nhà ta cũng là một trong những nước nghiêm trọng nhất thế giới. Khoan hãy nói về vấn đề đạo đức nhé. Qua số liệu này có thể thấy là kiến thức và ý thức phòng ngừa của ta kém đến mức nào. Hơn nữa, với một môi trường giáo dục kiểu bao bọc nhà ta - con làm cha chịu thì đương nhiên, sản phẩm của những cuộc mây mưa này sẽ để dành tặng những người vất vả nhất - bậc ông bà của đứa trẻ sinh ra ngoài mong muốn. Thứ 3 nữa - cũng xuất phát điểm từ nền giáo dục yếu kém - thì các anh chị bậc đại học nhà mình rồi mà vẫn suy nghĩ đơn giản, chưa có ý thức tự lập, mà như người ta vẫn nói người Việt ta đó "chậm lớn mau già", vậy thì làm sao có thể đảm đương được trách nhiệm lớn trong cuộc đời được?

Đôi điều Tây Ta, nhưng nói qua thì phải nói lại. Các bác cứ từ tốn là hơn. Còn nếu các bác máu thì hoặc trang bị đầy đủ hành trang vào đời đã!!!

3. Các em gái TQ "thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp".
Đây sẽ là kết quả minh chứng cho tác giả cuốn Outliers thì phải, có nhắc đến việc nếu dân chúng thiên về đẻ con trai (tỉ lệ nam/nữ>1) , thì người được hưởng lợi sẽ chính là những người con gái. Bởi vì với 1 số lượng ít hơn, các nàng được phép chọn lựa trong số đông hơn này những người mình ưng í nhất. Còn nếu tỉ lệ này thấp xuống, chẳng hạn 1:1, thì nàng cũng không có nhiều sự lựa chọn như vậy. Hẳn vì vậy, nên kết quả là đây!!

Mình nghĩ rằng có 1 hệ quả khác mà tác giả quên mất không nhắc tới: đó là khi người ta chỉ chăm chăm đẻ con trai, có nghĩa là những cậu ấm này sẽ được "cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa", yêu chiều quá mức và quen được phục tùng, đòi hỏi cũng như độc đoán và ích kỉ. Vì vậy, về mặt bằng chung mà nói, như vậy, mặc dù nàng có nhiều chàng hơn để lựa chọn, nhưng thực chất chất lượng con người các anh này lại giảm (so với người đời trước). Và điều này cũng có tác dụng ngược lại đối với các nàng, tức diễn ra 1 cuộc lên ngôi của vật chất và chủ nghĩa thực dụng và 1 sự suy thoái về nhân cách con người, và rồi các nàng sẽ sẵn sàng "thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp". Vậy đó!

4. Facebook: Viettel tiếp bước VNPT lại chặn Facebook. Ôi xời, bánh xe lịch sử mà quay thì các bác có khối mà dừng được!

5. Anh Lungvu.blogspot.com:
Thất vọng tràn trề sau entry mới nhất của anh í về Florist với flowers của anh í. Cũng có thể khi người ta quen sống trong một môi trường công bằng, dịch vụ chuyên nghiệp thì sẽ dẫn tới những phản ứng thái quá của anh í. Nhưng mà giống như kết quả mà lần trước đọc được ở Growth and Crisis (hay Arts and Letters gì đó - đọc lâu lâu rồi), chưa chắc những ng sống ở môi trường văn minh hơn lại kém tàn nhẫn hơn những ng sống ở môi trường kém văn minh hơn. Cũng có thể không nên judge người ta trong lúc người ta đang cáu giận. Vậy thì ngược lại, có nên punish những người trong hoàn cảnh lu bù, dù người ta có được trả tiền đi chăng nữa? Ừ thì người ta nói dối, nhưng mà trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn thế này.. Hazzzzzzz