Saturday, June 27, 2009

có đôi khi..


Có những khi, nghĩ đã mất thói quen đợi ai đó ở quán quen. Và một ngày, không hiểu nổi tại sao mình lại có mặt ở đấy, và lóc cóc đi về..

Có đôi khi thổn thức vì một dòng status, của cái nhấp nhô của dòng thông báo in out. Thử thách nhau, phập phù như một lần lên xuống của một dòng nhắn.
Có đôi khi đời luẩn quẩn như những ngọn triều dâng..

Có những khi chờ đợi cái sáng lóe của màn hình điện thoại … Có đôi khi tự hỏi liệu chăng có hiện hữu thật sự 1 cái gọi là giác qian thứ 6… và không cần đợi đến lần rung thứ 2.. Không muốn cả lock keyboard.. ><(Pls say no to profile: Loud)

Không hiểu ai sáng tạo ra cái từ “chờ đợi”, nhưng quả thật mình cảm thấy nó mang trong mình hết tất cả những sức nặng của cái ý nghĩa kinh khủng ấy. Hai thanh bằng, và mặc dù không kết thúc bằng một âm tắc, nhưng lại có dấu nặng, độ cao rơi tự do 3-2-1, lọt thỏm.. Như có điều gì rơi tuột vào, mắc kẹt, chết đứng nơi lồng ngực..




Có đôi khi mùa đông tràn về vì đâu đó mùa hè đang tỏa rạng lấp lánh.




Có đôi khi nỗi buồn đi qua giống 1 phát kiến cắn. Đôi khi dài dẳng, đeo đẳng, rờn rợn như kiến bò..

Có đôi khi nỗi đau đi qua như một bài điếu văn mầu đỏ. Được kết thúc bởi mầu đen.


Thursday, June 25, 2009

Springtime




Cơm áo gạo tiền – Uớc mơ, câu chuyện muôn thưở. Phiên bản Đời Thừa ra đời năm 2004 này không ước vọng cao sang như thầy giáo Thứ, cũng không tài năng thiên bẩm như August Rush. Suy cho cùng thì cũng chẳng biết thế nào là thần đồng, khi mà cái từ này đang bị sử dụng nhan nhản, mà gần gũi hơn, mặt đất hơn kể về thầy giáo/ nghệ sĩ trumpet Lee trên con đường quyết tâm theo đuổi sự nghiệp âm nhạc của mình.

Nhưng đây không chỉ là tác phẩm thuần túy về nghệ thuật và giáo dục, mà còn hơn thế nữa, đây là một bộ film về những mối quan hệ trong gia đình. Đặc biệt xúc động là lúc thầy giáo Lee hỏi mẹ mình ước mơ của bà là gì. Bà nói rằng hồi bà trẻ, bà thích viết lách và âm nhạc. Và cô giáo bà khuyên bà nên theo đuổi sự nghiệp đó. Thế rồi bà lập gia đình, và ước mơ của bà là có một gia đình hạnh phúc. Và khi Lee theo ngành âm nhạc, bà nghĩ rằng vậy là một trong các giấc mơ của bà đã thành hiện thực. Ôi giấc mơ của một người đàn bà! Người đàn bà vĩ đại!


Một bộ film nhẹ nhàng mà cảm động. Nhạc trong film cũng ổn, nhưng hay nhất có lẽ là bài Jae thổi lúc ở bên biển, mặc dù theo mình thì không phù hợp lửa tuổi của em bé lắm. Dù sao cũng rất tuyệt! Nhưng mà mình không thích anh nhân vật chính béo thế, giá mà anh í gầy đi thì tốt. Mình cứ tưởng tượng mấy người làm conductor phải gầy xác xơ như Lão Hà Tiện í, thế là mấy lúc đến đoạn cao trào thì người cũng phải run lên bần bật theo cái que í :d.


Monday, June 22, 2009

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến





Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! Dù đau xót một lần thôi.

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa?

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào – nếu chán – gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi…

- Hoàng Nhuận Cầm -

Saturday, June 20, 2009

Ngày nắng không gió




rau muong bien,sea,Quang Binh,Vietnam,travel


Mấy ngày hôm nay HN nắng quá, nóng quá đi thôi.. Nghe bảo nhờ cơn bão số 2 j j đó nên hết tuần này sẽ mát, ấy thế mà chỉ còn 11h nữa là hết tuần, và mình thì ngồi ở đây, 1 chân thò qua cái cửa sổ, giơ thử ra cho trời nướng, 1 chân kia chĩa lên hướng máy lạnh mát lạnh, hé. Các bác nhà đài thì bảo nhiệt độ sẽ là 35, nhưng các bác nhà báo viết đã lên đến 41oC rồi.. Thây kệ cho các bác cãi nhau, mình phải đi cất cái chân, đóng cái cửa lại để hưởng niềm sung sướng của công nghệ Toshiba cái đã.

Không thể nào hiểu nổi là tại sao người miền Trung có thể sống quanh năm với cái nóng nước sôi lửa bỏng như thế. Nhớ vào tầm này năm ngoái mình đang ở Quảng Bình, nóng rẫy, và việc duy nhất mình làm là ngồi lì trong phòng tắm suốt ngày và đọc truyện, đến giờ cơm thì đành loẹt quẹt dép đi xuống nhà ăn, rồi lên lại chui vào phòng tắm tiếp. Có hôm thử ra khỏi phòng, ngồi ngoài biển vào chiều muộn, chân dẫm trên cát vẫn muốn phát bỏng, giống như những chiếc yên xe được phơi ngoài nắng suốt cả ban chiều.. Và niềm vui thú với biển và cát chỉ có thể đến sau 1am tĩnh mịch, hay lúc 5am, khi bầu trời bắt đầu chia thành các vệt, khoanh vùng hồng tía, mỡ gà, xanh thẫm, trắng, và liên tục, không ngừng nghỉ, chúng biến động và giao thoa lẫn nhau, chẳng chốc đã thấy đỏ lóe cả vùng trời...


Trong cuốn Thư Hà Nội lần trước, có thấy nhắc đến sự ảnh hưởng của miền khí hậu đến hoạt động của con người (trong tác phẩm có nhắc đến các nhà văn, họa sĩ, nhưng chẳng nhớ tên những ai nữa rồi), và gần như bây giờ mình mới có thể kiểm chứng. Không thể làm được cái gì ra hồn với cái thời tiết như thế này, không thể tập trung và người luôn luôn mỏi mệt như người thiếu Fe trong máu.. Ước ao một chút gió chuyển mình, mang theo hơi thở ngai ngái, nồng nồng chuyển mình của đất, mang theo những lọn tóc bay bay và những đám cỏ may rập rờn..

Những ngày tháng sáu, bước chân lang thang chỉ gây thêm những cáu bẳn khó kiềm chế, và sức chịu đựng cho một cộng đồng tạp nham nhở như một bức tranh vẽ dở đã trở nên quá sức. Quá xa xỉ để mơ tưởng đến bước chân trần trên những đồi cỏ xanh và hít hà cái trong lành mát lạnh của chiều tà..


Chỉ muốn được về nhà.. và yên ổn..




the Duchess



Film dựa trên cuộc đời làm chính trị cũng như đời tư của Dutchess of Devonshire, London, là vào thời kì thịnh vượng của thời Gorgian, và cũng là khi chính trị thay đổi, người ta bắt đầu lên tiếng cho sự tự do giữa người với người, nam - nữ..

Film này thời trang rất ác liệt, hợp người, hợp cảnh, hợp cả tình luôn, lúc gặp lại Grey í, chắc cũng đồng thời là vì Georgiana lúc đó là fashion icon nên việc ăn mặc ăn vào máu luôn.


Film này là film đầu tiên của cô KK này làm cho mình không thấy ghét, đặc biệt là sau cú sốc phản cảm trong film "Pride and Prejudice". Hehe, mặc dù trông vẫn kiêu sa như mọi khi, nhưng film này đồng thời KK lại thể hiện rất tốt sự vị tha, dịu dàng, nữ tính của một người phụ nữ tuyệt vời này ^.^


Xem film này thấy thương ghê gớm, hày hày người phụ nữ trong xã hội cũ.. Chung quy là dù sao, những ng phụ nữ vẫn luôn là ng phải chịu thiệt thòi hơn, khi chẳng có tiếng nói gì đối với các affairs của chồng, không được đuổi tình địch ra khỏi nhà, khi không có quyền gì cả chừng nào chưa sinh ra được một thằng con trai, thậm chí để giữ được người yêu mình cũng không nốt, khi mình vừa sinh cho nó 1 đứa con xong thì nó engage mất, làm cho mình ghét luôn nhân vật Grey (sau này trở thành thủ tướng Anh) sao mà bạc bẽo.. Cuối cùng vẫn phải sống cảnh chồng chung, eeeekkkk, thương quá, nhưng mà chẳng biết làm sao, Elizabeth có trong mình tất cả sự phức tạp, trải nghiệm của ng phụ nữ. (Rốt cục một câu: Đời mà!)

Cũng thích cả ông đóng nhân vật Duke. Xem ảnh ông này ngoài đời đầu trọc xấu hoắc, nhưng trong film này và nhận vât Heathcliff Wuthering Heights để tóc dài man dại luôn. Trong film này bác chàng cũng đóng rất tuyệt cú mèo, khi diễn tả sự thay đổi từ một người đàn ông độc đoán, ích kỉ, lăng nhăng sang một người chồng cũng biết cảm thông, yêu vợ. Dù sao thì trong các lí lẽ của bác í, cũng có cái đồng tình với nhận định của bác í: có nhiều kiểu tình yêu. Bác í thì không dream như G và Grey, bác í thực tế.
Buồn quá, bác này được Nominated bao nhiêu với film này, thế mà bị fail hết zzzz


Với cả film này quay cảnh nước Anh tuyệt vời luôn, thế nào là Bath, thế nào là các "green fields" ^.^

Hai tuần



Nghỉ học đã được tròn 2 tuần...

2 tuần, đủ để hiểu thế nào là cái sự nhàn cư vi bất thiện, để mà tiêu tốn thời gian vào những mối quan hệ xã giao khỉ mẹ, đủ để hiểu là cái sự học để quên đi trách nhiệm nghĩa vụ với gia đình thế nào, và khi quay trở lại cảm thấy bỗng dưng như một người xalạ, với bố mẹ, với anh chị, với chính bản thân mình. Rồi sao? Đánh đổi cái gì lấy cái gì? Đủ để tưởng là mình hay hớm lắm, thực ra vẫn chỉ là một con bé xuẩn ngốc, hời hợt và ngạo mạn không hơn không kém.

2 tuần, và thấy rằng mình ngày càng gần cái deadline phải quyết định công việc hay sự dĩ hòa vi quý. Vẫn đang tiếp tục lần lữa. Nhưng để làm gì.. Vẫn biết là cái gì đúng, cái gì sai, nhưng vấn đề không phải là đúng sai trái phải, mà là lựa chọn... Ranh giới mong manh mà khoảng lặng quá thừa..

2 tuần đủ để hiểu cái tình chị em và sự lấp liếm. Dù sao thì cũng cần quá nhiều sự vị tha và nhiệt tình, còn không, nó trở về con số 0, và ngay cả khi thỏa mãn được 2 điều ấy. Ai biết? Nói chung là không hiểu, mà chắc là không cần hiểu. Đã đến lúc không cần p hiểu, mà là cần chấp nhận. Vôi vữa đầy ra đấy, thích bôi j thì bôi thôi..


2 tuần đủ để hiểu thế nào là vừa đánh mất điều quý giá, và đủ để hiểu là tất cả những điều mình cần là sự dịu dàng. Không thể đương đầu, hoàn toàn quá sức với những mối giằng co, làm sao, làm sao, làm sao.. Không đủ tài để làm những việc ấy. Nhưng ít nhất, hãy còn là những điều tốt đẹp nhất. May mắn vừa đủ để giữ mọi chuyện ở mức vừa đủ, và ít nhất là vẫn đủ để giữ ấm cho một con tim.














rainy days and mondays




Saturday, June 13, 2009

Mất nơi ở






Không chỉ là chuyện làm tuyến đường sắt nối các thành phố, người dân bị đẩy ra khỏi nơi trú ngụ của họ.


Không phải chỉ đơn giản là chuyện đấu trí, thể hiện cái tôi của những người đàn ông.

Không chỉ là chuyện người đàn ông bị vợ bỏ, con gái bỏ đi, có nguy cơ bị tước bỏ chức vị..


Nếu như các bài viết Đoàn Minh Phượng được bao bọc bởi cảm giác của một người xa xứ và cảm thấy lạc lõng trong một thế giới khác, luôn ngoái đầu về một nơi được goi là “quê hương” nhưng chính mình cũng không cảm thấy hết cái gần gũi của cái từ thiêng liêng mà người ta vẫn nói đó, thì tác phẩm này nhắc đến khía cạnh ngược lại: đó là con người ta cảm thấy lạc lõng trên chính mảnh đất, quê hương máu thịt của mình.


Sinh ra trong đất nước có truyền thống tổ chức lễ hội hoa anh đào từ thế kỉ thứ IV, của ngọn núi chóp bị phạt ngang, của nền văn minh lúa nước, của những võ sĩ dũng khí vô song, đại úy Hizen giờ phải đối mặt với những logarite, Pythagore, với những con số vô tỉ không vươn tới sự tuyệt đối, những con chữ không mang trong mình dáng dấp của nước Nhật: Hoàn toàn lạc lối giữa suy nghĩ vừa khinh bỉ, vừa kính trọng pha lẫn tò mò đối với những kẻ “hoang dã” Da Trắng. Và ngược lại, ngay cả những kẻ đi khai hóa, cũng không khỏi cảm thấy bỡ ngỡ và "bị thuần hóa" trước những sự quyến rũ của phương Đông.


Được viết bằng một lối văn chương tuyệt vời, “Mất nơi ở” là câu chuyện vô cùng sâu sắc của sự lựa chọn, đấu tranh tâm tưởng, của sự làm sao có thể thích ứng: tiếp tục là võ sĩ hay trở thành một tướng lĩnh bộ binh, đó là sự giằng co, bức bối không ngừng nghỉ, một sự kiếm tìm lẽ sống của một thành viên đại diện cho một giai cấp đứng đầu, tiên phong và nhưng lại có xung đột quyền lợi sâu sắc nhất đối với nền văn minh phương Tây.


- “Nhưng Antell này, tôi sẽ là gì, cá nhân tôi ấy, còn lại là cái gì nữa trong tôi nếu tôi không đối sánh Viễn Đông với Viễn Tây.

Từ lâu vẫn được chôn chặt trong những góc khuất của tâm hồn tôi, suy nghĩ ấy bất chợt hiện hiện như một định nghĩa, như chính thực chất của cuộc phiêu lưu của tôi và hơn thế nữa, thực chất lý do mà tôi tồn tại, cũng là lý do của cả đất nước tôi, để Tây phương hóa hay không Tây phương hóa”.




Friday, June 12, 2009

Giông




Pic by sb




Sau một tá những ngày nắng nóng ồn ào, thì cơn mưa được mong đợi đã đến theo sau trận mù, và chấm dứt chỉ sau 1h điểm canh.


Mở đầu sẽ là những luồng khí mát tràn về, từng đợt, từng đợt, nhẹ nhàng, lúc đầu cách nhau xa xa, không đủ để làm ng ta cảm thấy mát hơn giữa cái oi nồng đang vây bọc.


Nhưng dần dà, từng chút một, các luồng khí theo nhau về, từng đợt, từng đợt, dồn dập, đâm vào cổ, vào ngực, vào bụng, vào bàn chân.. Người ta không biết là từ phía nào, trước, sau hay hông, hay là từ phía những tia chớp sáng lòe như những thanh kiếm sắc nhọn đâm thủng bầu trời sẫm xịt…


Kéo theo là những bông hoa điệp rụng nối tiếp, nối tiếp, như tạo thành một dải sáng mầu vàng, lấp lánh trong cái tranh tối tranh sáng của bóng đèn đường, của những lùm cây, giống như những con đom đóm lập lòe ẩn hiện, bỗng chốc đã lấp đầy vìa đường rồi từ đó, xâm chiếm cả lòng đường..



Nếu để ý kĩ, bạn sẽ thấy lẫn trong dải vàng đó, còn có những chiếc lá vàng nho nhỏ nữa. Nếu so về sắc đẹp, thì còn lâu những chiếc lá này mới sánh được với các bông hoa điệp nhỏ nhắn, mịn màng kia, nhưng vũ điệu buông lơi của chúng thì có vẻ như hấp dẫn hơn nhiều.. Hai cánh chĩa sang hai bên của cái đài nhỏ, như để lấy thăng bằng.. Và thế là ngay khi rời cành, chúng đưa đẩy cùng với con gió, chấp chới, lững lờ, xoay những vòng ngoạn mục khi với chiếc xe nào đó ngang qua, khiến mình tưởng tượng như những cô gái trong chiếc váy đỏ, xếp tầng, tung những vòng quay ngoạn mục trên không trong các vở ca kịch, để rồi sau đó lại chấp chới, và là là chao qua chao lại, ép sát mặt đất trước khi ngừng lạị.. Điều này bản thân nó với vũ điệu lấy gót chân làm trụ và quay tít trong môn trượt băng nghệ thuật có gì liên quan không nhỉ? Và rồi bỗng chốc, một vài chiếc xe tốc độ cao đi qua, thế là cuộc phiêu lưu của chúng lại được tiếp tục, ngoe nguẩy, say sưa trong điệu Valse giã từ..



Trong khoảnh khắc, bạn không còn cảm thấy cái âm ẩm, dinh dính, ngạt ngào của cái mùa hè nhiệt đới này nữa, hơi thở bạn bỗng chốc nhẹ bẫng, và bạn như nghe thấy tiếng crack cựa mình của những thanh gỗ đang cố gắng thu vào mình từng luồng khí phả lại từ những phiến đá sắc lạnh..



Và mưa ập về…

Sunday, June 7, 2009

Abandoned

purple afternoon


"Life isn't measured in minutes, but in moments."







- Quote from "the curious case of Benjamin Button" -

The Curious Case of Benjamin Button




Không kể hôm nọ xem review trên tivi film Titanic, còn thì đọc "Những cây cầu quận Madinson" cũng là mẹ viết nhật kí, rồi cho con đọc; hay là xem Big Fish về ng cha kể cho con trai nghe về các chiến công hiển hách ngày xưa, nhưng đều dựa trên các yếu tố cổ tích để dựng nên cây chuyện cả.



Dù sao thì, “Benjamin Button” theo mình cũng là một bộ film khá hay, film quay rất chi là đẹp, chưa kể hiệu quả đem lại từ màn ảnh rộng, và soundtracks cũng tuyệt cú mèo! Duy chỉ có điều là tính cách nhân vật Benjamin không được thể hiện sắc nét cho lắm.


Film kể về tình yêu của 2 người kể từ khi còn nhỏ, chính xác hơn là tình bạn thưở nhỏ nhưng phát triển thành tình yêu sau này. Có thể nhờ có vậy nên để vượt qua được các rào cản lằng cù nhằng, khó khăn khác để đến được với nhau và do vậy cũng cần nhiều thời gian. Đổi lại, những tình yêu này có sức bền bỉ, dẻo dai và ám ảnh mà các quan hệ tình yêu khác trong đời khó có thể đạt đến.


Mình tự hỏi câu chuyện sẽ dẫn đến đâu nếu như Benjamin không phải là người con trai, và Daisy không phải là người con gái? Quả thật, có thể Daisy “không đủ dũng cảm”, và “mạnh mẽ” để nhìn Benjamin quay trở ngược thời gian, nhưng có lẽ, phụ nữ vẫn luôn có khả năng chịu đựng như vậy, dưới sâu một bề ngoài hạnh phúc, đó là một niềm tin, một bất hạnh của riêng mình bị giấu kín.

Những người đàn ông, liệu họ có đủ rộng lượng?


Dù sao thì, film này cũng dựa trên một điều là cổ tích.




Có đoạn mình thích, đấy là lúc mưa rơi ở cuối film. Daisy đã từng nói mỗi lúc trời mưa, bà lại nhớ Benjamin. Và rồi bà nói: "chúc ngủ ngon, Benjamin.."


Nhưng trong film này, cái mình thích nhất lại là tình cảm của bà mẹ da đen đối với thằng con “già ngược” Benjamin bị bỏ rơi. Bà chẳng cần 18$, bà không cần nó phải khỏe mạnh, xinh xắn. Chỉ bởi vì nó mang một sinh linh con nguời, hơn là chỉ là “một tạo vật của Chúa”. Vô điều kiên và tuyệt đối, một tình yêu vĩ đại.


Soundtracks

Tuesday, June 2, 2009

June: Time to chase my own tail


bubble

I hate June!! But the rain in June is so GREATTTT!!! It's so powerful, dangerous, impulsive and intensive but desperate, innovative and passionate also :-)

The funny is: when it's a sunny day, I dream of gloomy days.
And when the gloomy days come, I recall the other colourful days I had =))