Thursday, November 26, 2009

Người tình của Brecht


"Những thành phố

Phía dưới là những máng nước
Bên trong chẳng có gì, phía trên là khói.
Chúng tôi đã sống ở đấy. Chẳng có gì vui thú.
Chúng tôi nhanh chóng rời bỏ nơi ấy. Và chầm chậm các thành phố cũng ra đi."

-Bertolt Bretch-


----------------------------------

Hôm nay thấy trên Bookaholic có đưa bìa quyển này như thế này. Nhưng mình thích bìa như in tại VN hơn (chắc cũng là cóp ở đâu đó về, thay mỗi tên sách bằng tiếng Việt).
Theo như trong truyện thì nàng hơi gầy, xanh xao, nhưng toát lên vẻ quyến rũ kì lạ. Còn người phụ nữ trên bìa kia thì nét quyến rũ quá ư là hiển hiện, và cũng không cảm thấy nó nét kín đáo của nhân vật chính.

Lâu rồi mới đọc 1 quyển Goncourt hay đến thế. Hay ít nhất là nó thuộc dạng truyện mà mình thích. Mặc dù thiên hạ ca ngợi những nét văn của phần sau, khi nàng ở Tây Đức, nhưng mình lại thích phần nàng ở Đông Đức hơn. Cái cách viết của nhà văn có gì đó kiệm lời, u ám, buồn, và xa cách, không thể chạm vào được. Trừ những đoạn tả về giấc mộng Hy Lạp, hay những bờ biển lấp lánh tuyệt đẹp mà nàng dành nhiều thời gian một mình, luôn có gì đó nặng chĩu như bầu không khí Đông Berlin. Cả những đoạn khi nàng và Hans gặp nhau, mặc dù rất ít, nhưng quá sức để có thể phô bày, để rồi mãi mãi nó chìm vào im lặng, nâng niu trong sâu thẳm quá khứ mỗi khi nhớ về.

Thursday, November 19, 2009

Nhảm

Tôi đã luôn luôn không hiểu tại sao phụ nữ lại là những người có nhu cầu được chia sẻ nhiều đến thế..
Bất kể người Đông, Tây, Nam, Bắc, bất kì xuân-hạ-thu-đông, những tiếng vọng đó luôn văng vẳng đâu đó, lơ lửng giữa những tầng không, hiện hữu trong từng quán ca phê, thánh thót ngay cả từng câu chữ đâu đây..

Người ta thường hay nhắc đến nỗi cô đơn của những người đàn ông, của những tham vọng, của những khát vọng to lớn mà chẳng người phụ nữ nào hiểu được..
Và với sự so sánh như vậy, những sự cô đơn của người phụ nữ thật tỏn mỏn với những điều tầm thường và nhỏ nhặt..

Nhưng liệu rằng có thể cân đong đo đếm được như thế nào thì nhiều hơn không? Có lẽ là không..
Tôi đồ rằng sự sẻ chia public ấy chẳng khác với việc xộc vào nhà vệ sinh nhẩy nhót gào thét tưng bừng rồi giật nước xả xối là bao.. Chỉ khác chăng là một cái không có thính giả, một cái thì - ít ra - vẫn có cơ may là giữa thinh không, bỗng bất ngờ có ai đó lắng nghe..

Xét ở khía cạnh này thì có khi đức tính rộng lượng, nhân từ, và thậm chí xuẩn ngốc của phụ nữ cũng từ đặc điểm này mà ra.. Những trái tim bao la rộng lớn có khả năng ôm vào trong mình xiết bao điều chỉ-phụ-nữ-mới-làm-nổi, cũng có thể là phần nào bởi họ có thể chấp nhận được từ những điều nhỏ nhặt nhất..



Hazzzz


Nhảm!!!
(Sau khi đọc bài này)



"Chỉ vì một câu hát

mà máu nhuộm đỏ sự cô đơn

chỉ vì một giấc mộng

mà ném đi cả giang sơn

chỉ vì một tấm lòng

yêu đến phân ly mới tương ngộ

Chỉ vì một giọt nước mắt

mà lẫn lộn ân thù

Ta dùng tất cả tình yêu để báo đáp

Nhưng chàng vẫn không trở lại

Năm tháng vẫn chia lìa đôi ngã

vĩnh viễn không gặp gió mưa

vĩnh viễn không gặp gió mưa"

Sunday, November 15, 2009

the Greatest - Cat Power

on my own
Ai có thể nói Điều tuyệt vời nhất nằm ở đâu?
Quá khứ hay thực tại?

Chẳng phải những cái thực tại mới là cái gần gũi nhất, chân thực nhất, và có thể nắm giữ nhất?

Hay nhờ lăng kính kí ức, chính quá khứ mới là những điều lung linh nhất, đáng giữ gìn hơn cả, thắp sáng cho những quyết định của hiện tại, và những điều còn chờ đợi ở tương lai..

Once I wanted to be the greatest
No wind or waterfall could STALL me
And then came the rush of the flood
The stars at night turned DEEP to dust

Melt me down
into big black armour
Leave no trace
Of grace
Just in your honor
Lower me down
TO CULPRIT SOUTH
Make 'EM WASH A SPACE IN TOWN
FOR THE LEAD
AND THE DREGS OF MY BED
I'VE BEEN SLEEPING
Lower me down
PIN ME IN
Secure the grounds
For the later parade

Once I wanted to be the greatest
Two fists of solid rock
with brains that could explain
Any feeling
Lower me down
PIN ME IN
Secure the grounds
FOR THE LEAD
AND THE DREGS OF MY BED
I'VE BEEN SLEEPING
For the later parade

Once I wanted to be the greatest
No wind or water fall could STALL me
And then came the rush of the flood
The stars at night turned DEEP to dust





Wednesday, November 11, 2009

Nam tước trên cây - Italo Calvino

Ngày bé thường hay thích trèo lên cây ổi, cây nhãn sau nhà, nhất là khi bị bố mẹ dọa đánh. Cứ trèo lên đó, và đung đưa chân, kệ bố mẹ gào thét dậm chân bịch bịch ở dưới, cho tới tận khi bị muỗi đốt nhiều quá không chịu nổi nữa mới thèm trèo xuống..


Thế nên khi nhìn thấy tiêu đề "Nam tước trên cây", lại là sống cả đời, mà lại là Nam tước, mình không thích lắm, có thể một phần là ghen tị, hai là không thể nghĩ ra một cái gì phi lý hơn việc một chàng Nam tước lại quyết định sống trên đó.. Có thể nó sẽ lại là một cổ tích kiểu một công chúa xinh đẹp chớp chớp mắt vài cái thế là ở đâu trên cây vù xuống một chàng quý tộc thơm trộm 1 cái, và hai anh chị sống trăm năm hạnh phúc. May quá chứ, câu chuyện không nhạt toẹt kiểu đó:D

Nhưng mà thực sự là, đây là một câu chuyện vô cùng đẹp, đẹp như thể một câu chuyện thần tiên. Xứ sở Bóng Râm - có thể đã, hoặc chưa bao giờ từng tồn tại bên bờ Liguria, nhưng chắc chắn nó đã đủ đẹp để khơi gợi nên ở nhà văn một khung cảnh đầy chất thơ và trữ tình như thế.. Không phải là những đồng cỏ mênh mông rộng trải ngút ngàn tầm mắt như trong Green Fields bên xứ sở Sương mù, mà đó là những rừng đồi cây sồi xanh, nhựa ruồi, rồi thông, dẻ, hay ô liu hướng thẳng ra bờ Vịnh, mọc lên chi chít, tạo thành vòm mái xanh tươi che chắn, nuôi dưỡng người dân ở đây, đặc biệt đó là chàng công tước.



Một ông bố luôn khép kín, khư khư những suy nghĩ về quyền lợi và bổng lộc, những mâu thuẫn với các tu sĩ dòng Tên, cộng với một người mẹ từ suy nghĩ tới hành động đều bị ảnh hưởng bởi những tháng ngày hành quân ròng rã hồi bé, một bà chị với đầy các ý tưởng quái đản bò lổm ngổm trong đầu, giữa một xã hội lúc này đã bắt đầu bộc lộ những phát tiết của buổi giao thời, có lẽ chính vì vậy nên một bữa ăn ốc sên chỉ là thêm cho một giọt nữa cho một ly nước đã đầy, đủ để chàng Công tước tự quyết định cho mình một tương lai, một lẽ sống, chỉ của cậu, của riêng mình cậu mà thôi. Một cuộc sống đầy phiêu lưu và thú vị, một cuộc sống không hề xa cách mọi người, mà nhờ có ở cao hơn, anh đã là một trong những người tiên phong, cấp tiến nhất đương thời.

Giọng văn hết sức trong sáng, uyển chuyển và điêu luyện, dường như có thể cảm nhận cả độ nhún, của những bước nhẩy từ cành này sang càng khác của nhân vật chính. :)

Friday, November 6, 2009

We're all alone



Close the window - calm the light
and it will be alright
no need to bother now
let it out, let it all begin
Owe it to the wind..