Monday, June 28, 2010

Hà Nội ơi ngươi sẽ về đâu?

Hôm rồi vừa nói chuyện sau này có thể sẽ di cư thì lại đọc được bài mới của anh Linh. Vậy là cuối cùng thì đến lúc người với người lần lượt ra đi.

Thử xem xét các nguyên nhân khiến 1 con người gắn bó với 1 vùng đất:
- Gia đình của họ ở đó
- Họ có 1 khoảng thời gian đủ dài gắn bó ở đó
- Điều kiện sống, môi trường tốt
- Các yếu tố liên quan tới con người: hàng xóm, trường học.. tốt
- Dễ kiếm sống

Rõ ràng rằng nguyên nhân cuối cùng khiến cho HN mỗi ngày một chật, dân mỗi ngày một đông. Nhưng nguyên nhân này cũng rất mong manh đối với những người nào một khi họ muốn ra đi, bởi một khi có một nơi nào đó khiến họ cảm thấy thỏai mái hơn: trong sạch hơn, ôn hòa hơn, văn minh hơn, họ hẳn sẽ muốn lôi gia đình mình theo cùng.

Hà Nội còn lại gì? Chẳng còn lại gì ngòai ràng buộc tinh thần rằng người ta đã từng gắn bó với nơi đây.

Trong những ngày này, khi HN điên cuồng với những dự án "1000 năm Thăng Long", thì chính nó làm cho bản thân người ta phát ngán tới tận cổ cái cụm từ này. Nó trở thành nỗi ám ảnh, nỗi kinh hòang, và ghê tởm như là một phản ứng tự phát đối với những hành động, dự án liên quan. Có lẽ cần phải đợi tới sau 10/10/2010 thì mới biết được hiệu quả thực sự của việc làm này là tới đâu, nhưng có lẽ nó đang làm cạn kiệt cả những con người kiên nhẫn nhất.



Người ta không cần 5 cổng chào làm j cả. Chúng có tác dụng gì sau ngày 10/10 này không? Chẳng gì cả ngòai là một mô phỏng hời hợt và tốn kém. Những cái cũ mới là cái đáng trọng, cần tìm cách giữ gìn, bảo tồn nó.

Người ta không cần một thành phố đựoc mệnh danh là 1 trong thủ đô rộng nhất thế giới làm gì. Người ta chỉ cần một không gian quy củ và được quản lí tốt, chứ không phải là một mớ hổ lốn. Họ nói rằng điều này là chính sách giãn dân. Vậy tại sao đường mỗi ngày một đông, không khí ngày một ngột ngạt?

Đối với người HN, gạch lát mầu xanh hay mầu đỏ không quan trọng, miễn sao là đường xá được sạch sẽ. Người bộ hành chỉ muốn có vỉa hè phẳng phiu, không lồi lõm để gái Hà thành đi giầy cao gót không bất ngờ bị trật mắt cá.

Không phải đường nào cũng cần phải trải nhựa lại. Hãy dành tiền và nhựa của những con đường đó để xây dựng cầu cho những người dân Tây Nguyên chưa có cách nào để băng qua sông. Cát bị thất thoát trong đợt này sẽ là bn? Gái HN chỉ muốn được cài hoa lên tóc chứ không cần phải là những hạt cát quý giá này.


Người HN phải chờ bao lâu nữa mới thì con sông Tô Lịch mới được nạo vét, làm sạch tòan bộ? Tại sao lại phải đốn 1000 cây xanh vì cái ngày này????


Hệ quả tất yếu chăng, chẳng thể giữ mặt sạch trong một môi trường bẩn thỉu. Hà Nội chật hẹp, và lòng người cũng chật hẹp quá... Người ta quá bận rộn và cố gắng để không va trái, va phải, đâm trước đâm sau để có thể quan tâm tới người khác.


Nhưng có điều kì lạ hơn nữa, đó là tại sao tất cả đều chắp vá đến thế? Người TQ khi chuẩn bị cho Olympic đã ra quyết định phạt thật nặng những ai nhổ nước bọt ra đường. Tại sao ta lại không có một văn bản quy phạm pháp luật nào liên quan đến việc nâng cao ý thức người dân vì chính cuộc sống của mình?


Saturday, June 19, 2010

La òu je t'emmènerai


Ở đây tất cả đều tủn mủn
chỉ có nỗi nhớ là mênh mông

bungalow












Sunday, June 13, 2010

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa



dragon butterfly - Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.

Riêng lòng anh anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

Friday, June 11, 2010

Nhảm 3 (thì p)

Hôm nay gặp 2 vụ này

1. "đã đưa tiền rồi, không cần nói CÁM ƠN"!!

Đấy là lúc mình lấy lại xe và trả tiền gửi xe, thì cậu em trông xe bảo mình thế. Thế thì cuối cùng là có cần nói CẢM ƠN không nhỉ?

Đồng ý là tiền trao, cháo múc. Nhưng mà từ câu này hẳn là có thể suy ra: bình thường ít người nói cảm ơn em í, nên hôm nay em í mới cần dặn mình thế, chứ nếu ai cũng nói thì em í chả cần nhọc công mở mồm ra nói với mình làm gì.

Hôm rồi có thấy ai đó nói là người VN mình ít nói lời cảm ơn. Hình như thế thật. "Nhã" quá người ta lại lườm! Và hôm nay lại thêm 1 minh chứng. Nhưng nếu mình cũng thấy lạ là người ta tiết kiệm lời cảm ơn, nhưng mà lại quá hào phóng lời tục tĩu. Cũng chẳng biết người xưa nói hay nói đẹp với nhau thế nào mới được gọi là người "Tràng An", nhưng mà bây giờ già trẻ lớn bé ra đường chửi nhau như ngoé, nhẹ thì "điên à" (câu này hình như thậm chí còn không là 1 câu chửi nữa), nặng thì chắc cụ Nguyễn Công Hoan cũng phải phải gọi là cụ tổ!!!

2. SMILE SMILE SMILE UP YOUR LIFE!!!!!!

Tại sao nói vậy? Bởi vì hôm nay thằng bé bồi bàn rất toe toét! Nhìn thấy nó cười, mình cũng vui theo! Và mình thấy ấm áp. Không phải là nụ cười để chờ đợi những đồng tiền boa, mà là cái gì đó tuyệt vời hơn nhiều. Vì mình là khách quen? Có lẽ vậy. Không, hẳn là không phải là như vậy..

Nhưng ý mình muốn nói ở đây là: bạn có nhớ lần cuối bạn nhìn thấy nụ cười tươi thật tươi, vui thật vui của một NGƯỜI LỚN chưa? Thế đấy. Tại sao khi người ta về già người ta lại càng cáu bẳn và khó khăn để cười, để rộng lượng và chấp nhận người khác nữa?