Monday, August 17, 2009

Gone


sunset

where r u going, my little crazy thing?





Sunday, August 16, 2009

Cuộc đời của Pi

Không thể nghĩ ra là có đứa nào đọc truyện lại giống mình :))

Đọc đến trang 300 trang của "Cuộc đời của Pi" mới biết book cover nó là cái gì!

Cứ đinh ninh là người ta vẽ 1 chiếc lá vàng, gần kề nó là cành xương xẩu sao đó, rồi chung quanh chắc mẩm là các chiếc lá xanh rơi rớt, lả tả; kiểu kiểu như mình tưởng tượng ra chiếc lá cuối cùng... :))




Cơ nhưng mà thực sự là quyển này quá xứng đáng với những gì nó được khen ngợi, nhan nhản ở các bìa 1-5-6 chả hết :d Với tất cả những trí tưởng tượng phong phú, lối văn kể chuyện đầy hài hước, và ma thuật đó, mình nghĩ chắc là còn lâu lắm mới có câu chuyện phiêu lưu đầy hấp dẫn như thế này.


Không biết chuyện này có kém bình luận đi không, nếu như câu chuyện này không có yếu tố tôn giáo? Tôn giáo được nhắc đến không hoàn toàn như là một nguồn cứu rỗi, mà là một người bạn đồng hành sát cánh giống như chú hổ Bengal, cũng không phải là lý tưởng để lấy ra tôn thờ.. Pi có cảm ơn thượng đế nữa không nếu như k có chú hổ làm bạn đồng hành, hay chuẩn bị chết giữa biển khơi.. Chỉ thi thoảng trong những trang sau của tác phẩm ta mới bắt gặp Pi nói cảm ơn thượng đế, và ta đồ rằng từ Thượng Đế này có khi cũng giống với cách chúng ta (những nguời theo đạo ông bà) gọi trời khi có điều gì đó để kêu cứu. Hơn ai hết, Pi hiểu rằng chính lý trí mới là cái quyết định cuộc sống mình: kiếm thức ăn, áo mặc, chốn nương thân... Chắc hẳn điều này chẳng có gì là lạ với những người vô đạo, nhưng lại là có vấn đề với người đa giáo, đặc biệt là chỉ theo 1 tôn giáo, có lẽ ngay cả với con người của Pi trước khi rơi xuống biển khơi. Thật là báng bổ!

Dù sao thì theo quan điểm của mình, "Cuộc đời của Pi" tiếp cận với đạo giáo, hay chính xác là với Thượng Đế (nói chung) gần gũi và thân thiết với cuộc sống hơn nhiều so với "Đối thoại với thượng đế"..

Tuesday, August 11, 2009

"Do you like... pineapple?"

"Do you like... pineapple?"

Đây là quote of the day của Film Critic ngày hôm nay. Nhưng mình không thấy ai viết gì về nó cả. Với tiêu chí nào mà mọi ng chọn nó làm quote of the day, và cũng không thấy ai trong phần comment nói gì thêm về nó. Chỉ vote Like, like và like..

Đây là câu hỏi của anh cảnh sát 223, nhân vật nam diễn viên chính trong phần 1 của Chungking Express. Phải nói rằng theo ý kiến của mình thì phần một này mờ nhạt hơn phần hai rất nhiều, cả về nội dung cũng như các yếu tố nghệ thuật: cách quay, bối cảnh, diễn xuất của các diễn viên.. Nhưng điều đó không có nghĩa là phần một thiếu sức ám ảnh của nó.

Câu này là một trong những điều đó. Mặc dù ta không thấy nhiều lời thoại trong các film của Vương Gia Vệ (chủ yếu là âm nhạc), nhưng những lời thoại này có trong mình tất cả các sức nặng của nó:
"Do you like.. pineapple?"

Câu này được 223 nêu ra sau khi người yêu May của anh bỏ anh ra đi. Và anh đã quyết định sẽ ăn liên tục các hộp pineapple mà hết hạn vào ngày 1/5, 1 tháng sau thời điểm 2 người chia tay. Nếu cô vẫn không quay lại, anh sẽ move on..
Thế nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Vùng vẫy trong cô đơn và tuyệt vọng, anh càng cố gắng liên lạc với May thì càng hiểu ra rằng anh chẳng có cách nào kéo cô trở về được nữa.. Những cú điện thoại không ai trả lời, những cuộc hẹn gặp không ai muốn tới.. Có thể nói rằng 223 đã rơi vào hố thẳm sâu nhất trong cái bất hạnh của một con người: không có ai để đi cùng.

"Do you like.. pineapple?"
Nếu có thể so sánh, thì mình nghĩ rằng 223 thậm chí còn cô đơn hơn cả 663 ở phần 2 bởi vì, anh 663 khi được hỏi tới điều gì mà anh thích, dù rằng không công khai, cũng không ồn ào, nhưng ít nhất anh còn mạnh dạn thổ lộ: "Chef salad":

You like loud music?
yes, the louder the better. Then I dont have to think
So you dont like to think? What do you like?
Never thought about that. I'll tell when I've found out myself.
How about you? What do you like?
Chelf salad.


Còn 223 thì không, trong câu hỏi ấy, có đầy đủ tất cả những sự ngập ngừng của một người mất đi khả năng chia sẻ những điều riêng tư..
"Do you like.. pineapple?"

Ngay cả qua cách quay của VGV cũng có thể thấy 663 xuất hiện không phải chỉ im lìm trong bóng tối, mà anh bước dần ra ánh sáng, bước dần vào ước mơ California của Faye.



Có lẽ cũng bởi vì như vậy, nên câu hỏi "Is there anything in this world that wont expire?" là do 223 hỏi chứ không phải 663...






So, do you like.. pineapple?






P/s: chỉ viết theo cảm nhận, và trí nhớ từ lần xem đầu tiên cách đây 2 năm và cũng là duy nhất cho tới bây giờ, nên rất có thể là sai sót đâu đó. Sẽ tính sau


Saturday, August 8, 2009

autumn leaves - Eva Cassidy

The falling leaves drift by my window
The falling leaves of red and gold
I see your lips, the summer kisses
The sunburned hands I used to hold

Since you went away the days grow long
And soon I'll hear old winter's song
But I miss you most of all, my darling
When autumn leaves start to fall


Since you went away the days grow long
And soon I'll hear old winter's song
But I miss you most of all, my darling
When autumn leaves start to fall

I miss you most of all, my darling
When autumn leaves start to fall



Những chiếc lá rụng lọt qua khung cửa sổ
Những chiếc lá có mầu đỏ, mầu vàng
Em thấy đôi môi anh, nụ hôn mùa hè
Đôi bàn tay cháy nắng em đã từng nắm giữ


Ngày tháng dài hơn từ khi anh ra đi
Và nhanh chóng, em sẽ nghe bài ca mùa đông cũ
Nhưng anh thân yêu, em nhớ anh hơn hết
Khi lá mùa thu bắt đầu rơi..


Ngày tháng dài hơn từ khi anh ra đi
Và nhanh chóng, em sẽ nghe bài ca mùa đông cũ
Nhưng anh thân yêu, em nhớ anh hơn hết
Khi lá mùa thu bắt đầu rơi..




Em nhớ anh hơn hơn hết, anh thân yêu
Khi lá mùa thu bắt đầu rơi....


Wednesday, August 5, 2009



Em ơi ! em đừng hát
Những tiếng hát Gruzi
Vị chua cay nhắc lại
Một bờ bên kia, một đời bên kia.


Nghe giọng em ta nhớ
Một đêm trên cánh đồng
Dưới ánh trăng trong
Một người con gái xa xăm đau khổ.


Cái bóng ấy đáng thương và bất hạnh
Mỗi lần thấy em ta quên đi
Nhưng khi nghe thấy tiếng em hát
Hình ảnh kia lại hiện về.


Em ơi ! em đừng hát
Những tiếng hát Gruzi
Vị chua cay nhắc lại
Một bờ bên kia, một đời bên kia.


1828

Tế Hanh dịch (Pushkin)





file âm thanh

Sunday, August 2, 2009

Người ta thường gửi gắm gì vào những giấc mơ?
Nhứng hy vọng, những điều ước, những dự tính, suy nghĩ thầm kín, những ý tưởng điên rồ, những điều vụ vặt không tưởng?

Tất cả những điều này nói lên điều gì?

Khoa học của những giấc mơ đã thành công chưa?



Vậy
Điều gì nếu như mơ thấy sự thật?
Những sự thật bỗng chốc mở ra toang hoác.
Thành thật như tất cả những gì vốn có.
Mạnh mẽ hơn cả lý trí.
Thuyết phục hơn cả tài hùng biện.



Còn điều gì để mà giải mã?


Used for Cooking
pic: Yoshiko


Có lẽ nó không còn được gọi là giấc mơ. Có lẽ nó là mộng du.
Hoặc cũng có thể là chưa bao giờ chìm vào giấc ngủ.




Nhưng ít nhất cũng đã có 1 thông điệp: chẳng còn điều gì để mà bám víu.










untitled

Dường như vừa mới có một cơn mưa đi qua đây.. bóng chiếc rèm cửa nổi bật trên cái nền màn đêm huyền đen mượt mà lay phần phật trong gió, chèn ngược chiều vào tiếng quạt thổi. Vẫn như còn nghe tiếng tí tách đâu đó.. nhưng không thể xác định được nó đến từ đâu.. từ những chiếc lá? từ mái nhà bên cạnh?..





Ánh sáng bắt đầu nhòe phía ngoài sân thì phải.. một mầu trắng bàng bạc nằm giữa tấm rèm.. Ở phía xa xa, có thể mờ nhìn thấy đồng hồ chỉ gần 5h sáng.. Tiếng tí tách vẫn đang đua nhau, và bồm bộp trong ấm nước tối qua để quên trên bậu cửa sổ..Ước chừng vận tốc nhé, 300k/h à... à không, có lẽ chỉ 200k/h thôi.. Mấy giọt nước ấy, lại tiếp tục xô nhau trong cái không gian hẹp ấy của chúng..





Ánh sáng ngoài trời không còn chen lấn nhau trên nửa tấm rèm để mở mà chiếu thẳng qua chiếc rèm còn lại. Cả căn phòng sáng lòa.. Chiếc bình hoa bạch yến lẫn vào đó, lẫn vào cả khung cửa sổ mầu xanh lá cây nhạt nhòa.. Không còn có thể nghe thấy gì nữa. Không tíc tắc. Không ro ro tiếng quạt chạy. Chiếc ti vi cũng im lìm. Nó đã im lìm bao lâu rồi? 1 ngày. 1 tháng. 1 năm.




1000 năm.