Sunday, May 31, 2009

nhóc Nicholas


Cuối cùng thì, thật là thích, mình đã mua đủ bộ nhóc Nicholas! Ôi hay muốn chết đi được í!! hí hí


Thực sự thì, truyện không hề viết về điều gì đao to búa lớn cả. hoàn toàn là về những mẩu chuyện vặt vãnh thường ngày ở trường và ở nhà của nhóc Nicholas, nhưng mà tất cả những điều hết sức bình thường, ngớ ngẩn, và đương nhiên rồi, TRẺ CON ấy, lại là điểm hấp dẫn kinh khủng. Không hề có các thông tìn rườm rà nào khác, hoàn toàn chỉ là các HÀNH ĐỘNG TIẾP NỐI HÀNH ĐỘNG của các nhân vật, nhưng thật không thể nào biết được câu chuyện sẽ kết thúc lúc nào. Và đúng như vậy, trẻ con vẫn luôn là trẻ con, và đó là chính điều mà gần như tất cả chúng ta, đều mong muốn trở về thời thơ ấu.


Các hình minh họa thì vẽ siêu đẹp, siêu phởn luôn.
Không có gì có thể chê bai được về Nhóc Nicholas này! >:D<

Papa, mình đi đâu thế?


Một đứa trẻ ra đời thì điều gì được trông đợi nhất? Đó là mẹ tròn con vuông.


Và sau đó? Đó là nụ cười.


Những điều tưởng chừng quá là đơn giản này lại là điều mà một người cha, hay moị người cha, có đứa con tật nguyền mong ước.

Đó là khi mà tất cả mọi thứ, từ việc mua các đồ chơi phù hợp, đọc sách cho con, cùng con cảm thụ âm nhạc, được cùng chia sẻ với con về việc học ở trường, được chụp chung các bức mình của cả gia đình.. thì đều trở nên vô nghĩa lí, thậm chí vô duyên, không có cách nào dung hoà được


Câu chuyện được viết dưới dạng một bức thư của người cha dành cho hai người con trai tật nguyền với tất cả niềm yêu thương, chua xót, những giấc mộng của người cha muốn chăm sóc các con của mình đã bị tan vỡ và nỗ lực của người cha ấy để có thể tiếp tục nở nụ cười sống chung với cuộc sống đó.

Chuyện con mèo dạy hải âu bay – Luis Sepúlveda




Nhan đề chuyện này quả thực quá ư là hấp dẫn và gợi trí tò mò, cộng với những minh họa vô cùng dễ thương của Bút Chì đã đủ để khiến người đọc háo hức muốn tìm hiểu ngay con mèo làm sao có thể dậy hải âu bay..

Một câu chuyện đơn giản, đẹp đẽ xoay quanh chuyện chú mèo Zorba và 4 chú mèo tận tâm khác thực hiện lời hứa đã cam kết với cô hải âu mẹ, đã nuôi dưỡng và chăm sóc cho hải âu con.. Cái chân lý “Chỉ những kẻ dám mới có thể bay” không phải tất cả. Và còn hơn thế, không chỉ là một câu chuyện về tình yêu thương giữa các con vật (bất luận nó – là – giống – gì) , hay con người – con vật, mà rộng hơn nữa, còn là một sự gắn bó với tự nhiên.. Một phần cũng nhộn không kém, đó là theo dõi cách đối đáp, chuyện trò của những con vật trong truyện, nhất là cách giải thích về việc tại sao con người lại yêu quý loài mèo đến thế :))


Chắc chẳn để có câu chuyện trong sáng và có hậu như là một câu chuyện cổ tích hiện đại này, tác giả phải yêu thương Zobra nhà mình lắm lắm í.. Thích cả cách dịch của truyện này nữa.

Khi tôi Mười Sáu


Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp “lần đầu tiên khi tôi 16”, đây là một câu chuyện về tất cả những “lần đầu” một cô gái nhỏ Hoch hay những cô gái khác có thể gặp phải vào độ tuổi này: bước vào cấp 3, độ tuổi dậy thì, về ban nhạc Jazz mới, bắt đầu có nhận thức sâu hơn về thế giới xung quanh và một khát khao tạo ra sự khác biệt, nổi loạn, đi kèm cùng những tìm cảm dịu dàng, sâu kín…

Có rất nhiều điểm chung giữa Hoch và cô bé sống trong khu chung cư với bà “Nhím thanh lịch”: cùng quyết liệt, sâu sắc, đi tìm chân lý (hay nói đúng hơn là hướng hết mình tới những điều tốt đẹp).. Thế nhưng vẫn có điểm khác biệt là: em bé kia – có thể do hoàn cảnh gia đình – bi quan hơn Hoch về cuộc đời, trong khi Hoch, giống như một ngọn lửa, sẵn sàng lao thẳng niềm đam mê của mình vào mọi thứ và đốt rụi.


Luôn bị ám ảnh bởi nguồn gốc Do Thái của mình, kết hợp với vốn sống New Jersey, tạo cho câu chuyện một sự hài hước và thẳng thắn đến ngạc nhiên khi nhắc tới (đôi khi đẩy tới giới hạn, và những sự lựa chọn) của những chuẩn mực đạo đức mà người ta vẫn không ngớt tranh luận: quan hệ gia đình, bạn bè, tình yêu, hàng xóm, thầy trò, và Chúa Trời.., và cả những khát vọng của cô gái 16 tuổi…


Như cô bé đã nói: “Vâng, trước khi từ giã tuổi 16, tôi đã thấy rõ chẳng có điều gì là dễ dàng cả. Song, dù có đàn contrabass bên cạnh hay không, thì cuộc đời – cuộc đời duy nhất người ta có – có lẽ rất đáng sống. :)

-------------


Xem xét về một số môn học tại trường của Hoch:
- Thể dục: đây không có vẻ là môn nội khoá mà tính vào môn ngoại khoá. Dù sao thì cũng không đến mức vì môn thể dục mà xếp loại kém hơn như ở VN
- Văn: tác phẩm này + các tác phẩm khác khiến mình nghĩ là có vẻ như ở VN, văn học VN quá được chú trọng, trong khi mình quá mù mờ về văn học thế giới, hay thơ thế giới. Ví dụ thơ Emily D. hay tác phẩm Jane Austen chẳng hạn, toàn là được góp nhặt sau khi ra trường hồi sau này:(
- Ngoại ngữ: tiếng Pháp, Tây Ban Nha, Trung Quốc -> j thế này? Đã từng này ngôn ngữ cho một học sinh cấp 3? :O
- Các hoạt động ngoại khoá: không thể nói hết tầm quan trọng của các hoạt động ngoại khoá của trường Hoch (mà như cô bé nói là chiếm 50/50 điểm):vũ hội, những cuộc tranh biện, đặc biệt là âm nhạc. Âm nhạc, một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Hoch. Giả như không có chiếc Contrabass, sẽ ra sao với nhữmg cuộc bỏ nhà, ban nhạc Jazz, hay ban nhạc nữ kia, và công cuộc đòi nữ quyền? Ở đây có cái câu lạc bộ khăn quàng đỏ nào dậy contrabass cho học sinh không í nhỉ:D

--------

Một vấn dề nữa khiến mình thích ở tác phẩm này: cách giáo dục và tình mẫu tử trong truyện. Một người mẹ tuyệt vời có vẻ như vẫn là những người bạn tốt nhất của con cái mình, gần gũi, và thấu hiểu, và giúp cho con mình hiểu rằng trong mắt mẹ mình, chúng vẫn luôn là những đứa tuyệt vời nhất. Thật hiếm có tác phẩm nào (hay ít nhất là trong số mình đã đọc) xuất sắc trong thể hiện mối quan hệ này, nhất là tình cảm giữa người mẹ - con gái, và đặc biệt là tình cảm của người con gái đối với mẹ. Và đây là một trong các tác phẩm hiếm có đó.

Những cây cầu ở quận Madison




Về truyện có những mối tình già, nhớ hồi bé có đọc Tây Thi. Bây giờ thì đọc quyển thứ 2, Những cây cầu ở quận Madison. Có lẽ còn có nhiều nữa, nhưng ấn tượng chỉ có 2 quyển này. Về mặt thực chất, Tây Thi không phải là một câu chuyện tình, chỉ đơn giản ở đó có nhắc tới chi tiết khi về già, Tây Thi và Phạm Lãi luôn luôn tay trong tay đi ngao du thiên hạ. Còn quyển sau này thì đích xác là một truyện kể về tình yêu.


Những cây cầu ở quận Madison từa tựa như môt cuốn hồi kí, khi mọi thứ được chọn lọc và đưa ra một thời điểm mấu chốt nhất, kể từ đó lan tỏa sang các chi tiết khác. Nó cũng giống như một bức ảnh với nội dung lịch sử của nó. Và do vậy, nó có khuynh hướng miêu tả tường tận thứ tự các thông tin được đưa ra hơn là tưởng tượng các thông tin đó sẽ diễn biến thế nào. Nhưng thật bất ngờ, cái bút pháp không hề hoa mỹ ấy lại đem lại hiệu quả khi minh chứng rằng, dù ở một xã hội hiện đại đến đâu, một cộng đồng thô ráp bao nhiêu, thì chất thơ và lãng mạn vẫn là cần thiết để gắn kết sự đồng điệu của những tâm hồn cô lẻ.

Người ta nói chuyện gì khi người ta nói chuyện tình - Raymond Carver


Tập truyện bao gồm 17 truyện ngắn nhỏ. Mỗi truyện tựa 1 câu chuyện phiếm người ta vẫn nói với nhau hàng ngày, hay chỉ đơn giản là những suy nghĩ tưởng chừng như là vô thưởng vô phạt. Và rồi chấm hết. Và rồi hóa ra câu chuyện không chấm dứt theo dấu chấm đó. Chút nào. Lạnh lùng.

Khác với lối văn truyền thống phương Tây, câu văn Raymond Carver rất ngắn, không hề tô vẽ và trực diện khi miêu tả về cuộc sống đương đại nước Mỹ, một nước Mỹ thiếu vắng tình yêu và nghi ngờ những giá trị đạo đức.. Khi đọc tập truyện với các nhân vật, những người hoàn toàn bình thường không nổi trội, người đọc đi qua những cuộc đời hiu hắt, lạc bước, những trái tim chai sạn,những quyết định sai lầm, những nỗi buồn và cô đơn kiếm tìm trong vô vọng. Có điều gì đó dường như là hoài nghi, là tứa máu..

Một xã hội hiện đại. Có thể đó chính là nguyên nhân vì sao RC không chỉ được đón nhận chỉ ở quê hương ông.

Con chim chết

Pic: moaan's


Sáng nay, mẹ và mình nhìn thấy một con chim bị chết. Trên lòng đường.

Nó có mầu đỏ.
Nhưng không phải là máu. Là màu lông.
Đó là một con chào mào.

Người nó bắt đầu cứng.


Mẹ muốn gói nó vào mang về cho con mèo. Nhưng mình bảo, mẹ hãy để nó lại. Trên vỉa hè.

Tí nữa sẽ có bà lao công đi qua?



Ước nó là con kiến.

Con chim bé bỏng dại dột tội nghiệp. Một con chó? Một đường dây điện? Một chiếc xe??

Saturday, May 30, 2009

My BlueBerry nights


(Viết tạm theo trí nhớ về bộ film trước khi xem lại)


Có khi, ước tình yêu tuyệt vời như những ly kem mùa hạ.



Trong film có hình ảnh của lớp kem bánh Blueberry chảy tràn ra, lan dần ra khắp chiếc bánh..


Bạn sẽ nghĩ tới điều gì?



Tôi nghĩ tới những nụ hôn.. Và tình yêu, tất nhiên rồi..






Câu chuyện kể về sự gặp gỡ của một cô gái với một anh chàng trong cửa hiệu của anh. Cô gái đến chờ người yêu mình, và một ngày cô chứng kiến cảnh mình bị phản bội. Đó cũng là sự khởi đầu cho tình bạn của hai người.

Anh ở lại, và cô ra đi. Đi tìm và thực hiện giấc mơ của mình. Với một cô gái mất mát tình yêu, thì sẽ chẳng còn gì nữa, chỉ còn giấc mơ mà thôi (và may thay mà có giấc mơ!). Và dần theo bộ film, người xem có thể thấy con gái tưởng như yếu ớt ấy, hóa ra lại đủ thông minh, dũng cảm, và cương quyết để theo đuổi những điều đó. Cũng nhờ có vậy để gắn kết hai nguời hơn, nhờ những bức thư.

Nhưng anh không bao giờ biết cô đang ở đâu cả.

Có thể, một người phụ nữ một khi mất mát đã quá nhiều, thì cũng đủ cảnh giác, đủ hoài nghi để có thể bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc mới.

Và anh đã ở đó, đợi cô, kiên nhẫn. Dịu dàng, lan tỏa như lớp kem kia vậy.



Dù sao thì, mình vẫn nghĩ ý tưởng để dựng nên film này chỉ đơn giản là bác Wong nhà mình sau 1 lần đi ăn bánh Blueberry:D


Wednesday, May 27, 2009

Ve




Những chiều dài
chẳng ai tới
Tất nhiên rồi, chẳng có hoa đâu!
Gió đã ngưng
tiếng li ti
nổ trong mũ

Muốn ùm xuống bể
ngụp sâu 5m
ngút ngát giữa phố phường đổ lửa

Chợt nhận ra phố quá đông người..

Có những chiều dài
Nắng cũng đã tắt
Nước cũng ngừng tuôn
Bạn thấy không, quả sấu già chua quá?
Chẳng còn là gì
Chẳng còn lại gì

Chỉ còn tiếng ve
âu sầu
rả rích..

Thursday, May 21, 2009

Phố Buồn- Ngô Văn Phú

Em có nhớ góc phố buồn u tối,
Ta thường qua, lặng lẽ, bước thâm trầm
Nhạc dang dở than nỗi đời rắc rối
Không gian thầm dâng nhẹ hương hoàng lan

Yêu đến đỗi. Lòng cũng buồn đến đỗi.
Nói hoài rồi. Cần lắm, phút lặng im.
Hơi thở nhẹ lẫn mùi hoa bối rối
Dáng em đi, tóc xõa, phủ vai mềm.

Phố u tối. Tình yêu không lối thoát,
Lòng chơi vơi theo chiếc lá thu buông.
Đêm Hà Nội. Hai người. Hai cái bóng
Nhạc tắt rồi, giai điệu vẫn còn vương.

Anh đếm được những bước chân quanh quẩn
đang dấn vào những lối hẹp mê cung
Phố u tối. Những nỗi buồn thăm thẳm
cắm đanh sâu vào ván-gỗ-đời-mình

1992

Monday, May 18, 2009

Cơn say

Nắng oi ả, chợt rùng mình với muôn tầng lá đổ, mưa xuống..

Có những buổi chiều, muốn ngập mình trong những cơn say..

Những cơn say thật là kì diệu.. Đưa người ta đến những cõi mộng, đến những vật thê, đến những sự cuồng điên mà người ta không bao giờ dám vươn đên, đủ dũng cảm để vươn đến lúc còn đủ tỉnh táo.. Hay chẳng vì gì cả, chỉ đơn giản những cơn say giúp người ta thoát khỏi những kìm kẹp để theo đuổi ước vọng tự do đang vùng vẫy.. Những cơn say có thể là tất cả, là động cơ, là mục đích, là điều để bám víu..

Những cơn say vốn cũng thật bất chợt như nhũng cơn mưa mùa hạ, từ từ, từ từ thấm đẫm từng tế bào, và lan toả như không khí dần đậm mùi của đất, của mưa, của ẩm, của những tiếng cháy khét xe phóng vụt qua vũng nước..

Và người ta vốn vẫn không hay nhận biết được điều đó..

Và để mặc sức...

Và..

Nhưng người ta làm thế nào để ra khỏi những cơn say... Người ta cảm thấy gì... Kí ức nào còn được lưu lại? Những cảm giác mạnh mẽ nhất? Hay chỉ còn lại là một khoảng trống? Một hố đen lòm khoáy sâu mãi vào lòng người tỉnh? hay người bên cạnh?

Tuesday, May 12, 2009

Unconsiously



Mùa xuân, em

Văn Cao

II

mùa xuân thả trên bàn tay em
có lẽ cuộc đời chúng ta còn đi
dài như mùa xuân đã đến

ta đợi nhau
như chờ mùa xuân

hình như
chỉ còn kỷ niệm
giữa chúng ta
không còn gì ở anh
còn có gì ở em?.

bất ngờ
một con chim bay qua cửa sổ
tự nhiên
ánh sáng đi

em của anh - nói gì được bây giờ
nói gì được bây giờ?




-------------
PP say love is like sand in your hand. You keep it too tight, it will flow down thru your fingers.
Others say it's like a little sparrow. You keep it too tight, it will die out of breath.

To me it's like water. You cant keep it tight. You cant keep it too loose, either. Unconciously, it evaporates.



But how is tight, how is loose?





Monday, May 11, 2009

Nếu em quên anh



Nếu em quên anh

Pablo Neruda
(anh Linh dich)

Anh muốn em biết
một điều

Em biết đấy:
nếu anh nhìn
vầng trăng trong suốt,
nhành cây màu đỏ,
mà mùa thu chầm chậm đặt bên cửa sổ
nếu anh chạm vào
cạnh lò sưởi,
tro bụi nhẵn nhụi
hay thân củi khẳng khiu,
thì chúng đều đưa anh tới với em
Như thể tất cả những gì tồn tại,
mùi hương, ánh sáng, kim loại
đều là những con thuyền nhỏ
đang rẽ sóng
tới những hòn đảo em
chờ đợi anh.

Nhưng,
nếu bây giờ,
em dần không yêu anh nữa
anh sẽ dần không yêu em.

Và nếu đột nhiên,
em quên mất anh
thì đừng tìm anh, em nhé
lúc đó, anh hẳn đã quên em.

Nếu em nghĩ
những lá cờ phấp phới
vẫy gọi anh suốt cả cuộc đời
thật viễn vông và ngớ ngẩn
Thế rồi em quyết định
để mặc anh tại bến bờ
nơi trái tim anh trú ngụ,
thì em ơi, hãy nhớ
cũng chính ngày đấy, giờ đấy
anh sẽ nhấc đôi tay
và trái tim anh sẽ bỏ đi
tìm tới miền đất khác.

Nhưng nếu như,
mỗi ngày qua
mỗi giờ qua,
em cảm thấy,
số phận trao em cho anh,
và nếu như mỗi ngày,
bằng sự dịu dàng chẳng nguôi ngoai,
lại có một đóa hoa
vươn lên đôi môi em tìm kiếm anh,
thì em yêu, em của anh ơi,
trong anh sẽ luôn là ngọn lửa
chẳng thể nào bị dập tắt hay lãng quên
tình anh sẽ được nuôi bằng tình em, hỡi em yêu dấu

Và chừng nào em còn sống
nó sẽ luôn ở trong tay em
dù cũng chẳng rời tay anh.


Dịch theo bản tiếng Anh ở đây



Sunday, May 10, 2009

Không có gì thay đổi

Tháng 5

Đó là khi
Không còn bóng dáng những chuyến xe loa kèn
Bằng lăng trải dài trên các con phố Kim Mã, Giải Phóng
Mầu cỏ dại tím dọc triền đê
Bồ công anh tìm về
Phượng vỹ bắt đầu lác đác nở
Và đâu đó râm ran tiêng ve ve


Đó là khi
Đôi cò trắng cùng cất cánh, chao nghiêng trên những thưở xanh, vàng xen kẽ
Thưa thớt là mầu chiếc nón trắng, hay là chiếc áo đồng phục của em bé đang đi học về
Con đường hun hút..



Vẫn không có gì thay đổi cả..
Giống như quê mình.. Mỗi đám cưới vẫn cần không dưới 100 mâm..

Thursday, May 7, 2009

Ai hạnh phúc hơn?

Câu hỏi được đặt ra là:

- Đứa trẻ
Không có bố
hay
trong gia đình không hạnh phúc?


- Người phụ nữ
chỉ có con
hay
không có tình yêu giữa hai vợ chồng