Saturday, May 29, 2010

nhân đọc Vô tri - Milan Kundera

Đã đọc xong quyển này, tạm thời xoá cơn khát văn hoá khé hết cả cổ :>)

Nhìn chung là ngày một mê mẩn bác này hơn. Rất là tiếc bởi vì trước đây không chịu lớn nhanh hơn để có thể đọc mấy quyển của bác này trước đây đã được xuất bản tại Việt Nam. Bây giờ thì tìm không ra quyển nào ngoài 2 quyển gần đây được Cao Việt Dũng dịch x-(

Không ngạc nhiên mấy vì tri thức Việt rất thích bác này. Nhưng vấn đề là, sao mình thấy fan thì nhiều mà sao chẳng thấy mấy ai học viết theo style này. Tức là, những tác gia như vậy thì bao giờ cũng dẫn theo 1 trào lưu, như Balzac, Flaubert chả hạn.. Chắc là mình chưa biết (cái này Google được, nhưng bạn nào biết nói mình nghe thì mình vẫn vô cùng cảm tạ:D), hoặc mình nên take time, kiểu gì chả biết :D


Hẳn là nếu như ở nước ngoài, mình có thể chạy ra mấy bookstore khoắng sạch sách của bác này về. Mà cũng không hiểu cơ chế phát hành sách ở đây thế nào, mà sách cứ sau 1 thời gian thì biến mất dạng. Những quyển classic thì không phải lúc nào cũng có thể với tay là có, mà nhiều khi tìm hụt hơi cũng không thấy đâu. Thế mới ác!!!! Hay là HN đất chật người đông, các hiệu sách không có chỗ chưá cho những quyển mới ra lò nên hoàn trả lại cho nhà xuất bản??


Cách đây mấy tháng đọc được là các library ở Anh do người đọc đến ngày 1 ít đi, cũng không lại được với ebook nữa, nên đã hàng loạt nới thêm giờ mở cửa, gia tăng các dịch vụ tiện ích đi kèm trong thư viện. Không hiểu các bác nhà mình bao giờ mới thế đây? (để mình còn tới đó giăng mùng đọc Kun :)) )

Friday, May 28, 2010

Còn lại là im lặng

Có phải khi người ta già đi thì một điều tất yếu là người ta sẽ nói ít đi??




Đây sẽ là một điều tốt? Hẳn nhiên còn phải xem xét đó là vì người ta sẽ dành thời gian để lắng nghe nhiều hơn hay để lơ đi nhiều hơn..







Mình lười y chang Nobita rồi. Đến nói mà còn lười nữa!!!!

Sunday, May 23, 2010

Jump


"When you ask a person to jump, his attention is mostly directed toward the act of jumping, and the mask falls, so that the real person appears."



Audrey Hepburn


Ballet on Beach


Dean Martin & Jerry Lewis


Philippe Halsman & Marilyn Monroe

Duke & Duchess of Windsor




(Found in Sheleftonamonday)

Sunday, May 16, 2010

Hè hè khè khè

Nóng phát gớm. Sáng tắm. Trưa tắm. Chiều tắm. Tối tắm. Đêm tắm. Thế mà vẫn nóng!!!! Không chừng 2012 đại họa trái đất thật chứ chẳng chơi!!

Năm ngoái giờ này đã nóng thế này chưa í nhỉ. Chẳng nhớ nữa. Nói chung là kí ức về các mùa nóng ngày xưa rất chi là mơ hồ. Càng lớn thì càng thấy nóng. Không biết có thật là trái đất nóng lên thật 1-2oC/10 năm (thì phải), hay là do đọc báo chí nhiều quá nên sự ám ảnh cái nóng càng thêm hiện hữu, hay là bản thân người mình lúc nào tâm cũng k tĩnh muốn phát hỏa không biết :D


6732

Ngày bé, dù là giữa hè, mình vẫn nhớ là toàn chốn mợ ra sân trường chơi. Ngoài những bài toán mợ giao, (mợ mình dậy Toán, trc khi ra khỏi nhà thì giao 1 đống bài cho mình làm), mình còn lôi sách ra làm thêm nữa (hồi đấy sao mà chăm quá xá vậy nè!!!). Ối, mà mình chả thấy nóng gì sất, mình ngồi phía dưới sân khấu, phía trên là một cây phượng tán to thật là to, che hết cả cái sân khấu, giải toán chán rồi thì là tập gấp hoa phượng. Nói chung là mấy thứ khéo tay hay làm này mình cũng chẳng biết gì mấy, chỉ thấy bạn bè làm thì lúc đấy, có một mình chẳng biết làm gì, đành lôi ra loay hoay cho biết vậy. Xác hoa phượng đầy xung quanh mình, chỉ với tay là có. Và rồi là ve nữa, kêu oang oác cả sân trường. Trường thì rộng lắm, chẳng thấy gờ tường đâu, thế mà vẫn thấy thích, chơi hoài k chán, hè ơi là hè.


Giờ thì sợ mùa hè lắm rồi. Chỗ nào không có máy lạnh là giải tán luôn. Phượng ở HN này cũng không nhiều nữa. Lâu rồi không gặp cây nào. Bằng lăng giờ cũng nhiều hơn xưa, chắc b h là Điểm bùng phát của những cây bằng lăng HN :)) Có thể thấy bằng lăng ở bất cứ đâu: dọc đường nhà tới cơ quan, bờ hồ, gần vườn hoa Lý Tự Trọng, sân trường Mỹ thuật.... Chắc Hà Nội sắp đổi tên thành thành phố Bằng Lăng quá. Bằng lăng cũng thật đẹp, đẹp ngay cả khi rơi xuống, mình nghĩ là nó không chóng hỏng như phượng khi rơi xuống, trông nó vẫn đẹp, vẫn mơn mởn (hay đó chỉ là cảm giác?). Nói chung, mình chẳng thấy thích mấy khi cứ phải đè bánh xe lên xác bằng lăng tí nào. Giờ có lẽ chỉ còn mỗi tiếng ve là như cũ. Mình cũng quen dần với tiếng ve như dân HN quen dần với tiếng ồn xe cộ, nên chả cảm giác j. Hnay Thỏ già kêu sao ve nhà mày kêu điếc tai vậy nè, mới để í hehehe


Mùa hè thì làm gì nhỉ? Thèm đi bơi quá, nhưng lại sợ bẩn, ối giời. Giá HN là Đà Nẵng, hc Nha Trang, thế có phải tốt không. Với cả đừng có mà cúp điện, chết con nhà em!

Tuesday, May 11, 2010

Điều Ba không muốn nghe từ Con Gái

Con yêu dấu…

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”

Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…
Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.

Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu.’,

Ba yêu dấu..

Con hứa…

Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con

Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin

Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con

Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên

Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua

Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.

Một người bình thường đủ để nhấc Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.

Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…

Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…

“Em không thể sống nếu thiếu anh”

Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói

Người ta cười, cho lời Con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba


sưu tầm - blog BMM

Friday, May 7, 2010

^o^






Go girl, seek happy nights to happy days.” ~William Shakespeare






From Alicia











Thursday, May 6, 2010

Nản


Nản cái sự nghiệp ngồi không, ăn không ngồi rồi, tứ chi cũng chả vì thế mà phát triển được trừ vài tảng mỡ mỗi ngày một tăng thêm ở cái bụng phèo.


Nản cái điều thấy cái gì cũng nhạt toèn toẹt, cứ vào rồi ra, nước đổ lá khoai trồng mãi không nổi. Giá mà cái việc tích lũy nó dễ như việc quên đi.


Nản cái tôi con NGƯỜI của mình, cứ tưởng đọc nhiều sống tốt, suy cho cùng thì cũng chẳng bằng ai, vẫn cứ chen nhau mà sống.